Lý Nhược Phi giơ tay lên, khẽ cong ngón tay gạt đi những giọt lệ đang tuôn rơi lã chã của y. Vẻ mặt vị tiểu đồ đệ lúc này có chút dữ tợn, một gương mặt nghiêng nước nghiêng thành, vui giận đều hiện rõ mồn một, nhưng nỗi bi hỉ bên trong lại chẳng thể diễn tả bằng lời.
Tạ Chiết Ngọc thở dốc hổn hển một hồi mới cảm nhận được hơi ấm từ đầu ngón tay của sư tôn, y vội vàng nghiêng đầu né tránh, giơ tay dùng tay áo lau lấy lau để lên mặt: "Đệ tử xin lỗi sư tôn, đệ tử đã thất lễ rồi. Nếu đã có vị tân sư đệ này gia nhập, vậy đại sư huynh khi nào... khi nào mới có thể tỉnh lại ạ?"
Lý Nhược Phi rủ mắt nhìn thoáng qua đầu ngón tay mình: "Nhanh nhất là ba năm."
"Còn phải lâu đến thế sao?!"
Tạ Chiết Ngọc sốt sắng như muốn nhảy dựng lên, y chỉ hận không thể khiến Lâm Bi Trần khỏe lại ngay ngày mai, thế nhưng một thời hạn xác thực đã giúp y mỉm cười giữa những giọt nước mắt. Trước đây, chuyện Lâm Bi Trần khi nào tỉnh lại vốn chẳng hề chắc chắn, có lẽ là trăm năm, cũng có lẽ mãi mãi chẳng thể tỉnh lại.
Giờ đây, cuối cùng y cũng đã có một niềm mong mỏi rõ ràng.
Y không kìm được mà xáp lại gần Lý Nhược Phi để hỏi cho ra lẽ: "Sư tôn, không biết vị tân sư đệ này có lai lịch thế nào ạ?"
Con kỳ lân một vuốt gác lên người Lý Nhược Phi, vuốt kia lại móc vào y phục của y.
"..." Lý Nhược Phi chợt khựng lại, cách tự xưng hô đã thay đổi, lời nói ra cũng nhiều hơn đôi chút: "Trước mắt, ta vẫn chưa nắm rõ. Ta xuống núi là để săn ma, đứa trẻ kia cũng đang săn ma, trên người mang theo vô số điểm kỳ lạ, ký ức gần như trống rỗng, ngay cả tên họ của bản thân cũng chẳng hề hay biết. Xong việc, y cứ mãi đi theo ta, ta bèn đưa y trở về đây. Y bộc lộ ý muốn bái ta làm thầy, việc này ngẫm lại cũng vô cùng thích hợp, vừa khéo năm mới đã cận kề, ta liền dự định sẽ chính thức thu nhận y làm đồ đệ trong đại hội tông môn vào dịp đầu xuân, những điều chưa rõ khác, đành để sau này từ từ tìm hiểu thêm vậy."
Tạ Chiết Ngọc vốn dĩ chẳng hề bận tâm xem một người cường đại như sư tôn rốt cuộc đã đi săn loại ma nào, y chỉ lải nhải gặng hỏi không ngừng: "Đệ ấy bao nhiêu tuổi rồi? Tu vi của đệ ấy có lợi hại lắm không? Đệ ấy trông có đẹp mắt không? Tính cách của đệ ấy có ngoan ngoãn không? Đệ ấy có ưu điểm nào rành rành ngay trước mắt không vậy?"
Y sợ vị tân sư đệ này mọi bề đều xuất sắc hơn y, lo rằng mai này Lâm Bi Trần sẽ không còn thích y nữa, mà quay sang yêu mến tân sư đệ mất rồi.
Thế thì tuyệt đối không được, ngay từ bây giờ y phải nâng cao cảnh giác, phải dốc sức nỗ lực, quyết không thể thua kém kẻ kia!
Lý Nhược Phi nhìn thấu suy nghĩ của y, nhất thời lại rơi vào trầm mặc, những bề bộn khác cũng chẳng buồn nhắc tới nữa, đành chiều theo sự si niệm của y trước: "Chiết Ngọc, ngươi có muốn gặp mặt y trước không?"
"Gì cơ ạ?"
"Tân sư đệ của ngươi, hiện y đang được thu xếp ở ngay trong động phủ của vi sư."
Trong lòng Tạ Chiết Ngọc bừng lên một ngọn lửa, đây chính là điều y cầu còn chẳng được. Y vô cùng khao khát muốn xem thử tên kia rốt cuộc là thần thánh phương nào, thế là y gật đầu thật mạnh: "Vâng!"
Nào ngờ đúng ngay lúc này, kết giới thú bên ngoài chợt truyền đến một giọng nói xin cầu kiến: "Sư tôn, đệ tử Hao Hành có việc cần bẩm báo."
Tạ Chiết Ngọc hiện giờ chỉ muốn đi gặp tân sư đệ, căn bản chẳng hề muốn chạm mặt kẻ thù không đội trời chung là ngũ sư huynh. Nhất thời sốt ruột, y bèn níu lấy cánh tay sư tôn khẩn khoản xúi giục: "Sư tôn đừng để ý đến hắn, chúng ta đi gặp sư đệ trước đã!"
Trán y bị sư tôn gập ngón tay khẽ gõ lên một cái.
Ánh mắt Lý Nhược Phi nhìn vào khuôn mặt đầy vẻ oán giận của y, truyền thanh hỏi Lâm Hao Hành đang đứng ngoài cửa: "Chuyện gì?"
"Là chuyện của bà bà Chu thị. Trước lúc lâm chung, bà có nói một câu, lời này vô cùng hệ trọng, Hao Hành trằn trọc khôn nguôi, cảm thấy nhất định phải tới xin ý kiến của sư tôn."
Ngọn lửa trong lòng Tạ Chiết Ngọc vụt tắt ngấm, y chẳng dám tin vào những lời bản thân vừa nghe thấy.
Bà bà Chu thị, nếu không có gì bất ngờ, nhất định là đang nhắc tới tổ mẫu Chu Mấn của Lâm Bi Trần, mười năm trước bọn họ còn từng cùng nhau đi chúc thọ bà.
Lâm Hao Hành vừa mới nói "lâm chung" sao?
Lý Nhược Phi thấy sắc mặt y tái nhợt như tờ giấy, dường như đã nhìn thấu điều gì đó, bèn giải thích với y: "Chiết Ngọc, chắc hẳn Hao Hành chưa nói cho ngươi biết, một tháng trước khi hai ngươi cùng xuống núi trừ yêu, hắn vừa mới xuống núi thì Lâm gia đã truyền tin tới báo rằng tổ mẫu của Bi Trần đang lâm bệnh nặng."
Chuyện Lâm Bi Trần trọng thương không tỉnh, Lâm gia đã không báo cho tổ mẫu và ngoại tổ mẫu của hắn hay biết. Hai vị lão nhân mới chỉ vừa chạm ngõ tu đạo, tu vi cũng chỉ dừng lại ở mức Luyện Khí kỳ, gân cốt bất quá chỉ dẻo dai hơn người phàm đôi chút. Nay tuổi tác các bà đã cao, con cái lại sớm rời bỏ nhân thế, nếu hay tin cháu trai trọng thương e là sẽ càng thêm đau đớn xót xa. Thế nên Lâm gia mới nói dối rằng Lâm Bi Trần đang chuẩn bị thăng cấp nhưng bất chợt gặp phải bình cảnh, nên đã đi bế quan tu luyện mất rồi.
Thấm thoát mười năm đã trôi qua, sức khỏe của Chu Mấn lão phu nhân ngày một suy kiệt, mùa đông năm nay tình hình lại càng chuyển biến xấu, tháng trước rốt cuộc cũng chẳng thể chống chọi thêm được nữa. Trong giây phút lâm chung, tâm nguyện duy nhất của bà là được nhìn thấy mặt cháu trai thêm một lần cuối.
Lâm gia không nỡ nhìn bà ra đi trong tiếc nuối, bèn triệu Lâm Hao Hành trở về. Trong số các con cháu của Lâm thị, hắn và Lâm Bi Trần có vài phần tương đồng về diện mạo.
Trong đầu Tạ Chiết Ngọc bỗng vang lên những tiếng ong ong, thảo nào cái đêm y đứng đợi bên bờ Lệ Hà, chỉ vừa mới thoáng nhìn thấy bộ y phục trên người đối phương, y đã lập tức nhận lầm hắn thành Lâm Bi Trần.
Hắn là thay mặt đại sư huynh trở về tiễn đưa lão phu nhân đoạn đường cuối cùng.
Tạ Chiết Ngọc lại nghĩ, chính vì mình mà đại sư huynh mới chẳng thể nào về tiễn biệt lão phu nhân được.
Bản thân mình có tư cách gì mà đố kỵ với vị tân sư đệ có thể cứu được đại sư huynh kia chứ? Lại lấy quyền gì để mà chán ghét Lâm Hao Hành đây? Mình chẳng giúp được gì hết, nếu năm đó mình không làm liên lụy đến huynh ấy, nếu năm đó mình chết đi thì tốt biết bao...
"Chiết Ngọc."
Lý Nhược Phi lên tiếng gọi y hoàn hồn.
Tạ Chiết Ngọc nhìn người một cái, đối với vị sư tôn này, nỗi hổ thẹn trong lòng y há chẳng phải cũng sâu tựa biển cả hay sao.
Y tức khắc chẳng còn can đảm để nán lại thêm giây phút nào nữa, bèn vội vàng lồm cồm bò dậy, chỉ kịp lí nhí lời cáo từ rồi cắm đầu chạy thẳng.
Con Kỳ Lân ở phía sau vẫn cứ thế kêu lên không dứt.