Khi Lâm Hao Hành mắng y đáng đời, mắng y là một tên thọt chết tiệt, Tạ Chiết Ngọc không hề đáp trả, chỉ có chút thẫn thờ.
Lẽ tất nhiên y không muốn trở thành một kẻ thọt, suốt mười năm qua, y đi lại nếu không ngự kiếm thì cũng là thuấn di, hễ linh lực không đủ, lúc đi bộ y liền cố gắng điều chỉnh tư thế và bước chân, để bản thân trông không đến mức quá khập khiễng, tránh để người khác phải dòm ngó rồi lại rước lấy sự cười nhạo.
Lúc này, Tạ Chiết Ngọc rảo bước vội vã, chẳng còn bận tâm đến chuyện có bị cười nhạo hay không nữa, chuồn lẹ mới là điều quan trọng nhất.
Y biết rõ, sự tồn tại của bản thân chính là một cái gai khiến mọi người như nghẹn nơi cổ họng nhưng lại buộc lòng phải nhẫn nhịn.
Y chỉ muốn cúi đầu liều mạng vì sư môn, chẳng muốn ngẩng đầu lên chạm mắt với bất kỳ ai trong đó.
Y không muốn nhìn thấy sự thất vọng, khiển trách hay cáu bẳn hiện lên trong mắt họ.
...
May mắn là vào buổi tối, trên đường trở về tiểu viện phía Đông không hề bắt gặp đồng môn nào, Tạ Chiết Ngọc cứ thế lê bước chân, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng mà quay về được tiểu viện của mình.
Xuyên qua trận pháp phong ấn đã thiết lập từ trước, vừa đặt chân lên thảm cỏ quen thuộc, y liền nằm vật xuống ngay tại chỗ. Trên bãi cỏ lổm chổm những vụn băng, y lăn lộn vài vòng như một chú heo con rồi định bụng đánh một giấc.
Nào ngờ trận tuyết này rơi mãi không dứt, nội thương trên người cũng phát tác liên miên chẳng nghỉ, Tạ Chiết Ngọc không thể nhẫn nhịn thêm được nữa đành lồm cồm bò dậy, vừa thấp giọng mắng ông trời khốn kiếp vài câu, vừa nhỏ tiếng chửi mình bẩn thỉu như chó.
Y đi khập khiễng trở về sương phòng tìm quần áo sạch sẽ, sau đó che ô đi về phía ao nước nhỏ nằm sâu trong viện. Xung quanh ao có dựng một tòa đình trúc mười hai góc, che chắn được cả mưa gió lẫn nhật nguyệt.
Tạ Chiết Ngọc lách vào trong đình, bực bội cởi bỏ lớp y phục ướt đẫm trên người, rồi để mặc mái tóc xõa tung mà trầm mình vào làn nước ao ấm áp.
Nước là dòng nước chảy, trái tim y dường như cũng sống dậy đôi phần.
Đây là nơi ở mà Lâm Bi Trần đã chọn cho y lúc ban đầu, yên tĩnh lại thanh nhã, rất nhiều đồ dùng đều do một tay Lâm Bi Trần sắm sửa, ngay cả ao nước nhỏ này cũng là do hắn đào, dưới đáy nước còn đặt một trận pháp giữ nhiệt, khiến nơi đây chỉ có ấm áp chứ không hề lạnh lẽo.
Tạ Chiết Ngọc trước kia thường tu luyện đến mức mồ hôi nhễ nhại, khi chưa học được thuật làm sạch liền chạy đến đây tắm rửa. Những lúc Lâm Bi Trần rảnh rỗi sẽ chỉ điểm y luyện kiếm, luyện xong rồi, hắn ở bên hồ vò quả bồ kết giúp y gội đầu.
Mỗi khi ấy, y lại gọi "sư ca", mặt dày mày dạn trêu chọc hắn, quấy nhiễu đến khi hắn cũng phải xuống nước mới chịu thôi.
Để rồi sau đó, y sẽ được nghe hắn bất lực thốt lên một câu: "Đệ thật nghịch ngợm."
Tạ Chiết Ngọc nín thở chìm dưới làn nước, hồi tưởng lại mọi chuyện hệt như đang nhấm nháp từng đoạn ký ức.
Khi chìm sâu vào dòng hồi ức, y vươn tay lên khỏi mặt nước, muốn chạm vào thềm đá xanh ven bờ. Ngày trước y vẫn thường tựa đầu ở đó, đưa mắt nhìn Lâm Bi Trần xắn tay áo, cẩn thận gội đầu cho mình.
Thế nhưng, cái với tay này chẳng chạm được vào thềm đá mát lạnh, mà lại đụng phải một bàn tay lớn ấm nóng.
Tạ Chiết Ngọc mở bừng mắt dưới làn nước.
Trận pháp y thiết lập trong tiểu viện là học từ Lâm Bi Trần ngày trước. Kẻ có tu vi cao hơn y quả thực có thể đi vào, nhưng trừ phi tu vi phải cao hơn y hai đại cảnh giới, tức là bậc Hóa Thần, thì y mới chẳng hề hay biết. Còn nếu là người ở bậc Kim Đan hay Nguyên Anh bước vào, y đều có thể cảm nhận được trận pháp đang bị xuyên qua.
