Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 26: Không nhớ rõ nữa

Trước Sau

break

Tạ Chiết Ngọc chớp nhẹ mi mắt, ảo ảnh của Lâm Bi Trần ngay trước mắt từng chút một tan biến. Y đã nhìn rõ dải tua rua màu đỏ mềm mại rủ xuống tận bờ vai kia, giọng nói cùng gương mặt xuất chúng của Tuyết Trung Hối đồng loạt ập vào mọi giác quan của y.

"Trong nhà không chịu tọa thiền, cứ nhất định phải tới nơi này, đệ là mèo sao, hử?"

"..."

Tạ Chiết Ngọc á khẩu trong chốc lát, y cầm lấy thanh kiếm đặt ngang trên gối rồi đứng dậy: "Tam sư huynh, ta xong rồi, chúng ta xuất phát ngay bây giờ chứ?"

"Đệ "xong" thế nào, còn phải để ta kiểm tra rồi mới định đoạt được, đi xuống với ta."

Huyệt mệnh môn nơi cổ tay Tạ Chiết Ngọc bị tóm gọn trong tích tắc, y bị Tuyết Trung Hối nửa lôi nửa kéo đưa xuống khỏi mái nhà, chẳng tài nào vùng vẫy thoát ra được. Tuyết Trung Hối dáng người cao ráo, sải bước lại rộng, y chỉ đành có chút loạng choạng bước theo sau.

Chẳng mấy chốc y đã bị hắn kéo vào trong phòng. Vừa bước vào, Tạ Chiết Ngọc đã trông thấy trên mặt bàn bày biện mười mấy chiếc rương lớn hộp nhỏ, bên trong đựng đầy y phục và trang sức nhã nhặn. Y lập tức phản ứng lại, đôi mắt trợn tròn kinh ngạc.

Tuyết Trung Hối đóng cửa lại, nhanh tay dán một tấm phong tỏa phù lên cửa.

Hắn nắm lấy tay Tạ Chiết Ngọc đi tới trước bàn, cầm lấy một chiếc váy màu tím khoác lên vai y: "Thử xem đi."

...

Đã là canh ba rồi.

Tạ Chiết Ngọc lề mề đi thay bộ váy thứ ba.

Tuyết Trung Hối đứng trước chiếc bàn bị Tạ Chiết Ngọc bới đến lộn xộn, khóe môi khẽ nhếch lên, nhìn y đầy vẻ miễn cưỡng đi ra sau bức bình phong.

Ánh sáng khẽ chuyển động.

Một lọn tóc dài theo động tác cởi bỏ y phục mà vắt vẻo trên bức bình phong.

Tuyết Trung Hối lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một viên Thanh Tâm Đan rồi nuốt xuống.

Cách đêm trăng tròn tiếp theo còn tròn hai mươi sáu ngày nữa.

Mất một lúc lâu, Tạ Chiết Ngọc trong bộ váy tím mới chầm chậm bước ra.

Hơi thở Tuyết Trung Hối ngưng trệ trong thoáng chốc, một ý niệm cứ mãi lóe lên trong đầu, rằng đêm trăng tròn tới đây phải làm thế này thế nọ.

Tạ Chiết Ngọc đờ đẫn hỏi: "Bộ này được rồi chứ?"

"... Ừm."

"Vậy ta đi thay ra đây."

"Khoan đã." Tuyết Trung Hối nhanh tay chọn lấy mấy thứ đồ trang điểm trên mặt bàn, ngay sau đó liền ấn Tạ Chiết Ngọc ngồi xuống trước bàn trang điểm: "Vẫn chưa đủ đâu."

Cơ thể Tạ Chiết Ngọc khẽ rùng mình một cái, nhưng rồi y lại hít sâu một hơi để kìm nén cảm xúc xuống, thấp giọng nói: "Để ta tự trang điểm đi."

"Không cần, ta biết làm." Tuyết Trung Hối mở một hộp phấn cao dưỡng da tỏa hương hoa ngào ngạt, một tay nâng cằm Tạ Chiết Ngọc, tay kia khều một ít phấn cao thoa lên má y: "Mẫu thân ta vốn ưa thích trang điểm, khi còn nhỏ ta thường giúp bà điều chế phấn, thử màu."

Tạ Chiết Ngọc gào thét trong lòng: Có nương thì giỏi lắm sao?!

Nhưng mà quả thực là giỏi thật đấy.

Thế là y lại lặng thinh, tâm trí trở nên đờ đẫn.

Tuyết Trung Hối thoa một lớp phấn mỏng lên mặt y, lúc này mới sực nhận ra điều gì đó, hắn nâng cằm y lên hỏi: "Vừa rồi đệ nói đệ biết trang điểm? Sao đệ lại biết?"

Chính trong suốt tám năm ròng rã này, hắn đã dần nảy sinh khao khát muốn tìm hiểu sâu sắc hơn về thân thế cũng như quá khứ của Tạ Chiết Ngọc. Thuở ban đầu, ranh giới giữa hai người vẫn còn vô cùng rạch ròi, lẽ tất nhiên hắn chẳng thể đường đột hỏi thẳng, tránh để y nảy sinh những hiểu lầm không đáng có.

Về sau, nỗi khao khát tìm tòi ấy ngày một trỗi dậy mạnh mẽ. Vì không tiện hỏi thẳng đương sự nên hắn đành vòng vo đi tra cứu sổ ghi chép đệ tử của phái Nghiêu Quang. Thế nhưng trên đó cũng chỉ có vỏn vẹn đôi dòng ngắn ngủi, ghi rằng Tạ Chiết Ngọc nghi là trẻ mồ côi, là người sống sót duy nhất trong tai họa do "Sắc Sửu Ma" bậc Bính gây ra, năm đó được Lâm Bi Trần cứu thoát rồi đưa về núi, ngoài ra chẳng còn lời nào thuật lại chi tiết hơn.

Hắn thậm chí còn tìm đến hỏi cả sư tôn, vậy mà ngay đến sư tôn cũng chẳng mấy rõ ràng về quá khứ của Tạ Chiết Ngọc, hơn nữa người cũng chưa từng gặng hỏi y chuyện cũ bao giờ.

Họa chăng trong khắp phái Nghiêu Quang, hay thậm chí là trên khắp thế gian này, cũng chỉ có mỗi mình Lâm Bi Trần là biết rõ về những gì Tạ Chiết Ngọc từng trải qua trong quá khứ.

Sau này nữa, Tuyết Trung Hối cũng đã từng thử hỏi chính bản thân Tạ Chiết Ngọc, thế nhưng...

"Không nhớ rõ nữa."

Tạ Chiết Ngọc lần nào cũng dùng cách này để lấp liếm.

Lúc này đây y vẫn cứ hời hợt như thế.

Hào hứng trong lòng Tuyết Trung Hối thoắt cái đã tan biến quá nửa.

Nhưng chỉ một lát sau, sự hứng thú của Tuyết Trung Hối lại quay trở lại.

Hắn trang điểm xong cho Tạ Chiết Ngọc, búi cho y một kiểu tóc nửa xõa đơn giản, đeo lên tai y đôi khuyên tai lưu ly tua rua tương xứng với mình, rồi nâng mặt y hướng về phía gương, nhìn bóng dáng hai người thành đôi hiện rõ bên trong.

Tim Tuyết Trung Hối đập thình thịch, một câu "Có đẹp không" suýt chút nữa đã thốt ra khỏi miệng.

Ngay chính khoảnh khắc ấy, hắn bất chợt nhớ lại dáng vẻ của Tạ Chiết Ngọc thời niên thiếu, cái dáng vẻ luôn quấn quýt không rời bên cạnh Lâm Bi Trần.

Tuyết Trung Hối vốn rất ít khi nhớ về Tạ Chiết Ngọc của những năm tháng thiếu thời, khi đó giữa họ có cực kỳ ít giao thoa, chỉ là đôi khi hắn đến thỉnh giáo kiếm thuật từ Lâm Bi Trần thì mới tình cờ bắt gặp Tạ Chiết Ngọc.

Có một lần, hắn theo ước hẹn tìm đến bái phỏng, bắt gặp Lâm Bi Trần nơi sân viện. Sau khi nghe hắn trình bày những vướng mắc trong quá trình tu luyện, Lâm Bi Trần liền bảo hắn hãy xuất kiếm để bản thân có thể nhìn rõ nút thắt thực sự của hắn nằm ở đâu.

Hắn vừa rút thanh Thiên Thanh kiếm tùy thân ra thì đã nghe thấy tiếng bước chân cùng tiếng gọi vang lên từ phía sân viện: "Sư ca! Đệ thay xong rồi! Đệ rất thích bộ y phục mới huynh mua cho đệ, lần sau huynh cũng phải nhớ tặng đệ nữa nhé! Sư ca, đệ tới đây, huynh xem đệ có đẹp không!"

Chất giọng thiếu niên nọ vô cùng trong trẻo, tiếng bước chân lạch bạch chạy ra ngoài. Y diện bộ y phục rực rỡ sắc màu, nào hồng đào, vàng tươi rồi xanh liễu, phối cùng gương mặt diễm lệ đến mức hớp hồn. Sắc màu rực rỡ ấy có phần gây chấn động, cứ thế ngang ngược mà va thẳng vào mắt người nhìn. Thiếu niên chẳng thèm liếc nhìn vị khách nào đang có mặt nơi sân viện, mặc kệ mọi thứ mà lao thẳng vào lòng đại sư huynh.

Sau đó thì sao nữa?

Tuyết Trung Hối nhớ rõ sau đó bản thân đã không thi triển kiếm pháp cho đại sư huynh xem.

Bởi vì vị tiểu sư đệ rực rỡ sinh động kia đã ngang ngược cướp lấy toàn bộ sự chú ý của đại sư huynh, hắn cảm thấy đại sư huynh chẳng còn tâm trí đâu để chỉ bảo nữa, bèn tự mình cáo từ.

Tuyết Trung Hối hiếm khi hồi tưởng lại những chuyện này, bất chợt nhớ lại một đôi mảnh ký ức, chúng xa lạ đến mức khiến chính hắn cũng có chút ngẩn ngơ.

Hệt như khoảnh khắc này, trong tâm trí hắn đang ngưng đọng dáng vẻ tươi tắn sinh động của Tạ Chiết Ngọc thuở mười mấy tuổi, cảm thấy có đôi phần khó tin, trước kia y thật sự là như vậy sao?

Rực rỡ điệu đà đến thế, tựa như xuân trôi hạ tràn.

Còn như lúc này đây, hắn nhìn Tạ Chiết Ngọc trong gương, chỉ thấy được một Tạ Chiết Ngọc đang rũ hàng mi dài, trầm mặc ít nói.

Rõ ràng y phục trên người Tạ Chiết Ngọc đang tỏa sáng lấp lánh, nhưng khắp toàn thân dường như chỉ còn lại hai nốt chu sa kia là mang sắc thái đậm nét nhất.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương