Lý Nhược Phi bèn không hỏi y có từ bỏ hay không nữa, dốc cạn mọi phương pháp để áp chế kịch độc của y xuống mức mỗi tháng chỉ phát tác một ngày, đồng thời cũng tìm ra cách làm chậm lại tình trạng thất thoát linh lực của y.
Hắn đã biên soạn ra một bộ công pháp song tu đã qua tinh chỉnh.
Hắn dạy Tạ Chiết Ngọc cách dẫn dắt phần linh lực đang thất thoát trong cơ thể tụ về linh khiếu Thủy Phủ nằm dưới rốn một tấc, đến ngày trăng tròn độc phát mỗi tháng, y sẽ tiến hành song tu cùng người tu luyện công pháp đồng mạch, để đối phương hấp thụ phần linh lực không thể giữ lại kia.
Đối phương lại lấy linh lực của chính mình làm vật dẫn, thông qua sự giao hòa linh mạch trong lúc song tu, luân chuyển phần linh lực tinh thuần hơn vào trong khí hải của y, nhằm bù đắp lại phần nào chút linh lực mà y đã đánh mất.
Trong quá trình linh mạch giao hòa, nỗi đau đớn khi kịch độc phát tác của y cùng với dục vọng sắc sát bị kích phát cũng có thể được xoa dịu đi phần nào.
Tạ Chiết Ngọc không muốn phải chết quá sớm, cũng chẳng muốn nhanh chóng trở thành phế nhân, thế nên y hoàn toàn không có dị nghị gì đối với bộ công pháp này.
Sau một hồi xoay xở, Lý Nhược Phi đã chọn Tuyết Trung Hối làm khế hữu song tu của y. Kỳ thực người phù hợp hơn cả là Lâm Hao Hành, nhưng mối quan hệ giữa hai người họ quá tồi tệ, Lý Nhược Phi cảm thấy không yên tâm.
Ngày hôm đó Tạ Chiết Ngọc đứng đợi ở ngoài cửa, nghe thấy Lý Nhược Phi chậm rãi giải thích ngọn ngành mọi chuyện cho Tuyết Trung Hối, để rồi sau đó, lại nghe thấy Tuyết Trung Hối chẳng chút do dự mà từ chối: "Sư tôn, đệ tử không nguyện ý, còn xin người tìm kẻ khác cao minh hơn."
Tạ Chiết Ngọc trong nháy mắt như rơi xuống vực thẳm, y chẳng còn vị "cao minh" nào khác để lựa chọn nữa rồi.
Dưới trướng sư tôn có sáu người đệ tử, tuy rằng cùng tu luyện công pháp đồng đạo, nhưng những đệ tử có đường luân chuyển linh mạch khác nhau thì lĩnh vực sở trường cũng khác nhau.
Nhị sư tỷ Kinh Vãn Chiếu và Tứ sư tỷ Tiết Mộc Đường thuộc cùng một mạch, tinh tu "Kiếm Hồn Thuật";
Tạ Chiết Ngọc lại không hề giỏi mảng này, y tinh tu "Thuấn Kiếm Thuật", người có linh mạch gần gũi với y nhất thực ra là Lâm Hao Hành, chứ không phải một người thiên về "Tôi Kiếm Thuật" như Tuyết Trung Hối.
Thế nhưng y và Lâm Hao Hành vốn luôn thù hằn lẫn nhau, thù mới nợ cũ chất cao như núi, bảo y đi cầu xin hắn song tu cùng mình sao?
Nực cười thật đấy, chỉ sợ Lâm Hao Hành còn chưa nghe hết câu đã rút kiếm ra đâm chết y mất rồi!
Y chỉ có thể cầu xin mỗi Tuyết Trung Hối mà thôi.
Ngày hôm ấy, y đã quỳ rạp trên mặt đất rất lâu, cầu xin hết lần này đến lần khác.
Tuyết Trung Hối nhíu chặt đôi mày, rốt cuộc vẫn gật đầu đồng ý.
Trước khi bắt đầu, Tuyết Trung Hối đã đưa ra yêu cầu rằng giữa hai người họ phải ký kết một bản thệ ước, chuyện này tuyệt đối phải giữ kín như bưng, ngoài những lúc kịch độc phát tác vào ngày trăng tròn mới tìm hắn song tu, còn lại những lúc khác, Tạ Chiết Ngọc không được phép lại gần hắn, càng không được phép mưu cầu bất cứ thứ gì khác từ đối phương.
Tạ Chiết Ngọc lập tức đồng ý. Y sẽ không vì sự dây dưa về mặt thể xác này mà đòi hỏi Tuyết Trung Hối phải dây dưa với mình về mặt linh hồn.
Y thừa biết Tuyết Trung Hối vốn xuất thân từ Tuyết thị trong tứ đại thế gia, gia thế chẳng hề thua kém Lâm Hao Hành chút nào, hạng người như y đương nhiên là tuyệt đối không xứng để dính dáng tới hắn, y còn cầu chi chẳng được việc phải vạch rõ ranh giới như vậy.
Để Tuyết Trung Hối yên tâm, y không chỉ ký tên vào bản thệ ước mà còn nhỏ thêm một giọt máu nơi tim làm chứng, cam đoan rằng nếu như y vi phạm lời thề thì sẽ phải nhận lấy cái kết không được chết tử tế.
Giờ đây tám năm đã trôi qua, Tạ Chiết Ngọc càng thêm chăm chỉ tu luyện hơn trước, cộng thêm có Tuyết Trung Hối trợ giúp, tu vi của y cũng chỉ từ Bán bộ Kim Đan trượt xuống Trúc Cơ trung kỳ, tốc độ này chậm hơn nhiều so với dự tính ban đầu của y.
Y thật lòng thật dạ cảm tạ hắn.
Tu vi của Tuyết Trung Hối thì lại tiến triển nhanh hơn so với trước kia, có lẽ một phần là do hấp thụ linh lực của y, mùa xuân năm ngoái hắn đã đột phá lên Nguyên Anh kỳ, vượt xa Nhị sư tỷ đang ở Kim Đan đỉnh phong, khoảng cách giữa hắn và những người khác vẫn đang tiếp tục nới rộng.
Tạ Chiết Ngọc không biết Tuyết Trung Hối đang nghĩ gì, là cảm thấy không thua thiệt? Hay là cảm thấy mỗi tháng phải dây dưa một lần như thế ngày càng thêm chán ghét? Y không rõ, cũng chẳng muốn biết, y chỉ muốn được sống lâu thêm một chút mà thôi.
Mỗi lần độc phát, xương tủy cùng máu huyết trong cơ thể đều như bị thiêu đốt, đốt đến mức khiến y đau đầu như búa bổ, chẳng thể nhớ rõ được những chuyện xảy ra vào ngày hôm ấy. Bản thân Tạ Chiết Ngọc cũng chẳng muốn ghi nhớ, có lẽ chính vì sự cố ý quên đi này mà tính hay quên của y ngày càng lớn, càng lúc càng không tài nào nhớ nổi những cảnh tượng lúc song tu.