Con cự quy dùng cái móng vuốt tròn vo mở ra một khe hở trên kết giới phong ấn. Tạ Chiết Ngọc lập tức lách mình bay vào, thoáng cái đã lao đến trước Linh Trạch Trì. Vì nhào tới quá gấp, y bị luồng linh khí đặc quánh bên trong chèn ép đến thở không ra hơi, tức thì quỳ sụp xuống dưới khối Cố Linh Thạch lạnh lẽo.
Hai mắt tối sầm lại, y bám chặt lấy vách đá đến mức các khớp xương ngón tay trắng bệch. Đợi đến khi ổn định lại khí hải, y mới dốc sức ngước nhìn.
Linh Trạch Trì có đường kính dài năm trượng, dòng linh khí ở ngay giữa ao đặc quánh đến độ cô đặc lại thành một đài sen tựa như băng tuyết. Dòng nước xung quanh không ngừng cuộn trào hệt như đang đun sôi, liên tục có kiếm ảnh hiện ra, sinh ra những gợn sóng lăn tăn lấp lánh ánh nước.
Lâm Bi Trần vận trên mình bộ đạo phục màu trắng bạc ấy, sắc mặt tái nhợt, tĩnh lặng chìm sâu vào giấc ngủ giữa đài sen.
Tạ Chiết Ngọc ngẩn ngơ ngắm nhìn hắn, ánh mắt quẩn quanh trên ngũ quan tuấn mỹ của người nọ, ngắm nhìn ba vệt sẹo cũ nhạt màu bên má trái, ngắm đôi mắt mười năm nay chưa từng mở ra, nhìn đến mức nước mắt chực trào.
Bất luận đã trôi qua bao lâu, bất luận là lần thứ mấy đến thăm, chỉ cần nhìn thấy hắn, cảm xúc trong lòng Tạ Chiết Ngọc lại trào dâng cuồn cuộn, thẫn thờ tựa như thần hồn xuất khiếu.
Y buồn bã đến mức muốn khóc nấc lên, lại muốn trèo vào trong ao, bước đến bên đài sen để nắm lấy bàn tay hắn một cái.
Y muốn nói chuyện với sư ca của mình, kể xem tháng này đã tiêu diệt được những yêu ma nào, lại còn muốn xin lỗi sư ca, vì y lại lỡ nhận nhầm tên khốn kiếp Lâm Hao Hành thành hắn rồi, chỉ là một thoáng chốc, một thoáng chốc mà thôi, sư ca là người mà chẳng một ai có thể sánh bằng được.
Một chân vừa mới nhấc lên, sau lưng đã có luồng gió lạnh ập tới. Tạ Chiết Ngọc còn chưa kịp chạm vào nước của Linh Trạch Trì, phần gáy đã bị cắp lên.
Là con mãnh điêu kia.
Con mãnh điêu chẳng nói chẳng rằng đã quẳng y ra ngoài. Nơi cổ họng Tạ Chiết Ngọc nghẹn lại một tiếng "sư ca", trong chớp mắt y đã rơi phịch xuống chiếc mai xanh đen của cự quy.
Cự quy chậm rãi ngẩng đầu lên: "Ngươi thực sự đã gầy đi rồi."
Tạ Chiết Ngọc giãy giụa, vẫn một mực muốn tiến vào trong động phủ: "Tiền bối! Vãn bối mới vào đó chưa được một cái búng tay, xin hãy để vãn bối..."
Mãnh điêu: "Đã nói tám trăm lần là không được bước vào Linh Trạch Trì rồi, ngươi không nhìn thấy bên trong toàn là bóng kiếm hay sao? Ngươi lúc nào cũng không biết sống chết như vậy, cút!"
Mãnh điêu cắp lấy cổ áo Tạ Chiết Ngọc rồi ném văng y ra ngoài, chiếc sừng trên đỉnh đầu trông lạnh lẽo đáng sợ, nó nhỏ giọng càu nhàu với cự quy: "Thằng nhóc chết tiệt này lại muốn liên lụy ta chịu phạt nữa đây mà!"
Cự quy đáp: "Cứ trông chừng nó là được rồi."
Mãnh điêu chẳng thèm nhìn, lại mất kiên nhẫn nhắm nghiền mắt lại.
Tạ Chiết Ngọc lại chạy ào tới, rơm rớm nước mắt xin lỗi, dăm lần bảy lượt cam đoan bản thân sẽ không mất tỉnh táo nữa. Mãnh điêu không đếm xỉa đến y, cự quy thì chậm rãi lắc đầu: "Ngươi về đi, nuôi cho béo tròn thêm chút nữa, lần sau hẵng tới."
Tạ Chiết Ngọc khua môi múa mép nài nỉ nửa ngày trời, thấy chúng thực sự không chịu cho mình vào thăm nữa bèn đành chọn cách khác: "Vậy ta đứng đây một lát rồi đi."
Mãnh điêu: "Ngươi phiền phức thật đấy, ngươi cứ đứng ỳ ở đây, chúng ta lại phải thu lại linh áp, chỗ nào cũng phải nhường nhịn ngươi, mau cút về đi!"
Thuở trước Tạ Chiết Ngọc bị trọng thương suýt chút nữa đã trở thành một phế nhân, trong hai năm đầu tiên, y được Lý Nhược Phi đưa về động phủ của hắn để chữa thương. Linh thú ở đó không ít, quan hệ giữa Tạ Chiết Ngọc và mãnh điêu lại chẳng hề hòa thuận, y lén lút bị mắng không biết bao nhiêu lần. Thỉnh thoảng nhịn không nổi, y liền đi mách lẻo với Lý Nhược Phi đôi câu. Sư tôn y vốn là người thấu tình đạt lý, từng ra mặt chống lưng cho y.
