Men theo những bậc thang dài đằng đẵng bay lên thêm một lúc lâu, bọn họ đã tới được đỉnh Lưu Hà Phong. Lướt qua diễn võ đài, xuyên qua sân luyện công rồi tiến vào đại điện Nghiêu Quang, Tạ Chiết Ngọc trông thấy Đại trưởng lão Đỗ Thu Thực, và cả... Chưởng môn sư tôn Lý Nhược Phi.
Bọn họ đang đứng dưới bức tượng đồng cao tới hai mươi trượng để chờ đợi hai người.
Trái tim Tạ Chiết Ngọc thắt lại.
Nếu không nhớ nhầm, đã gần nửa năm y chưa gặp sư tôn rồi.
Y vốn luôn sợ hãi sư tôn, vội vàng dùng chút linh lực ít ỏi còn sót lại để sấy khô lớp sương giá và hơi ẩm trên người, giúp bản thân trông tươm tất hơn một chút, bấy giờ mới cúi đầu đi theo Lâm Hao Hành.
"Đệ tử bái kiến sư tôn, đại sư bá."
"Được rồi, đứng dậy trả lời đi."
"Vâng."
Lâm Hao Hành đứng dậy, Tạ Chiết Ngọc vẫn tiếp tục cúi đầu quỳ đó.
Những người khác đều ngầm hiểu mà phớt lờ y, Đại trưởng lão Đỗ Thu Thực hỏi han về chuyến đi lần này của Lâm Hao Hành, Lâm Hao Hành dâng lên năm viên yêu đan, khẽ nghiêng mặt liếc nhìn Tạ Chiết Ngọc ở phía sau: "Lục sư đệ dũng mãnh, chuyến đi này khá thuận lợi."
Đỗ Thu Thực gật đầu, lạnh nhạt lên tiếng: "Chiết Ngọc quay về nghỉ ngơi đi."
Chưởng môn Lý Nhược Phi không nói lời nào.
Tạ Chiết Ngọc vội vàng vâng dạ, đôi bàn tay tái nhợt chống xuống mặt đất, gắng gượng chống đỡ cả thân xương cốt đứng lên, lê bước thấp bước cao, cúi đầu khom lưng lui ra khỏi đại điện Nghiêu Quang.
Trước khi y hoàn toàn đi khuất, ba người trong đại điện kia đều không hề lên tiếng. Tạ Chiết Ngọc cảm giác như có gai đâm sau lưng, cuống quýt muốn vận linh lực để vội vàng rời đi. Ngặt nỗi linh lực bên trong đan điền khí hải chẳng còn lại bao nhiêu, y lại căng thẳng, sống chết cũng không vắt ra được chút linh lực nào, đành phải dốc sức thúc giục đôi chân cắm cúi bước ra ngoài.
Vì bước đi quá vội vã, chân phải của y khập khiễng thấy rõ.
Tạ Chiết Ngọc đã từng bị trọng thương trong bí cảnh Ma Trũng từ mười năm trước, bị trúng ma độc, xương cốt trên người gãy không ít. Khi ấy Lâm Bi Trần đã tiêu hao hết thảy chân nguyên cùng linh dược có thể dùng được để cấp cứu cho y, dẫu vậy, y vẫn bị tổn thương căn cơ.
Sau đó y tỉnh lại trong dược phòng, biết được đôi tay cầm kiếm của mình không hề hấn gì, chỉ là chân phải vì bị thương quá nặng, từ đó về sau đều đi lại khó khăn.
Lúc ấy Lâm Hao Hành đứng trước giường bệnh, đôi mắt vằn lên những tia máu, hung tợn nói với y: "Tạ Chiết Ngọc, nửa đời còn lại của ngươi sẽ là một tên thọt chết tiệt, đây là báo ứng của ngươi, ngươi đáng đời lắm!"
Lời này nếu đổi lại là bất kỳ ai khác nói ra, y nhất định sẽ dùng lời lẽ sắc sảo mà mắng trả lại, nhưng trớ trêu thay, người đó lại là Lâm Hao Hành.
Tạ Chiết Ngọc từng căm ghét hắn ta nhất.
Những năm đầu mới gia nhập phái Nghiêu Quang, y thường nghe các đệ tử xì xào bàn tán rằng Lâm Hao Hành và Lâm Bi Trần sẽ thân càng thêm thân, kết thành đạo lữ. Khi ấy Tạ Chiết Ngọc tuổi còn nhỏ, bản tính hung hăng chưa tan, dẫu chưa thấy mặt người nhưng đã ghét cay ghét đắng rồi.
Đến khi gặp mặt, đối phương cũng chán ghét y, hai người lúc riêng tư cứ như đôi gà chọi, chẳng ai vừa mắt ai.
Lâm Hao Hành xuất thân từ Lâm gia trong tứ đại thế gia Phong Hoa Tuyết Lâm, là tiểu thiếu chủ của Lâm thị, gia thế tốt mà tu vi cũng cao, tùy tùng lại đông, lẽ tất nhiên luôn chiếm thế thượng phong. Tạ Chiết Ngọc chịu thiệt suốt mấy năm trời, vì thế lại càng thêm căm hận hắn ta.
Lần đầu tiên xuống núi rèn luyện, hai người tình cờ hội ngộ tại một chiến trường, Tạ Chiết Ngọc nhắm chuẩn thời cơ liền đẩy Lâm Hao Hành xuống khe vực ma linh, khiến chân phải của Lâm Hao Hành bị ma thú cắn chặt, suýt chút nữa là gãy chân mất mạng.
Cũng may Lâm thị vốn là một gia tộc có tài nguyên dồi dào, Lâm Hao Hành đã sử dụng pháp bảo để tự cứu mình khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng, ngay khi vừa thoát khỏi nguy nan liền lê cái chân phải đánh cho Tạ Chiết Ngọc một trận tơi bời.
Sau đó, Lâm gia đón vị tiểu thiếu chủ này về tĩnh dưỡng hơn nửa năm, đến khi trở lại đỉnh Lưu Hà, hắn ta đã hoàn toàn hồi phục như xưa, vừa nhìn thấy Tạ Chiết Ngọc là lại nhấc cái chân phải kia lên đá y.
Khi ấy Tạ Chiết Ngọc đã nhận lấy sự trừng phạt cùng lời dạy bảo của Lâm Bi Trần, đồng thời cũng từ chính miệng người trong cuộc biết được những lời đồn đại kia là không đúng sự thật. Tâm địa xấu xa của y rốt cuộc cũng chịu thu hồi lại, lòng nảy sinh cảm giác áy náy nên chẳng còn đối đầu gay gắt với Lâm Hao Hành nữa. Sau khi nói lời xin lỗi và nhận sai, từ đó về sau y có thể tránh Lâm Hao Hành thì tránh, đến lúc không muốn tránh nữa thì lại khua môi múa mép mắng đối phương một trận.
Lâm Hao Hành thường xuyên mắng không lại y, bị y chọc cho tức đến mức thất khiếu sinh yên.
(*Thất khiếu sinh yên: kiểu tức xì khói ấy.)