| Dịch giả | Nana |
| Tình trạng | Còn tiếp |
| Thể loại | Tiên hiệp Đam Mỹ Trùng sinh Cổ Đại Trọng Sinh Đam Mỹ Trọng Sinh Đam Mỹ Cổ Đại |
1.
Mạng sống của Tạ Chiết Ngọc là do đại sư huynh đã không màng tính mạng để đổi lấy.
Bởi vì hắn, đại sư huynh đã phải chịu trọng thương, chỉ còn cách cái chết trong gang tấc, từ đó trở thành một phế nhân chìm sâu vào giấc ngủ dài.
Đại sư huynh vốn là trụ cột vững chãi của môn phái, hoàn mỹ không một vết nhơ. Tạ Chiết Ngọc lại lỗ mãng hung hãn, thích tát người khác, bị mọi người ghét bỏ căm thù. Ngược lại, đại sư huynh luôn đáng tin cậy và trầm ổn, vừa là thầy vừa là cha, nhận được sự kính trọng của tất cả mọi người.
Tạ Chiết Ngọc may mắn sống sót suốt mười năm ròng rã. Trong mười năm ấy, người trong môn phái không ngớt tiếng thở dài than vãn, oán trách vì y mà môn phái đã mất đi một thiên chi kiêu tử.
Tạ Chiết Ngọc cũng cảm thấy như vậy, không lúc nào y không ước rằng giá như người bị hồn phi phách tán khi đó là chính mình thì tốt biết mấy. Y nợ đại sư huynh, cũng nợ cả môn phái này.
Thế nên bất kể người khác có ức hiếp y ra sao, y đều lặng lẽ cam chịu tất cả, coi đó như là một cách để trả nợ.
2.
Một ngày nọ, Tạ Chiết Ngọc tình cờ nghe thấy Tam sư huynh, người đêm qua vừa mới đè lên giường của y, đang trò chuyện cùng kẻ khác.
"Đại sư huynh là vầng trăng sáng vằng vặc, là núi cao khiến người ta phải ngước nhìn, không ai là không ngưỡng mộ. Một thiên tài xuất chúng như thế, vậy mà lại vì cái thứ thấp hèn kia mà trọng thương hôn mê, đến nay vẫn chưa thể tỉnh lại."
"Tên Tạ Chiết Ngọc kia nếu như còn chút lương tâm, còn biết liêm sỉ, thì nên tự tay khoét bỏ Phượng Hoàng mạch trên người mình để cứu đại sư huynh trở về."
Đến tận lúc này, Tạ Chiết Ngọc mới hiểu ra mình nên trả món nợ này như thế nào.
Y xoay người, lập tức đi thẳng về phía động phủ của đại sư huynh.
3.
Sau mười năm chìm sâu trong giấc ngủ, hồn phách đại sư huynh đã trở về vị trí cũ, trọng thương lành hẳn, hắn mở mắt ra như một kỳ tích.
Câu đầu tiên hắn nói sau khi tỉnh dậy là: "Chiết Ngọc vẫn ổn chứ? Khi đó bí cảnh vô cùng hiểm nguy, đệ ấy có bị thương ở đâu không?"
Mọi người đều sững sờ, chỉ có thể ấp úng che giấu: "Không hề bị thương."
Không hề bị thương... chỉ là đã chết rồi.
4.
Tạ Chiết Ngọc nhắm mắt lại, cứ ngỡ cuối cùng cũng có thể dùng mạng để trả nợ, không ngờ y chẳng những không chết mà còn được trọng sinh về mười năm trước, quay lại đúng cái năm đại sư huynh liều mạng cứu y.
Y quyết định sẽ chết thêm một lần nữa.
Ai mà ngờ được lần này, đại sư huynh chỉ bằng một đường kiếm đã diệt sạch ngàn vạn yêu quái, phá tan bí cảnh, rồi bế y lên lướt đi vạn dặm.
Tạ Chiết Ngọc lấy làm lạ vì sao đại sư huynh lại lợi hại đến thế, vừa ngước đầu định hỏi thì những giọt nước mắt của đại sư huynh đã rơi xuống trên gương mặt y.
...
Thủ đồ tiên môn trung khuyển niên thượng công & Vạn người ghét nóng nảy như mèo hoang thụ.
...
#Đổi công, đại sư huynh là công chính, có tiểu tam tiểu tứ~.
#Thụ và các công đều sạch.
#Hùng cạnh tranh.
Tóm tắt trong một câu: Vạn người ghét và vạn người mê hợp làm một.
Ý nghĩa: Trân trọng thời gian, dũng cảm tiến về phía trước.
(*Hùng: từ chỉ con đực.)