Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 27: Nhẫn

Trước Sau

break

Chiếc váy tím trên người Tạ Chiết Ngọc đã mặc vào thì không thể cởi ra, lớp trang điểm vẫn còn nguyên đó.

Y tự ý tẩy trang một lần, Tuyết Trung Hối liền ấn y trước bàn trang điểm vẽ lại lần nữa, thậm chí còn vẽ thêm một chùm hoa tử đằng ngay vị trí hai nốt ruồi chu sa nơi khóe mắt y.

Tay nghề chẳng hề kém cạnh Sắc Sửu Ma.

Trong lòng Tạ Chiết Ngọc đầy ấm ức, nhưng lại cố hết sức thuyết phục bản thân, dỗ dành chính mình rằng tất cả đều là vì trừ ma, một khi đã vì đại nghĩa thì chút tiểu tiết này nên buông bỏ mới phải.

Tuyết Trung Hối ngắm nghía y hồi lâu, lại đeo thêm cho y một tấm mạn che nửa mặt, trước khi ra cửa còn đội cho y một chiếc duy mạo.

Đỗ Bỉnh Nghĩa cả đêm không ngủ, cứ thế ở trong đại sảnh chờ đợi để hội quân, mãi đến lúc trời hửng sáng, cuối cùng hắn cũng trông thấy đồng môn.

Tuyết mịn vương chút nắng mai, Tuyết Trung Hối đang che ô, dưới tán ô nghiêng nghiêng bên cạnh hắn là một dáng hình ngọc bội leng keng, eo thon xương mảnh... Nếu không phải hai vị nội môn sư tỷ đã dặn trước về nhiệm vụ lần này, hắn suýt chút nữa đã thật sự tin rằng Tuyết Trung Hối dắt theo một cô nương nào đó tới đây.

Hắn đứng ngược sáng quét mắt nhìn Tạ Chiết Ngọc đang đội mũ sa, chẳng cần nhìn rõ dung mạo cũng biết người này sở hữu một vẻ ngoài còn rực rỡ lấp lánh hơn cả đá quý. Khi trút bỏ bộ trang phục màu đen đơn điệu mười năm như một kia, những bộ xiêm y lộng lẫy quả thực càng thích hợp với y hơn.

Chỉ trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi, Đỗ Bỉnh Nghĩa đã nhớ lại vô số chuyện liên quan đến Tạ Chiết Ngọc. Hắn tự cảnh cáo bản thân không được phép nghĩ thêm nữa, nhưng ánh mắt lại chẳng thể nào dời khỏi dáng vẻ lộng lẫy hiếm thấy lúc này của Tạ Chiết Ngọc.

Hắn đành phải chuyển hướng suy nghĩ, nhẩm tính xem bộ y phục sang trọng cùng mớ trang sức trên người Tạ Chiết Ngọc sẽ tiêu tốn bao nhiêu kim châu linh thạch. Chẳng biết đây là Tuyết Trung Hối tự bỏ tiền túi, hay chỉ là hắn ứng trước; sau khi về núi sẽ được thanh toán chi phí, hay là phải sung công số trang phục này để làm đạo cụ cho nhiệm vụ lần sau, dù sao thì phái Nghiêu Quang cũng chẳng hề dư dả, những môn phái lấy kiếm tu làm chủ đạo thường rất dễ rơi vào cảnh nghèo túng như vậy.

Đỗ Bỉnh Nghĩa âm thầm gảy bàn tính lách cách trong lòng, thế nhưng sau mỗi nhịp gảy hạt châu, thứ bị kéo ra vẫn là từng chút ký ức về kẻ mà hắn chán ghét nhất.

Hắn nhìn Tạ Chiết Ngọc, nhìn y vẫn mười năm như một luôn cúi đầu bước đi, nhìn y sánh bước cùng một vị sư huynh khác cũng là bậc thiên chi kiêu tử đang tiến vào.

Tuyết Trung Hối dắt người đi tới, vừa thu ô vừa cười khẽ hỏi hắn: "Đỗ sư đệ, dưới con mắt của đệ thì ta và Lục sư đệ trông thế nào, có đẹp đôi không?"

Đỗ Bỉnh Nghĩa đáp: "Chỉ xét về dáng vóc, quả thực là tương xứng."

Tuyết Trung Hối không tháo mũ sa của Tạ Chiết Ngọc ra để hắn nhìn mặt: "Vậy thì tốt. Gió tuyết vẫn chưa ngừng, giờ Tỵ chúng ta sẽ khởi hành. Phía Nhị sư tỷ và Tứ sư muội, muộn nhất là sáng mai có thể hội quân với chúng ta."

"Vâng."

Đỗ Bỉnh Nghĩa rủ mắt, ánh nhìn dừng lại trên bàn tay đang buông thõng ra khỏi ống tay áo rộng của Tạ Chiết Ngọc. Bàn tay ấy tựa như ngọc lạnh sứ mỏng, một đường gân xanh hiện rõ vân vê hướng vào trong tay áo, cả sắc lẫn lực đều như đang ẩn giấu, mà cũng như đang tràn trề.

Tuyết Trung Hối vô cùng nhạy bén với vị trí ánh mắt của hắn: "Sao vậy? Có sơ hở gì à?"

"Vâng." Đỗ Bỉnh Nghĩa tìm được cái cớ mà chẳng hề vấp váp nửa lời: "Nam nữ rốt cuộc vẫn có sự khác biệt, đôi tay của Tạ sư huynh khác xa với những nữ tử tầm thường. Với nhãn lực của đệ, nếu quan sát kỹ có thể nhận ra những vết chai do luyện kiếm nơi đầu ngón tay của huynh ấy."

Tạ Chiết Ngọc nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng, vừa nghe thấy lời này liền nhanh chóng giấu đôi tay vào trong hai ống tay áo rộng thênh thang.

Thế nhưng đôi tay đã giấu kỹ trong ống tay áo vẫn bị Tuyết Trung Hối lôi ra ngoài. Hắn nắm chặt lấy chúng để tiếp tục tô điểm trang sức, chẳng những mười đầu ngón tay đều được nhuộm màu đan khấu, mà mu bàn tay còn được dán hoa bối, cổ tay thì đeo đủ loại vòng tím vòng ngọc.

Tạ Chiết Ngọc nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, rốt cuộc cũng chẳng thể nhịn nổi mà thốt ra câu nói đầu tiên trong ngày: "Thế sao không đeo nhẫn luôn đi!"

Ánh mắt Tuyết Trung Hối khẽ ngưng đọng lại. Chẳng riêng gì hắn, mà Đỗ Bỉnh Nghĩa đứng bên cạnh cũng tức khắc liên tưởng đến người đeo nhẫn điệu nghệ nhất phái Nghiêu Quang.

Đại sư huynh Lâm Bi Trần.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương