Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 21: Hỷ ma

Trước Sau

break

Đỗ Bỉnh Nghĩa và Tạ Chiết Ngọc từng là đệ tử cùng khóa, giữa hai người vốn có không ít hiềm khích, nhưng Tạ Chiết Ngọc đã sớm quên sạch sành sanh từ lâu rồi.

Tuyết Trung Hối khẽ mỉm cười, rõ ràng là biết rồi còn hỏi: "Đại sư bá, Đỗ sư đệ định xuống núi ạ?"

Đỗ Thu Thực gật đầu, trước tiên hỏi hắn: "Trung Hối, thư của Châu chủ Tễ Tuyết Châu đã gửi đến từ năm ngày trước, bà ấy mong con trở về đón Tết, giờ này con vẫn chưa định khởi hành sao?"

Châu chủ Tễ Tuyết Châu chính là mẫu thân của Tuyết Trung Hối.

Trung Lục có chín đại châu, Tễ Tuyết Châu nằm ở một góc phía Tây Bắc của Trung Lục. Tộc Tuyết thị đã chấp chưởng Tễ Tuyết Châu từ ngàn năm về trước, quanh năm nghênh chiến với lũ yêu ma tà thú hoành hành bên ngoài địa giới Trung Lục.

Tu vi của Châu chủ Tễ Tuyết Châu dừng lại ở mức Bán bộ Hóa Thần, vốn là cố giao cũ của Lý Nhược Phi, vì thế bà mới gửi gắm nhi tử yêu quý vào dưới trướng người bạn cũ đã bước chân vào giai đoạn Hóa Thần, với hy vọng con mình sẽ nhận được những lợi ích trên con đường tu luyện.

Những điều này Tạ Chiết Ngọc đã biết được ngay sau khi trở thành đệ tử phái Nghiêu Quang không lâu. Thuở ấy y còn nhỏ tuổi, lại có xuất thân thấp kém, thế nên trong lòng nảy sinh tâm lý ghét giàu khinh quý vô cùng nặng nề, đối với những hạng người như Tuyết Trung Hối hay Lâm Hao Hành đều ôm đầy thành kiến.

Đến tận bây giờ, thực chất những thành kiến trong y vẫn còn khá cố hữu, y luôn cảm thấy mình cùng với Thiếu Châu chủ Tuyết thị hay Đại thiếu gia Lâm thị căn bản chẳng phải là người cùng chung một thế giới. Cho dù đã làm sư huynh đệ đồng môn suốt bao nhiêu năm trời, y vẫn thấy bản thân cùng hai người bọn họ vốn chẳng hề chung đường.

Bảy năm trước y từng được Tuyết Trung Hối dẫn về đó, sống ở Tễ Tuyết Châu gần một tháng. Ấn tượng của y về nơi đó chẳng mấy tốt đẹp, y cũng chẳng thích mẫu thân của Tuyết Trung Hối, bởi lẽ bà ấy tốt đến mức quá mức, sau này y chưa từng hồi tưởng lại, cũng chẳng muốn ghi nhớ việc người khác có một người nương tốt đến như thế.

Lúc này nghe Đỗ Thu Thực nói vậy, y mới đột nhiên nhớ ra rằng suốt bảy năm qua Tuyết Trung Hối vẫn chưa từng trở về nhà. Trước kia nữa, dường như năm nào cứ đến cuối năm hắn cũng đều sẽ về một chuyến.

Tạ Chiết Ngọc hướng mắt nhìn Tuyết Trung Hối, Tuyết Trung Hối mỉm cười, đáp lời Đỗ Thu Thực: "Con không về nữa, đệ tử đã gửi thư hồi đáp cho Tễ Tuyết Châu rồi ạ."

Đỗ Thu Thực lại gật đầu, giơ tay vỗ vỗ lên vai Đỗ Bỉnh Nghĩa đang đứng bên cạnh: "Hai canh giờ trước, phân đàn ở huyện Chú Phong cách đây ngàn dặm vừa gửi tin cầu viện, có "Hỷ Ma" xếp hạng thứ mười sáu bậc Ất xuất hiện..."

Đầu ngón tay Tạ Chiết Ngọc khẽ cử động.