Trên Lưu Hà phong, chỉ có sư tôn y là đạt tới bậc Hóa Thần, mà sư tôn thì tuyệt đối không thể nào lại lén lút ngồi xổm bên cạnh ao tắm của y được.
Y chẳng hề cảm ứng được gì, chỉ có một người mới có thể thản nhiên xuyên qua trận pháp, bởi vì trên người kẻ đó mang linh lực đồng nguyên với y.
Tam sư huynh mà y không muốn nhìn thấy nhất.
Tạ Chiết Ngọc định rụt tay lại, nhưng đã không kịp nữa rồi, người nọ tóm chặt lấy tay y, khẽ dùng sức, liền túm y từ dưới nước lên y hệt như đang nhổ cỏ.
"Lục sư đệ, trước khi xuống núi hay sau khi về núi, sao đệ lại chẳng thèm báo với tam sư huynh một tiếng thế?"
Chất giọng này bẩm sinh đã êm tai, thời thiếu niên thì trong trẻo mượt mà, đến tuổi thanh niên lại trầm thấp đầy từ tính, chưa từng thô ráp hay khàn đục, lúc nhả chữ lại tự mang theo âm vận phong lưu, bất luận là nghe y nói chuyện vào lúc nào, giọng nói ấy đều vô cùng cuốn hút lòng người.
Trước kia Tạ Chiết Ngọc đã từng âm thầm nghĩ ngợi rất nhiều lần, chất giọng này nếu được đặt trong cổ họng của Đại sư huynh thì tốt biết mấy.
"Sao thế, lại giả làm kẻ câm trước mặt tam sư huynh rồi sao?"
Tạ Chiết Ngọc không chỉ giả câm, mà còn giả mù. Mái tóc dài rũ xuống che kín khuôn mặt, y cứ thế cứng đờ người, coi bản thân như một khúc gỗ mục.
Thế nhưng người đang nói chuyện kia lại lôi y đến bên bờ, bàn tay còn lại vén mớ tóc lòa xòa trên mặt y ra: "Chỉ còn hai ngày nữa là đến đêm trăng tròn rồi. Lục sư đệ, tới lúc độc phát, đệ liệu có còn im hơi lặng tiếng được nữa không?"
Tạ Chiết Ngọc đành phải nhếch nhác mở mắt ra. Đôi mắt đau nhức khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt, y chỉ thấy thấp thoáng bóng một thanh niên mặc y phục tím đang ngồi xổm trên bờ, tướng mạo cùng giọng nói tuyệt trần kia vô cùng tương xứng. Trên tai hắn đeo một đôi khuyên tai Sơn Quỷ Hoa Tiền, phần thân chính có màu tử kim, khắc những phù văn tinh xảo mà huyền bí. Phía dưới đồng tiền là những hạt hắc diệu thạch cùng mã não, cuối cùng là dải tua rua đỏ dài mềm mại.
(*Sơn Quỷ Hoa Tiền (山鬼花钱): Một loại đồng tiền bùa chú (hoa tiền) phổ biến trong văn hóa Đạo giáo, thường khắc tên "Sơn Quỷ" và các phù văn trừ tà, cầu an.)
Đó là một người tuấn dật lại tao nhã, nhưng trong lòng Tạ Chiết Ngọc chỉ thầm nghĩ, yêu tinh khoai lang tím.
Vị yêu tinh khoai lang tím này họ Tuyết tên Trung Hối.
Tuyết Trung Hối vén mớ tóc dài trên mặt y ra, phần thịt đầu ngón tay lướt qua đuôi mắt cùng hai nốt ruồi chu sa nhỏ phía dưới, nhìn vị Lục sư đệ vốn như diễm quỷ lệ yêu giờ đây đang mở đôi mắt đỏ hoe, gương mặt trắng bệch hệt như lưu ly, bất động chẳng khác nào một con búp bê.
"Lục sư đệ, sao vẫn chưa chịu nói chuyện?"
"Tam sư huynh, quý an."
"..."
Tuyết Trung Hối lặng lẽ nhìn chằm chằm y.
Tạ Chiết Ngọc sớm đã quên mất ban đầu mình và Tuyết Trung Hối chung sống với nhau như thế nào. Suốt những năm qua, y đã quen dùng thái độ cung kính hết mức để đối đãi với hắn, còn tôn kính hơn cả đối với sư tôn: "Đêm đã khuya rồi, sao huynh lại tới đây?"
Gương mặt anh tuấn của Tuyết Trung Hối chẳng rõ vui hay giận, giọng nói ung dung không nhanh không chậm: "Đêm hôm khuya khoắt thế này, đệ trở về gây ra động tĩnh lớn quá, ta đang ngủ cũng bị đệ làm cho tỉnh giấc. Thế nên ta tới tính sổ với đệ đây."
Tạ Chiết Ngọc tin tưởng không chút nghi ngờ, bởi vì y cũng lười phải nghi ngờ: "Vậy tam sư huynh có thể ra chính sảnh ngồi chờ một lát được không? Cho phép ta sửa soạn lại một chút..."
Lời còn chưa dứt, y đã lại bị nhấc ra khỏi nước.
Tạ Chiết Ngọc chẳng thể ngờ nổi trong một đêm thái bình như thế này, Lâm Hao Hành nhấc y, Tuyết Trung Hối cũng túm y.
Thật đúng là chẳng thái bình chút nào.
Tác giả có lời muốn nói:
Meo meo meo meo meo.