Tiết Mộc Đường uống nước xong liền đặt chén băng xuống, nàng điều chỉnh lại tâm trạng rồi xoay mặt nhìn y. Gương mặt nàng lông mày dài sống mũi thẳng, đường môi mềm mại đã trung hòa bớt vẻ anh khí nơi mày mắt. Đôi mắt nàng không ngời sáng có thần như Kinh Vãn Chiếu, mà quanh năm suốt tháng đều mang theo nét u uất sâu thẳm.
Tạ Chiết Ngọc chạm mắt với nàng, càng cảm nhận rõ ràng hơn sự khác biệt của vị Tứ sư tỷ này so với trước kia. Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, y bỗng nhiên nhớ ra rồi.
Ở phái Nghiêu Quang, người duy nhất từng có mối liên hệ với Hỷ Ma chính là Tiết Mộc Đường, nàng chính là người đã từng trải qua thảm họa do Hỷ Ma gây ra vào hai mươi tám năm trước!
Trong lòng Tạ Chiết Ngọc cuộn trào như sóng cuộn biển gầm: "Cái đầu óc như cái rây lọc này của mình thiệt là! Hèn chi vừa nghe đến Hỷ Ma đã thấy quen thuộc, sao mình lại có thể quên mất chuyện này chứ? Đại sư huynh đã từng kể cho mình nghe rồi mà!"
Quá trình Kinh Vãn Chiếu và Tiết Mộc Đường bái nhập phái Nghiêu Quang cũng có vài phần tương tự như Tạ Chiết Ngọc, họ đều là những người sống sót được Lâm Bi Trần cứu ra từ các vụ ma họa ở khắp nơi trong những năm đầu.
Vụ ma họa liên quan đến Kinh Vãn Chiếu là "Cổ Mẫu Ma" đứng thứ mười bốn trên bảng truy nã bậc Bính, phụ mẫu và đệ đệ nhỏ của nàng đều đã qua đời. Tiết Mộc Đường thì mất đi người thân duy nhất trong thảm họa Hỷ Ma, chính là người tỷ tỷ ruột thịt đã xuất giá của nàng ấy.
Hai người họ bái nhập môn phái cách nhau năm năm, tuổi tác cũng chênh lệch năm tuổi. Năm đó, Lâm Bi Trần đã cứu Tiết Mộc Đường giữa cơn hỗn loạn rồi đưa về Nghiêu Quang, chỉ định Kinh Vãn Chiếu dẫn dắt nàng ấy; ban đầu Kinh Vãn Chiếu chẳng hề tình nguyện chút nào, nhưng qua bao năm tháng chung sống, quan hệ của hai người mới dần dần trở nên tốt đẹp hơn.
Tạ Chiết Ngọc hồi tưởng lại những chuyện cũ mà Lâm Bi Trần từng kể cho y nghe, tức giận đến mức muốn tát mạnh vào cái đầu của chính mình, bực bội sao bản thân lại có thể hay quên đến mức này.
Tiết Mộc Đường thấy vẻ mặt y biến ảo khôn lường, chẳng rõ y đang suy tính điều gì, chỉ biết rằng suốt mười năm qua y đã trở nên trầm mặc ít nói hẳn đi, thế là nàng bèn chủ động bắt chuyện với y: "Tiểu Lục, đã lâu không gặp, đệ ăn vận thế này trông rất đẹp mắt. Đã lâu rồi không thấy đệ mặc xiêm y rực rỡ, quả thực khiến ta phải trầm trồ đấy."
Tạ Chiết Ngọc có chút luống cuống: "Cảm ơn tứ sư tỷ... Hy vọng đệ có thể giúp ích được đôi chút."
"Thời gian này phải vất vả cho đệ rồi."
Tạ Chiết Ngọc chẳng hề có lời phản bác, nghiêm nghị đáp: "Tất cả đều nghe theo sự dặn dò của sư tỷ."
"Có cần tỷ phối hợp với đệ không?" Ánh mắt Tiết Mộc Đường đầy vẻ nghiêm túc: "Tỷ và đệ đóng giả làm tân nhân, tỷ đóng vai tân lang cũng không thành vấn đề."
Tuyết Trung Hối vội cắt ngang trước khi Tạ Chiết Ngọc kịp gật đầu: "Để đệ là được rồi, sư muội cứ cùng sư tỷ chuyên tâm đối phó với Hỷ Ma thì hơn. Kiếm hồn thuật của đệ và Chiết Ngọc không bằng hai người, tới lúc đó tiền tuyến hậu phương e là đều phải dựa vào hai người cả đấy."
Kinh Vãn Chiếu bật cười: "Khiêm tốn quá rồi đấy! Được rồi, vai tân lang không cần phải tranh giành đâu, lão Tam và Chiết Ngọc sẽ làm mồi nhử. Lão Tam này, nếu có điều gì sơ suất, đệ có thể bảo vệ được đệ ấy, đúng không?"
Tuyết Trung Hối dè dặt gật đầu.
Kinh Vãn Chiếu nhìn về phía Tạ Chiết Ngọc, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm nghị: "Còn về phần Chiết Ngọc, kể từ lúc này, đệ phải nghe theo sự sắp xếp, tuyệt đối không được tự ý hành động. Đệ có thể lùi bước chứ không được phép xông xáo quá mức, phải thận trọng chứ đừng có lỗ mãng, đã rõ chưa?"
Tạ Chiết Ngọc gật đầu thật mạnh.
Kinh Vãn Chiếu bèn dùng khuỷu tay huých nhẹ Tiết Mộc Đường, Tiết Mộc Đường liền mở lời: "Chuyện là thế này, tam sư huynh, tiểu Lục, trên đường tới đây muội đã nghĩ sẵn một câu chuyện để hai người đóng vai rồi. Tam sư huynh, huynh sẽ vào vai một vị thiếu gia anh tuấn của một gia đình phú thương vốn dĩ có gia cảnh rất khá giả, thế nhưng vì căn cơ gia tộc không đủ vững chắc lại lỡ đắc tội với quyền quý nên bị tịch thu gia sản, lại bởi tộc nhân phản kháng mà bị thảm sát diệt tộc. Huynh là người sống sót duy nhất, dắt theo nàng tỳ nữ xinh đẹp đã bầu bạn bên mình suốt bao năm qua mà cùng nhau chạy trốn."
Tuyết Trung Hối: "?"
"Tiểu Lục, đệ sẽ đóng vai nàng tỳ nữ xinh đẹp kia."
Tạ Chiết Ngọc: "??"
Tiết Mộc Đường chẳng hề cảm thấy ngượng ngùng chút nào: "Trên đường chạy trốn, hai người họ cùng nhau đồng cam cộng khổ. Vị thiếu gia nọ ngày trước vốn dĩ rất kiêu ngạo tự phụ, khí thế ngời ngời như gánh cả vầng thái dương trên vai, dẫu trong lòng đã sớm có ý với nàng tỳ nữ, nhưng vì cái sĩ diện hão huyền mà mãi chẳng chịu hạ mình nói cho rõ ràng. Còn nàng tỳ nữ ngày trước lại quá mực tự ti, luôn kìm nén tình cảm trong lòng, cứ khăng khăng một mực tin chắc rằng thiếu gia sẽ khinh miệt kẻ có xuất thân nghèo khó như mình."
Đỗ Bỉnh Nghĩa nghe mà vẻ mặt đầy vẻ cổ quái: "..."
Tiết Mộc Đường dần dần kể một cách nhập tâm, kể đến mức đầy cảm động: "Trên đường chạy trốn gặp được chân tình, vị thiếu gia nhà cửa sa sút cùng nàng tỳ nữ cô độc lẻ loi đã nương tựa vào nhau trong cơn tuyệt vọng. Ngay vào lúc đôi bên sắp sửa thổ lộ tâm tình với nhau, cả hai lại vì đều sở hữu diện mạo quá mực xinh đẹp mà bị bọn buôn người trùm bao tải, bắt trói rồi đem bán vào thanh lâu nơi đây."
"Hai người không cách nào phản kháng, lòng càng thêm tro tàn nguội lạnh, đều đã nảy sinh ý định ngọc nát đá tan. Một khi chí chết đã lập, vào lúc vẫn còn chút hơi tàn, họ liền muốn hoàn thành tâm nguyện: Hai người muốn được thành thân trước khi cùng nhau đi xuống suối vàng."
"Hai người bèn cầu xin tú bà của thanh lâu, khẳng định bản thân cam lòng dấn thân vào vũng bùn lầy này, chỉ cần cho họ được danh chính ngôn thuận tổ chức một lễ thành thân, kể từ đó về sau họ sẽ quyết một lòng nghe theo sắp xếp, mặc cho mụ sai bảo."
"Tú bà ban đầu cảm thấy thật hoang đường, nhưng rất nhanh sau đó lại nhận thấy chiêu trò về một cặp phu thê tuyệt sắc cùng làm song hoa khôi sẽ càng có lợi để kiếm chác. Thế là mụ chẳng những đồng ý, mà còn muốn tổ chức thật rầm rộ cho hỉ sự đầy bi kịch này."
Tiết Mộc Đường nói một mạch không ngừng nghỉ cho đến hết.
Trong đại sảnh im phăng phắc không một tiếng động.