Tạ Chiết Ngọc liếc mắt nhìn qua liền trông thấy ở gần đó có hai con Kỳ Lân nhỏ, chúng đang thong dong nằm bò trên thảm cỏ, con lớn hơn nằm ở phía dưới làm đệm lót, còn con nhỏ hơn thì nằm sấp trên lưng con lớn.
Chúng vừa trông thấy y liền vươn dài cổ ra, tựa như đang tiến vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu, rồi lao vun vút về phía y.
Tạ Chiết Ngọc vội vàng né tránh, động tác hơi mạnh, bất chợt kéo căng đến vùng eo bụng. Eo thì không sao, y vốn dẻo dai nên eo không đau lắm, nhưng vùng bụng lại đau nhức đến mức khiến y co thắt trong chốc lát.
Hai con Kỳ Lân nhỏ liền toại nguyện trèo lên vai y, mỗi con chiếm một bên trái phải, thong thả nằm sấp một cách vô cùng thoải mái.
Tạ Chiết Ngọc ôm lấy bụng, vừa nhăn mặt nhăn mũi vừa nhớ ra, đôi Kỳ Lân này cũng tới đây từ mười năm trước, gần như cùng lúc y dọn vào nơi này. Khi ấy chúng chỉ lớn bằng lòng bàn tay y, mà giờ đây...
Y nhìn sang hai bên, thầm nghĩ giờ chúng chắc cũng phải lớn bằng lòng bàn tay của Sư tôn rồi.
Tạ Chiết Ngọc chờ cho cơn đau nhức khó chịu kia vơi đi, y ngước mắt nhìn lên, trông thấy sư tôn đang ngồi xếp bằng trên thảm cỏ phía xa, dường như đang đả tọa, bóng lưng trông có vẻ hơi mệt mỏi.
Y không khỏi nảy sinh cảm giác áy náy vì "lại làm phiền sư tôn tu luyện", nhưng dù sao cũng đã đến rồi, y đành cõng theo hai con Kỳ Lân bước tới phía trước.
Bước tới cách chừng bảy bước chân đang định quỳ xuống hành lễ, y bỗng nghe thấy giọng nói thanh lãnh của sư tôn vang lên: "Không cần đa lễ, Chiết Ngọc, cứ tự nhiên ngồi đi."
"Vâng."
Tạ Chiết Ngọc bèn quỳ ngồi ở phía sau hắn năm bước.
Lại nghe hắn bảo: "Ngồi lại gần đây chút."
Tạ Chiết Ngọc nhích lên phía trước hai bước.
Im lặng trong chốc lát, sư tôn lại bảo y ngồi xuống bên cạnh.
Tạ Chiết Ngọc chỉ đành ngoan ngoãn bò qua đó ngồi cho ngay ngắn.
Đến bên cạnh hắn rồi, y mới phát hiện trên thảm cỏ trước mặt Lý Nhược Phi có một con báo đen nhỏ, đang ôm đầu ngủ say, sống lưng phập phồng một cách nhẹ nhàng, móng vuốt sắc nhọn trên bàn chân không hề thu lại, dẫu đã ngủ say vẫn giữ tư thế cảnh giác như thể đang đối mặt với kẻ thù lớn.
Lý Nhược Phi không hề đả tọa, hắn chỉ đang ngắm nghía con mèo của mình.
Tạ Chiết Ngọc cẩn trọng chủ động bắt chuyện: "Sư tôn, đây là linh thú mới mà người thu nhận ạ?"
"Ừm, nửa tháng trước xuống núi, ta tình cờ nhặt được trên đường. Nó vốn không cha không mẹ, nếu không thu nhận thì e rằng đã sớm trở thành miếng mồi ngon cho lũ mãnh thú khác rồi."
"Sư tôn thật nhân từ."
"Cũng là vì thấy nó đáng yêu. Tuy hiện tại vẫn còn giương nanh múa vuốt, nhưng nuôi lâu dần, chắc hẳn nó sẽ chịu để lộ bụng ra thôi."
"Đó là lẽ đương nhiên ạ, trên đời này chẳng có linh thú nào mà không quy thuận người."
Đôi mắt Lý Nhược Phi lặng lẽ phản chiếu hình bóng con báo đen, hắn khẽ nghiêng đầu xoay chuyển ánh mắt, hình ảnh đảo ngược trong con ngươi liền đổi thành Tạ Chiết Ngọc: "Ngươi nói có việc mới tới, là việc gì vậy?"
Hắn nhìn vị tiểu đồ đệ suốt tám năm ròng rã chẳng hề bén mảng tới cửa.
Vị tiểu đồ đệ đang gồng cứng sống lưng, cổ áo dựng cao che kín, nhưng trên dái tai vẫn còn vương lại những vết hồng nhạt mờ ảo.
Y mang theo những dấu vết mà Tuyết Trung Hối để lại để đến gặp hắn.
Tạ Chiết Ngọc đột ngột cảm nhận được một áp lực vô cùng to lớn, y cũng chẳng rõ tại sao, chỉ thấy cơ thể mình vì sợ hãi mà bắt đầu run rẩy một cách nhẹ nhàng.
Rõ ràng Sư tôn y đã thu liễm uy áp một cách kín kẽ, ngữ khí ôn hòa, thái độ gần như là bình dị gần gũi, nhưng y vẫn cứ sợ hắn, giống như một con kiến hôi sợ hãi trước một con mãnh hổ oai hùng.
Tạ Chiết Ngọc khẽ run tay bắt lấy một con Kỳ Lân trên vai xuống, vừa xoa xoa đầu nó vừa nhỏ giọng hỏi: "Sư tôn, đệ tử nghe nói... nghe nói người muốn nhận đồ đệ ạ?"
"Ừm."
"Đệ tử còn nghe nói... sh."
Con Kỳ Lân nhỏ ngậm lấy ngón tay y, mút vài cái liền bắt đầu cắn, Tạ Chiết Ngọc bị dọa cho giật mình một cái, con Kỳ Lân còn lại còn nhảy phắt lên đầu y gặm dây buộc tóc, một trên một dưới quấy nhiễu khiến y rối cả tâm trí.
Y vừa vẩy tay vừa ôm đầu, hơi nóng cứ thế bốc thẳng lên mặt, cũng chẳng dám làm bị thương hai con linh thú nhỏ quý hiếm đến mức sắp tuyệt chủng này, loay hoay bắt mãi một hồi lâu vẫn chẳng thể bắt chúng xuống được, mà Lý Nhược Phi ở bên cạnh lại dường như chẳng mảy may động lòng.
Lại thêm một lúc lâu trôi qua, Tạ Chiết Ngọc bị lũ Kỳ Lân quấy nhiễu đến phát cáu, nhịn không nỗi mà kêu to: "Ơ kìa ơ kìa! Sư tôn, sư tôn! Người mau quản chúng đi mà!"
Chú báo đen nhỏ đang ngủ say bị đánh thức, cũng kinh hồn bạt vía, gào lên hai tiếng "grào grào" rồi vắt chân lên cổ chạy biến đi mất.
Tạ Chiết Ngọc suýt chút nữa cũng muốn bỏ chạy cùng nó luôn cho rồi.
Nhưng chợt nghe thấy bên cạnh vang lên một tiếng cười khẽ, áp lực vô hình kia liền tan biến sạch sẽ.