Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 31: Ký ức (1)

Trước Sau

break

Kinh Vãn Chiếu ho một tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng, coi như là lên tiếng phụ họa cho Tiết Mộc Đường: "Nói chung, câu chuyện là như vậy đấy! Thế đạo ngày nay, chuyện một đêm chó gà đắc đạo, hay một sớm diệt môn tuyệt hậu vốn chẳng hề hiếm thấy, câu chuyện này nghe qua cũng vô cùng hợp tình hợp lý. Quan trọng là, phàm là những kẻ đã nhập ma thì chẳng có tên nào là không thích bước đi trên tơ nhện giăng ngang vách đá hiểm nghèo. Đám ma đầu này đều đam mê cược mạng, ham thích đánh bạc, khao khát mạo hiểm cùng những điều kích thích. Tên Hỷ Ma kia cho dù có đánh hơi thấy sự tình kỳ quặc, nghi ngờ có bẫy rập đi chăng nữa, thì hắn cũng chắc chắn sẽ mò đến xem thử trước đã, để xem cặp tân nhân này rốt cuộc mang dung mạo tuyệt mỹ đến mức độ nào."

Tiết Mộc Đường lên tiếng tiếp lời: "Đúng vậy, hắn nhất định sẽ ghé qua nhìn thử một cái. Chỉ cần một cái liếc mắt mà thôi, cho dù hắn có biết rõ đây có thể là mồi nhử, thì hắn cũng sẽ tình nguyện nán lại để cắn câu."

Kinh Vãn Chiếu nhìn Tuyết Trung Hối, rồi lại đưa mắt nhìn sang Tạ Chiết Ngọc. Mang theo tâm trạng cực kỳ phức tạp, nàng chậm rãi gật đầu tán thành: "Dung mạo và lối tạo hình này của hai người, quả thực vô cùng xứng đôi."

Tạ Chiết Ngọc lại rơi vào trầm mặc, cả người có chút xuất thần.

Tuyết Trung Hối day day mi tâm, rất muốn bật cười. Hắn tất nhiên từng thấy qua những kẻ gia tộc lụi bại, chỉ sau một đêm liền trở nên cô độc khổ cực, nhưng bảo hắn phải nhập vai kẻ ấy thì quả là có chút khó khăn.

Dù sao Tuyết thị nhất tộc cũng đã sừng sững suốt ngàn năm rồi.

Không thể nhập vai được, hắn liền cảm thấy có chút kỳ lạ.

Hơn nữa, để tránh những hiểu lầm không đáng có, hắn lên tiếng: "Ta chưa từng có tỳ nữ thân cận nào cả, ở Tễ Tuyết Châu không có, mà ở Lưu Hà Phong cũng không."

Hai người Vãn, Đường: "Ồ."

"Ta cũng chưa từng có thanh mai trúc mã nào hết."

Hai người Vãn, Đường: "Hô."

Tuyết Trung Hối nói xong lại thấy không ổn, giải thích những chuyện này trước mặt mọi người quả thực chẳng giống phong thái "thiếu gia" chút nào.

Hắn lấy lại vẻ kiêu ngạo thường ngày, khẽ cười hỏi: "Còn nữa, chuyện tân hôn này cứ nhất thiết phải là một nam một nữ sao, không thể là một cặp đoạn tụ hay một đôi kim lan ư?"

(*Đoạn tụ (断袖): Điển tích về tình yêu nam với nam.)

(*Kim lan (金兰): Chỉ tình cảm gắn bó giữa nữ với nữ (kết nghĩa kim lan), ở đây dùng để chỉ quan hệ đồng tính nữ.)

Tiết Mộc Đường nói: "Đúng vậy."

"Sư muội, tên Hỷ Ma kia có đặc điểm gì cụ thể không? Nếu muội đã biết rõ, hay là hãy nói chi tiết một chút xem sao?"

Kinh Vãn Chiếu không muốn để sư muội phải hồi tưởng lại chuyện cũ thêm nữa, vừa định mở lời thì bàn tay của Tiết Mộc Đường ở dưới gầm bàn đã nắm chặt lấy tay nàng: "Tất nhiên là muội sẽ nói hết những gì mình biết."

Ba chiếc vòng Thủ Tâm Kiếm trên cổ tay nàng khẽ va chạm vào nhau, phát ra những tiếng kêu lanh lảnh nhỏ bé. Chỉ trong nháy mắt, tâm trí của bốn người có mặt tại hiện trường, ngoại trừ Kinh Vãn Chiếu, đều đồng loạt nhận được một luồng linh tấn.

"Kiếm Hồn Thuật" mà Tiết Mộc Đường và Kinh Vãn Chiếu tinh thông vốn là loại pháp thuật lấy kiếm hồn của bản thân làm nền tảng, dùng thần hồn để điều khiển kẻ khác.

Khi đối đãi với bằng hữu, trong một phạm vi nhất định, họ có thể trực tiếp truyền đạt thông tin vào não bộ của đối phương mà chẳng cần thông qua bất kỳ vật trung gian nào. Ngàn vạn lời nói đều có thể được truyền tải hết cả; không chỉ gửi đi được những hình ảnh hay văn bản rõ ràng rành mạch, mà còn có thể tái hiện lại cả những khung cảnh cụ thể, khiến người nhận cảm thấy như chính mình đang được trải nghiệm thực tế vậy.

Khi đối địch, thủ đoạn của họ lại thiên biến vạn hóa, thường dùng nhất là "Thần Hồn Niệm Tố", có thể xâm nhập vào thần hồn kẻ địch một cách không dấu vết, đọc suy nghĩ, rồi lại bóp méo tư duy, điều khiển kẻ địch tự mình sa lưới.

Kẻ bị xâm nhập trừ phi có tu vi cao hơn họ hai đại cảnh giới, hoặc có pháp khí hay năng lực đặc thù hộ thân, hay cũng có thể là tinh thông phòng ngự thần hồn, bằng không sẽ chỉ đành chịu sự khống chế của họ; thức hải sẽ chẳng hề nảy sinh cảnh giác, chỉ đinh ninh rằng tất cả những gì nảy ra trong đầu đều là ý muốn của bản thân.

Tạ Chiết Ngọc vừa nhận được linh tấn, cảm xúc lập tức thoát khỏi nỗi trầm mặc, ngưng thần dõi theo luồng linh tấn này.

Nói một cách chính xác hơn, là đang xem lại ký ức của Tiết Mộc Đường.

Trong hình ảnh hiện lên đầu tiên là một cô gái hái dâu mang nét mặt ôn hòa thanh tú.

Tiết Mộc Đường ở ngoài thực tại lên tiếng giải thích: "Đó là tỷ tỷ của ta, tên là Tiết Chi Tử. Ta vừa chào đời không lâu thì phụ thân bị bắt đi lính, từ đó không bao giờ trở về nữa. Năm muội lên năm tuổi, mẫu thân lâm trọng bệnh rồi qua đời."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương