Giữa ngọn núi chính của phái Nghiêu Quang và các phân đàn ở khắp nơi đều có thiết lập truyền tống trận. Với khoảng cách trong vòng ngàn dặm, đệ tử từ kỳ Trúc Cơ trở lên có thể dùng bùa truyền tống để đi đến nơi, còn với khoảng cách trên ngàn dặm, thì bắt buộc phải là tu sĩ Kim Đan mới có thể vượt qua được.
Trong Tiên minh, sự vận hành của tất cả các truyền tống trận đều sẽ tiêu hao một lượng lớn linh khí, việc chế tạo bùa truyền tống cũng vô cùng tốn kém linh thạch. Hơn nữa, cự ly truyền tống càng dài thì càng bào mòn tinh khí của chính bản thân tu sĩ, thế nên thường hay xảy ra hiện tượng tu sĩ sau khi mượn đường truyền tống để nhảy vọt đến một nơi khác xong liền trở nên suy kiệt vô lực. Do đó, nếu không phải trường hợp khẩn cấp, các tu sĩ khi xuất hành xưa nay sẽ không tùy tiện lựa chọn truyền tống.
Sự kiện Hỷ Ma lần này tuyệt đối không thể xem thường, Đỗ Thu Thực đã đề nghị đám người Tuyết Trung Hối nhanh chóng đi đến đó sớm. Chỉ có điều huyện Chú Phong cách Lưu Hà Phong hơn ngàn dặm, mà trong số ba người đi lần này, tu vi của Tạ Chiết Ngọc lại nằm ở dưới mức Kim Đan, thế nên bọn họ đành phải truyền tống đến một phân đàn khác nằm cách đó bảy trăm dặm trước.
Khi đến nơi, Tạ Chiết Ngọc vừa mới bước ra từ trong truyền tống trận thì đã lảo đảo chếnh choáng mà ngã nhào xuống đất mất rồi.
Hiện giờ, tu vi của y ngay cả khoảng cách truyền tống cỡ này cũng không chống đỡ nổi.
Bất đắc dĩ, tiểu đội đành phải tạm thời lưu lại phân đàn.
Tuyết Trung Hối vốn định bế ngang Tạ Chiết Ngọc đang hôn mê lên, nhưng ngặt nỗi đang ở bên ngoài người đông miệng tạp, thế nên đành đổi thành cõng y lên lưng.
Đỗ Bỉnh Nghĩa đi theo sát phía sau, liếc nhìn bàn tay tái nhợt buông thõng của Tạ Chiết Ngọc, nhất thời nhớ lại chuyện cũ.
Hắn gia nhập phái Nghiêu Quang sớm hơn Tạ Chiết Ngọc năm năm, nhưng tốc độ thăng cấp lại chẳng nhanh bằng y. Có một dạo, hai người cùng là đệ tử kỳ Luyện Khí, đích thực đã từng làm đồng môn với nhau.
Kể từ khi quen biết, hắn đã cảm thấy con người Tạ Chiết Ngọc vốn tính nôn nóng hám lợi, ngông cuồng ngạo mạn. Lúc lén lút tu luyện lại vô cùng tàn nhẫn, thứ đáng tranh thì y tranh, thứ không đáng tranh y cũng giành giật cho bằng được. Những lúc muốn thể hiện sự nổi trội, y hận không thể cướp luôn cả linh thạch cùng linh kiếm của người khác làm của riêng.
Dạo ấy, đại sư huynh Lâm Bi Trần định kỳ sẽ đến giảng bài cho đệ tử ngoại môn. Cứ mỗi lần như thế, Tạ Chiết Ngọc lại hưng phấn lạ thường, luôn tích cực thể hiện trong giờ học, tìm đủ mọi cách để giành lấy sự chú ý của đại sư huynh, chẳng một ai có thể tranh lại y.
Dù cho có kẻ nào thật sự tranh giành hơn được, thì người đó cũng chẳng nhận lại kết cục tốt đẹp gì. Vắng mặt người khác, kẻ đó ắt hẳn sẽ bị y hẹn ra tỷ thí một mất một còn. Tạ Chiết Ngọc chưa từng nếm mùi thất bại bao giờ, mà sau khi đánh thắng người ta xong, y còn ra vẻ kiêu ngạo trên cơ, thốt ra những lời lẽ thô tục đầy khiếm nhã.
Điều càng khiến người ta cảm thấy nhục nhã hơn chính là Tạ Chiết Ngọc rất thích tát vào mặt người khác. Dẫu rằng đòn tấn công ấy không mang tính sát thương cao, nhưng mức độ sỉ nhục thì có thể coi là tột cùng.
Đỗ Bỉnh Nghĩa đã từng bị y đánh bại, cũng đã từng bị y làm nhục.
Chẳng phải chỉ một lần.
Khi ấy tuổi trẻ khí thịnh, hắn từng bị Tạ Chiết Ngọc chọc cho tức đến mức ba ngày liền không ngủ được, nhưng lại chẳng thể làm gì được y, đành phải thầm nghĩ trong lòng rằng người như đại sư huynh chắc chắn sẽ chẳng bao giờ nhìn trúng bản tính điêu ngoa, ngang ngược của Tạ Chiết Ngọc, y có tranh giành đến mấy đi chăng nữa thì cũng vô dụng mà thôi.
Nào ngờ có một đêm, vì trằn trọc khó ngủ nên hắn đã trở dậy đi ra hậu sơn, định tìm một nơi hẻo lánh để luyện kiếm, thế nhưng lại tình cờ bắt gặp Tạ Chiết Ngọc đang luyện kiếm dưới ánh trăng cùng với đại sư huynh đang đứng chỉ điểm ở cách đó không xa.
Tạ Chiết Ngọc luyện xong, vừa thở dốc vừa cười lớn, để lộ ra dáng vẻ mà biết bao người chưa từng thấy được. Y bước vội vài bước rồi lao tới nhảy phóc lên từ phía sau, cả người y đã quấn chặt lấy lưng đại sư huynh, còn ngọt ngào gọi dồn dập: "Sư ca cõng đệ."
Kể từ đó, Đỗ Bỉnh Nghĩa lại tức đến mức đôi mắt thâm quầng suốt ba ngày trời, hắn vô cùng căm phẫn thói hành xử tiểu nhân của Tạ Chiết Ngọc, ngoài mặt thì bày ra tư thế bám riết đại sư huynh không buông khiến ai ai cũng biết, vậy mà lúc riêng tư lại còn dẻo mồm dẻo miệng, cố tình làm nũng rồi đeo bám hết mức đến thế.
Trong suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng, đôi bàn tay của Tạ Chiết Ngọc cứ thế quàng lên bờ vai và cổ của đại sư huynh, đôi bàn tay trắng trẻo mịn màng tựa như ngọc bích sứ hồng, đã để lại trong lòng hắn một ấn tượng cực kỳ sâu đậm và tồi tệ.
Lúc này đây, Tạ Chiết Ngọc lại đang nằm trên lưng của vị sư huynh xuất chúng và hiển hách nhất phái Nghiêu Quang, y chẳng khác nào một ngôi sao chổi, một con yêu mị chuyên hút tinh khí người khác, hay một cơn ác mộng chẳng hẹn mà tới.
Tạ Chiết Ngọc thiêm thiếp ngủ suốt một ngày trời, đến khi mở mắt ra lần nữa, y chỉ thấy nắng chiều tàn vương vãi khắp căn phòng xa lạ. Y gắng sức chống tay ngồi dậy từ trong lớp chăn ấm áp, nhưng vừa bị cái khí lạnh của trời đông giá rét ập vào nửa khuôn mặt là đã bắt đầu ho khan liên hồi.