Hiện giờ mãnh điêu không cho y vào thăm Lâm Bi Trần, cơn giận của Tạ Chiết Ngọc bốc lên, y bèn gào lên cãi tay đôi với mãnh điêu: "Sư tôn chỉ phái ngươi ở đây canh gác, người từng nói tu sĩ từ bậc Trúc Cơ trở lên có thể tới thăm đại sư huynh, chỉ cần không quấy rầy quá mức là được. Ta tháng này mới tới thăm, vừa mới nhìn huynh ấy được một cái, dựa vào đâu mà ngươi không cho ta vào! Ngươi nhắm vào ta như thế, lát nữa ta sẽ đi tìm sư tôn phân rõ phải trái!"
Cự quy xen lời: "Vậy ngươi mau đi đi."
Mãnh điêu mở bừng mắt: "Đi đi! Chủ thượng sắp sửa nhận đồ đệ thứ bảy rồi, ngoan ngoãn hơn ngươi, bớt lo hơn ngươi, lại còn mạnh hơn ngươi một bậc dài. Ngươi cứ chờ xem, chủ thượng sẽ nhanh chóng chẳng thèm đoái hoài đến ngươi nữa đâu, cứ chuẩn bị tinh thần mà ăn bế môn canh đi!"
(*Ăn bế môn canh (吃闭门羹): Thành ngữ chỉ việc đến thăm nhà người khác nhưng không được tiếp đón, bị từ chối/đóng cửa không cho vào. Kiểu như ăn bơ ấy.)
Giọng nói của Tạ Chiết Ngọc chợt nghẹn lại: "Sư tôn sắp nhận thêm đồ đệ sao?"
Mãnh điêu cười khẩy: "Ta thấy chủ thượng không những nên nhận thêm một đồ đệ xuất chúng, mà còn nên tống khứ cái kẻ thừa thãi là ngươi ra khỏi cửa! Đến ta còn chẳng coi ngươi ra gì, huống hồ là chủ thượng! Ngươi vốn dĩ chẳng phải là đệ tử mà ngài ấy vừa mắt, năm xưa nếu không phải Bi Trần nói gì cũng khăng khăng đòi nhận ngươi, chủ thượng mới chẳng thèm liếc nhìn ngươi lấy một cái! Càng khỏi phải nói, cũng chỉ tại ngươi mà đại đệ tử đang yên đang lành của ngài ấy lại biến thành cái bộ dạng ma tàn sống dở chết dở như hiện tại..."
Tạ Chiết Ngọc chuyện gì cũng có thể không bận tâm, duy chỉ có việc tình trạng hiện tại của Lâm Bi Trần là do y gây ra thì y không sao chấp nhận nổi. Chẳng cần mãnh điêu phải mở miệng đuổi thêm nữa, y lập tức xoay người bỏ chạy.
Y trốn ra hậu sơn, chui tọt vào một hang động ẩn khuất mà mấy năm nay y thường xuyên nán lại nhất. Bên trong u ám sâu thẳm, y lại mặc hắc y, vừa chui vào liền hòa làm một thể với bóng tối.
Y trốn ở bên trong chẳng thấy ánh mặt trời, cũng chẳng rõ thời gian trôi qua bao lâu, cứ thế ôm đầu ngồi đơn độc một mình. Mãi cho đến khi cơ thể bắt đầu xuất hiện những cảm giác khác thường quen thuộc, y mới bừng tỉnh nhận ra, đã đến đêm mười bốn rồi.
Lúc trở về núi là ngày mười hai tháng Chạp, vậy mà y đã ở lì trong hang động này suốt một ngày một đêm.
Ngày rằm trăng tròn sắp sửa cận kề, ma độc thuở trước trên người lại chuẩn bị tái phát.
Xương cốt của Tạ Chiết Ngọc hệt như bị thiêu đốt từng tấc một, ngọn lửa bừng bừng cháy lan ra, dần dần muốn thiêu rụi cả thần trí.
Y túm lấy cổ áo nóng hầm hập rồi lảo đảo bước ra ngoài, thầm nhẩm tính khoảng cách từ hậu sơn đến chỗ ở của Tuyết Trung Hối là bao xa. Thế nhưng, một chân vừa mới bước ra khỏi hang động, trong tầm nhìn đỏ ngầu vì bốc hỏa bỗng thấp thoáng một bóng hình quen thuộc.
Y thở hắt ra một ngụm hơi nóng rực, lết đôi chân khập khiễng bước vào trong làn tuyết chẳng rõ đã rơi tự bao giờ, vươn tay tóm chặt lấy vạt đai lưng màu tím sẫm của người nọ.
Tạ Chiết Ngọc bị cơn nóng thiêu đốt đến mức nói năng có phần lúng búng không rõ lời: "Tam... tam sư huynh, sao ngài lại ở đây?"
Trên hàng mi Tuyết Trung Hối vẫn còn vương đọng những bông tuyết, trông hệt như một con oán quỷ được tạc ra từ băng tuyết vậy.
Hắn đã cất công tìm y suốt một ngày trời, linh tấn truyền đi lại chẳng thấy hồi đáp lấy một đạo. Ngày rằm đang đến gần, nếu còn không tìm thấy người, hắn chỉ e y sẽ níu nhầm đai lưng của kẻ khác mất.
Tác giả có lời muốn nói:
Meo meo meo meo meo