Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 12: Ai?

Trước Sau

break

Tạ Chiết Ngọc mơ thấy mình đang vung kiếm.

Năm tám tuổi, y được Lâm Bi Trần nhặt về phái Nghiêu Quang, lần đầu tiên cầm lấy thanh kiếm trong đời. Lâm Bi Trần đã đeo vào tay phải y một chiếc vòng rắn nhỏ bằng thanh đồng có khả năng đếm số, dùng để điều chỉnh số lần luyện kiếm của y. Đến khi đủ số lần, chiếc vòng rắn nhỏ sẽ thắt chặt lại nơi cổ tay, vươn ra những chiếc răng nanh cơ quan đâm vào người y, nhắc nhở y đã đến lúc phải dừng lại nghỉ ngơi, cần phải làm nghỉ kết hợp.

Ban đầu là vung kiếm một trăm lần, rồi dần dần tăng lên hai trăm, năm trăm, một nghìn lần; cho đến năm y mười bảy tuổi lần đầu xuống núi, ngưỡng đếm của chiếc vòng rắn nhỏ đã lên tới một vạn lần.

Y đã từng thử qua, nhưng chẳng thể nào vung kiếm liên tục nhiều lần đến thế mà không dừng lại, cho mãi đến tận mười năm trước.

Cuối xuân năm ấy, cả hai đều đang ở giai đoạn thắt nút cổ chai của việc thăng cấp, Lâm Bi Trần đã chạm đến nửa bước Hóa Thần, còn y thì là nửa bước Kim Đan. Lâm Bi Trần đưa y cùng xuống núi rèn luyện, dự định sẽ tiến về quần đảo tiên sơn trên biển Đông Nam để tìm kiếm cơ duyên.

Trên đường xuôi về phương Nam, Lâm Bi Trần còn đưa y đến Dao Việt Châu nằm ở phía Đông Trung Lục, để trở về thăm Lâm gia một chuyến.

Lâm thị là một đại gia tộc có bề dày ngàn năm, bốn đại thế gia Phong Hoa Tuyết Lâm vốn không phân cao thấp. Lâm Bi Trần không xuất thân từ dòng chính của Lâm gia mà thuộc về dòng thứ, Lâm Hao Hành mới là người của đại tông dòng chính.

Cha nương của Lâm Bi Trần năm xưa đã mất mạng trong một tai họa do ma tu bậc Giáp gây ra. Lúc bấy giờ, Lâm Bi Trần mới chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi cũng bị vạ lây mà trọng thương, để lại trên má trái ba vết sẹo hình móng vuốt không thể nào xóa mờ. Về sau, hắn được bà nội và bà ngoại cùng nhau nuôi khôn lớn. Đến năm mười mấy tuổi, sau khi bỗng chốc nổi danh thiên hạ, hắn liền được Lâm thị đưa vào gia phả dòng chính, hai vị lão phu nhân có công nuôi dưỡng hắn cũng được rước về nhà chính để chăm sóc, phụng dưỡng chu đáo.

Cuối tháng ba vừa hay là đại thọ bảy mươi tuổi của một vị lão phu nhân tên là Chu Mấn, Lâm Bi Trần trở về nhà chúc thọ. Tạ Chiết Ngọc thuận đường đi theo hắn, tiện thể được chiêm ngưỡng sự hào nhoáng cùng bề dày nội lực của chín mươi sáu tòa kỳ lâu thuộc Lâm thị. Hai vị lão phu nhân còn tặng quà cho y khiến y vô cùng kinh ngạc và cảm động, thầm nghĩ hèn chi tính tình Lâm Bi Trần lại tốt đến thế, hóa ra là nhờ các bậc trưởng bối trong nhà đều hiền từ nhân hậu.

Chúc thọ xong, hai người tiếp tục lên đường. Bọn họ che giấu thân phận, thu liễm khí tức, giữa đường hễ thấy chuyện bất bình liền rút kiếm tương trợ, giải quyết xong không ít tai ương do yêu ma và con người gây ra. Đoạn đường ban đầu dự tính chỉ mất hơn một tháng, cuối cùng lại bị kéo dài ròng rã suốt cả một mùa. Sự nóng nảy, bốc đồng sâu trong bản tính của Tạ Chiết Ngọc, dường như đều đã bị những chuyến đi giữa chốn hồng trần mài giũa thành đôi phần nhẫn nại.

Giữa lúc gió thu chớm nổi, họ đặt chân đến vùng tiên sơn nơi biển Nam, vào khoảnh khắc mà tâm trí và cơ thể của cả hai đều đang ở trạng thái thư thái, hân hoan nhất, thì một đại ma đầu từng có thâm thù huyết hận với Lâm Bi Trần, kẻ đứng thứ mười chín trên bảng truy nã bậc Giáp của Tiên minh là Song Thể Ma, đã âm thầm giăng sẵn bẫy rập.

Đạo hạnh của Tạ Chiết Ngọc quá nông cạn, nên trong lúc Lâm Bi Trần tạm thời rời khỏi y, y đã bị Song Thể Ma mê hoặc thần trí, bị đối phương lôi vào bí cảnh Ma Trủng, một trong mười đại tà cảnh kinh hoàng nhất.

Trăng máu treo cao, chướng khí độc bủa vây khắp chốn, Tạ Chiết Ngọc tuy hoảng hốt nhưng vẫn kiên định rút ra linh kiếm, chỉ có thanh kiếm trong tay mới có thể nhắc nhở y rằng mình vẫn còn đang sống.

Y không ngừng vung kiếm, miệt mài vung kiếm, cho tới khi chiếc vòng rắn nhỏ thắt chặt nơi cổ tay, thì đúng lúc ấy Lâm Bi Trần đã kịp thời chạy đến bên cạnh y.

Vào khoảnh khắc hội ngộ ấy, trăng máu trên cao thình lình biến mất, mặt đất dưới chân nứt toác ra, hai ma tu có diện mạo gần như y hệt nhau kẻ từ trời sa xuống, người từ đất ngoi lên. Lâm Bi Trần chém kẻ trên không, Tạ Chiết Ngọc đâm kẻ dưới đất, kèm theo một tiếng ngân vang lanh lảnh, thanh kiếm của cả hai cùng lúc gãy lìa.

Chiếc vòng rắn nhỏ trên tay Tạ Chiết Ngọc cũng vỡ tan rồi.

Vòng rắn nhỏ vỡ rồi, từ nay về sau chẳng còn biết bản thân đã vung kiếm bao nhiêu lần nữa.

Từ nay ai sẽ giúp ta đếm số đây?

Ai sẽ chỉ dẫn cho ta?

Ai sẽ rèn giũa cho ta?

Chỉ còn lại một mình ta thôi sao?

Thế là Tạ Chiết Ngọc giật mình tỉnh giấc.

...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương