Tạ Chiết Ngọc lầm lũi chạy trốn về tiểu viện của y, khi vừa lách người bước vào trong phòng thì đụng phải một người, chiếc khuyên tai Sơn Quỷ Hoa Tiền liền phát ra những tiếng vang nhỏ một cách khe khẽ, chất giọng êm ái nọ của Tuyết Trung Hối đã vang lên ngay trên đỉnh đầu: "Sao thế, chịu ấm ức rồi à?"
Tạ Chiết Ngọc ngẩng đầu lên nhìn tên yêu tinh khoai lang tím này một cái, chẳng còn chút sức lực nào để tính toán xem vì sao hắn lại cứ không mời mà tới nữa rồi. Bản khế ước năm xưa của bọn họ vốn dĩ chỉ quy định y không được vô cớ tới gần Tuyết Trung Hối, bây giờ nghĩ lại thì, Tuyết Trung Hối hẳn là cũng nên có một điều quy định giống y hệt như thế.
"Đệ không chịu nghỉ ngơi cho tử tế, hẳn là đã đi đến chỗ sư tôn rồi." Tuyết Trung Hối cúi đầu xuống nhìn y: "Trưng ra vẻ mặt chẳng hề vui vẻ chút nào."
"Ta không có không vui."
"Vậy thì là đau lòng rồi, từ chỗ sư tôn biết được tin tổ mẫu của đại sư huynh đã qua đời rồi à?" Tuyết Trung Hối khẽ chạm một cái lên chiếc nhẫn trữ vật ở trên cổ tay, lấy ra một cây trâm hắc ngọc vô cùng mộc mạc, hắn búi mái tóc dài của Tạ Chiết Ngọc lên định cài trâm cho y, chẳng ngoài dự đoán liền bị từ chối.
Tạ Chiết Ngọc ngẩng đầu lên: "Ngài cũng biết sao?"
Tuyết Trung Hối gật đầu, không giải thích thêm gì nhiều.
Suốt tám năm qua, mỗi khi Tạ Chiết Ngọc nhận nhiệm vụ thì thường sẽ luôn đồng hành cùng hắn. Một tháng trước, do hắn đang ở một nơi khác, nên Tạ Chiết Ngọc mới được sắp xếp đi cùng Lâm Hao Hành.
Thế nhưng, Lâm Hao Hành vừa mới xuống núi đã tách ra khỏi Tạ Chiết Ngọc. Hắn ở bên ngoài vừa nghe tin liền biết ngay có điều chẳng lành. Ở thời điểm hiện tại, Lâm Hao Hành tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ để mặc Tạ Chiết Ngọc một thân một mình đi chống lại kẻ địch. Vốn dĩ chuyện hai người được sắp xếp xuống núi cùng nhau, hắn đã sinh lòng hoài nghi rằng chính Lâm Hao Hành là kẻ đã âm thầm yêu cầu trưởng lão chỉ định như vậy.
Cất công dò hỏi đôi chút, hắn liền biết được chuyện lão nhân gia đã lâm bệnh qua đời.
Đêm hôm ấy, hắn vội vã chạy đến thăm y, vừa lo lắng Tạ Chiết Ngọc một thân một mình trừ yêu liệu có bị thương hay không, lại vừa bận tâm y sẽ vì hung tin lão nhân gia qua đời mà trở nên u uất buồn bã. Nào ngờ khi nhìn biểu cảm của y, lại thấy y hoàn toàn chẳng hề hay biết gì cả, thế là hắn đành giấu kín trong lòng, không nhắc tới nữa.
Tạ Chiết Ngọc có chút thẫn thờ, y lẩm bẩm: "Đại sư huynh mà tỉnh lại, biết lão thái thái nhà mình đã qua đời, đến mặt cũng chẳng được gặp, hẳn là sẽ đau lòng lắm."
Tuyết Trung Hối lặng lẽ nhìn y, chờ y sướt mướt khóc nhè, chờ y tìm đến một bờ vai để nương tựa.
Thế nhưng Tạ Chiết Ngọc đỏ hoe mắt một hồi lâu, bỗng nhiên lại tìm thấy mục tiêu cho mình, y nhanh chóng buộc mái tóc dài thành kiểu đuôi ngựa cao, rồi quay người dứt khoát bước ra ngoài.
Tuyết Trung Hối kéo y lại: "Đi đâu đấy?"
Tạ Chiết Ngọc muốn vùng vẫy rút cánh tay ra: "Ta muốn đến chỗ Đại trưởng lão."
Tuyết Trung Hối ngẫm nghĩ một lát, đoán trúng phóc ngay: "Đến nhận nhiệm vụ trừ yêu diệt ma à?"
"Chẳng liên quan gì đến ngài cả."
Tuyết Trung Hối tức đến mức bật cười, hắn chẳng buồn so đo, chỉ có thể gượng gạo tìm bừa một cái cớ mà nói: "Dạo gần đây tu vi của ta có chút tiến triển, đang cần thực chiến để rèn luyện thêm, đệ muốn xuống núi, ta cũng muốn, đi thôi."
Tạ Chiết Ngọc một lòng một dạ chỉ muốn tìm giết vài con yêu ma quỷ quái để trút bỏ nỗi bi phẫn trong lòng, nghe vậy liền lầm lũi bước ra ngoài.
Tuyết Trung Hối có chút bực dọc mà đi theo sau y.
Cả hai nhanh chóng đi tới Chinh Dịch Đường, nơi phụ trách tiếp nhận và phân phát các nhiệm vụ trừ yêu diệt ma, Đại trưởng lão Đỗ Thu Thực cũng đang ở đó.
Đỗ Thu Thực là vị sư trưởng có thâm niên cao nhất phái Nghiêu Quang hiện nay, từ hơn ba trăm năm trước đã được tổng bộ Tiên Minh phái đến phái Nghiêu Quang để phò tá Chưởng môn, Lý Nhược Phi đã là vị Chưởng môn thứ ba mà ông phò tá rồi.
Tu vi của Lý Nhược Phi vẫn còn không gian để đột phá, cần thời gian để bế quan tu luyện, bình thường hắn không mấy khi hỏi han đến các sự vụ, phần lớn thời gian đều do Đỗ Thu Thực tổng quản mọi việc trong tông môn, đồng thời định kỳ liên lạc để trao đổi thông tin với tổng bộ Tiên Minh.
Lúc này Đỗ Thu Thực đang dặn dò điều gì đó với đồ đệ Đỗ Bỉnh Nghĩa của mình, hai sư đồ ngày thường vốn chỉ vùi đầu lo liệu các việc hậu cần, người lớn có biệt danh là "Đỗ Đại Toán Bàn", đồ đệ cũng thơm lây mà được tặng cho mỹ danh "Đỗ Tiểu Toán Bàn".
(*Toán bàn: Bàn tính.)
Trông thấy Tạ Chiết Ngọc và Tuyết Trung Hối đi tới, cả hai người nọ đều hơi nhíu mày rồi đôi mắt chợt bừng sáng, thần sắc nhất trí, mà hỉ nộ cũng tương đồng, hai thầy trò bọn họ đều vô cùng ghét Tạ Chiết Ngọc.
Tạ Chiết Ngọc và Tuyết Trung Hối tiến lên hành lễ với Đỗ Thu Thực: "Đại sư bá."
Đỗ Bỉnh Nghĩa chỉ hành lễ với mỗi mình Tuyết Trung Hối: "Tam sư huynh."