Các họa thế yêu ma trên bảng truy nã của Tiên Minh đều do tổng bộ Tiên Minh truy vết và tổng hợp qua nhiều đời, dựa theo năm cảnh giới Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần mà liệt kê tương ứng thành năm cấp bậc Mậu, Đinh, Bính, Ất, Giáp.

Những kẻ có thứ hạng nằm trong mười vị trí đầu sẽ tương ứng với hậu kỳ của cảnh giới đó, từ vị trí thứ mười đến hai mươi tương ứng với trung kỳ, còn xếp sau vị trí thứ hai mươi thì chính là sơ kỳ.

Suốt tám năm qua, những yêu ma đến lượt Tạ Chiết Ngọc ra trận đối phó thường chỉ là cấp Đinh, cùng lắm cũng chỉ tới cấp Bính.

Hiện giờ cái vị trí thứ mười sáu bậc Ất này, vậy thì hẳn phải là một đại yêu ma cấp bậc Nguyên Anh trung kỳ rồi.

Cái tên "Hỷ Ma" nghe qua có vẻ hơi quen thuộc, Tạ Chiết Ngọc hồi tưởng lại một chút nhưng vẫn chẳng nhớ ra nổi, đành chuyên tâm lắng nghe Đỗ Thu Thực nói tiếp.

Đỗ Thu Thực đã làm trưởng lão quản sự suốt ba trăm năm, lớn nhỏ mọi việc đều phải lo toan, thế nên mỗi khi dặn dò chuyện gì cũng đều lôi thôi dài dòng vô cùng.

"Hỷ Ma" lần trước xuất hiện tại Dã Khư Châu đã là chuyện của hai mươi tám năm về trước rồi, lần này hành tung của hắn lại lộ diện trong địa phận do phân đàn của chúng ta cai quản, phái Nghiêu Quang chúng ta nhất định phải đứng ra giải quyết. Vừa rồi ta đã đem chuyện này nói qua với Chưởng môn, nhưng người còn có việc hệ trọng khác.

"Giao Hỷ Ma cho Vãn Chiếu và Mộc Đường đối phó thì cũng tạm ổn, Kiếm Hồn Thuật của hai đứa vốn có thể khắc chế được hắn, nhưng nếu chỉ có bấy nhiêu người thì ta vẫn chưa thể hoàn toàn yên tâm. Hiện nay trong lớp đệ tử nòng cốt trẻ tuổi của Nghiêu Quang, ngoại trừ Bi Trần vẫn còn hôn mê bất tỉnh ra, thì chỉ có mỗi mình Trung Hối con là có tu vi đạt tới Nguyên Anh trở lên, xếp ngay sau đó là Vãn Chiếu cùng Hao Hành đang ở Kim Đan đỉnh phong, và Mộc Đường ở Kim Đan hậu kỳ."

"Ngay khi vừa nhận được tin tức về Hỷ Ma, ta đã phát thư yêu cầu môn chủ của hai phân đàn gần nhất tới hỗ trợ, đồng thời cũng gửi thư cho Vãn Chiếu và Mộc Đường đang làm nhiệm vụ ở bên ngoài, chờ giải quyết xong việc trong tay thì bọn chúng sẽ tức tốc tới đó. Vốn dĩ ta định gọi cả Hao Hành, nhưng ở nơi khác lại xuất hiện "Toàn Yêu", lát nữa nó phải đi thu phục yêu quái nên không thể lo liệu được bên này nữa."

"Vì thế ta mới phái đồ nhi của mình đi, Bỉnh Nghĩa đồ nhi của ta mới vừa bước chân vào Kim Đan giai được hơn năm mươi ngày ròng, cảnh giới vẫn chưa vững vàng, vốn không thích hợp để đối phó với yêu ma bậc Ất, ta đã dặn dò nó chuyến này đi phải lấy việc phò tá Vãn Chiếu làm trọng..."

Đỗ Thu Thực vừa nói vừa vỗ vỗ lên bả vai của Đỗ Bỉnh Nghĩa, mỗi khi bị vỗ một cái, Đỗ Bỉnh Nghĩa lại gật đầu một cái.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương