Sau khi phát giác chuyện bất thường này, lão Đàn chủ Lữ Đậu Ông đã tập hợp những người khác để cùng hợp lực lập thêm một cái Chiêu Hồn Trận nữa nhằm chiêu gọi linh hồn của tân lang, ấy vậy mà rốt cuộc cũng chẳng chiêu dẫn được gì.
Lữ Đậu Ông lập tức truyền tin về bản bộ, bản bộ Nghiêu Quang cũng hỏa tốc phái người đến. Cho tới lúc này, đôi phu thê mới cưới kia vừa mới tạ thế được bốn ngày, lễ đầu thất vẫn còn chưa tổ chức.
Tạ Chiết Ngọc lắng nghe, trong lòng không khỏi cảm thán sư môn trên dưới hành động thật nhanh chóng, hẳn là trong môn phái đã từng có người giao phong với tên Hỷ Ma này.
Y đang mải suy đoán xem người đó là ai, thì chợt đột nhiên từ phía ngoài cửa vọng vào một tràng tiếng vang lanh lảnh khẽ khàng, tựa như những giọt suối trong khe núi nhỏ xuống mâm đồng, vừa ấm áp lại vừa dày dặn.
Trong lòng Tạ Chiết Ngọc giật mình: "Tiếng vang này là... Thủ Tâm Kiếm Trạc?"
Y vội vàng quay đầu nhìn lại, trông thấy ở phía ngoài đại sảnh cách đó chẳng xa là hai bóng người, trông hệt như hai chú chim màu đang dập dờn bay lượn.
Người vừa đến chính là Nhị sư tỷ Kinh Vãn Chiếu và Tứ sư tỷ Tiết Mộc Đường của y.
Kinh Vãn Chiếu dùng hai chiếc trâm hình kiếm để búi mái tóc lên cao thành kiểu xoắn ốc đơn, khoác một thân y phục phần trên rực rỡ sắc màu, phần váy dưới mang sắc xám trắng, trên tai đeo một đôi khuyên làm từ thiên thiết và thái ngọc. Khối thiên thiết nhuốm màu xám đen, những viên linh thạch thái ngọc được khảm thành hình giọt nước cứ không ngừng đong đưa, đang lấp lánh thứ ánh sáng mờ ảo dưới ánh mặt trời.
Tiết Mộc Đường có vóc dáng cao ráo, búi tóc cũng dùng hai chiếc kiếm châm y hệt Kinh Vãn Chiếu nhưng lại được vấn ở giữa sau gáy. Trang phục của nàng ngược lại hoàn toàn với Kinh Vãn Chiếu, một thân đạo phục phía trên xám trắng phía dưới rực rỡ, ngay cả đôi khuyên tai cũng là thái ngọc ở trên, thiên thiết ở dưới.
Tay phải của cả hai đều đeo ba chiếc vòng đồng thau chạm rỗng hoa văn mẫu đơn, mỗi khi cử động, ba chiếc vòng lại va chạm vào nhau, phát ra những tiếng ngân vang ôn nhuận.
Kinh Vãn Chiếu vừa đi tới vừa lớn tiếng chào hỏi: "Ta đến rồi đây!"
Những người khác vội vàng lên tiếng hỏi thăm, chỉ trong vài câu ngắn ngủi, Kinh Vãn Chiếu và Tiết Mộc Đường đã bước vào trong đại sảnh.
Cả hai trông đầy vẻ phong trần mệt mỏi, quầng mắt hơi thâm. Vừa bước vào, họ liền đồng thanh quét mắt nhìn Tạ Chiết Ngọc một cái, lại cùng lúc khựng lại trong thoáng chốc, sau đó đồng loạt kéo ghế, chen vào giữa Tuyết Trung Hối và Tạ Chiết Ngọc rồi ngồi xuống.
Bàn trà càng thêm náo nhiệt.
Tuyết Trung Hối nhướng mày: "Sư tỷ, hai người đi nhanh thật đấy, bọn đệ vừa tới được nửa canh giờ mà hai tỷ đã đến nơi rồi."
Ngũ quan của Kinh Vãn Chiếu thanh tú, chất giọng lại vô cùng dõng dạc: "Ta và Mộc Đường đã phải băng qua tận bốn cái trận pháp dịch chuyển để tới đây đấy!"
"Không mệt sao?"
"Xong việc rồi nghỉ ngơi sau cũng được mà!"
Tiết Mộc Đường ngồi bên cạnh Tạ Chiết Ngọc, nàng nhấc ấm trà trên bàn lên định rót nước uống, thấy chén trà không đủ, Lữ Đậu Ông vội vàng định đi lấy thì bị nàng ngăn lại: "Không cần đâu, Lữ Đàn chủ cứ ngồi đó đi. Tam sư huynh, phiền huynh làm cho muội một đôi chén băng vậy."
Tuyết Trung Hối búng tay một cái, một đôi chén băng được ngưng tụ từ linh lực liền hiện ra trước mặt hai người Vãn Chiếu và Mộc Đường: "Mời dùng, hai vị cô nãi nãi của ta."
Kinh Vãn Chiếu liếc mắt một cái đã nhìn thấu thực lực của hắn: "Tu vi của đệ lại tinh tiến rồi nhỉ."
Tuyết Trung Hối khẽ nâng mí mắt, hắn nhìn Tạ Chiết Ngọc đang bị ép ngồi ở phía đối diện mình với vẻ mặt nửa cười nửa không.
Tiết Mộc Đường rót trà, cùng Kinh Vãn Chiếu đồng loạt nâng chén uống, thế nhưng nàng lại khát đến mức dữ dội hơn hẳn. Kinh Vãn Chiếu uống xong ba chén đã bảo là thoả mãn rồi, còn Tiết Mộc Đường lại uống một mạch liên tục tận chín chén nước đá, dường như lúc này mới có thể lấy lại chút thần trí.
Tạ Chiết Ngọc đã nửa năm rồi chưa gặp lại hai vị sư tỷ, bất chợt tương phùng, trong lòng y vừa căng thẳng lại vừa có chút rụt rè sợ sệt. Khi nghĩ đến bộ dạng hiện tại của bản thân, y lại càng thấy ngượng ngùng đến nỗi mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm cả sống lưng, thế nhưng đã định rằng lát nữa mọi người sẽ cùng nhau đi săn ma, thì y cũng chẳng nên né tránh làm gì.
Kể từ khi Tiết Mộc Đường bước vào rồi ngồi xuống ngay cạnh bên, Tạ Chiết Ngọc đã căng thẳng đến mức bấu chặt lấy những đầu ngón tay, y cảm thấy khí chất của nàng lúc này so với lần gặp mặt trước đây đã có sự khác biệt vô cùng to lớn. Y thầm đánh giá, Nhị sư tỷ dường như vẫn chẳng có gì thay đổi so với trước kia, vẫn là dáng vẻ đầy hăng hái, sục sôi ý chí chiến đấu như thế. Thế nhưng Tứ sư tỷ chẳng hiểu vì sao lại hoàn toàn trái ngược với vẻ điềm tĩnh, dịu dàng khi xưa, giờ đây trên người nàng dường như đang bị bủa vây bởi sự mệt mỏi cùng vẻ phấn khích lạ kỳ, thậm chí còn ẩn giấu cả một luồng nộ khí đang cố sức kìm nén.