Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 2: Tiết tử (2)

Trước Sau

break

Tạ Chiết Ngọc không rõ đây là loại nghi lễ tà túy gì, chỉ biết bản thân đang vừa đau đớn vừa giận dữ. Y vốn ghét nhất là phải quỳ, vậy mà lúc này lại bị nhốt trong một chiếc lồng nhỏ hẹp, phải quỳ một cách đầy nhục nhã. Dù sao lâm vào cảnh này, e là bản thân cũng sắp chết đến nơi, y liền chẳng còn thiết gì nữa mà bắt đầu chửi rủa ầm ĩ: kẻ mặt thối rữa, đồ xấu xí, heo hoạn, gà u, chó mủ... Y đem tất cả những lời lẽ thô thiển, khó nghe nhất từng nghe được ở chốn lầu xanh ra mà mắng chửi điên cuồng.

Chửi rủa được một lúc, từ phía xa lại truyền đến tiếng khóc lóc thảm thiết, gạch ngọc dưới thân Tạ Chiết Ngọc nứt ra, một dải lụa chui ra bịt chặt miệng y, khiến y chẳng thể phát ra tiếng mắng nhiếc nào nữa.

Y cứ thế quỳ đó trong tình trạng mất giọng lẫn mất máu, lắng nghe những đứa trẻ trong các lồng khác xung quanh đang rên rỉ, cầu cứu một cách yếu ớt và đau đớn, nghe chúng gọi nương, gọi cha, gọi ca ca tỷ tỷ.

Cho đến khi tất cả đều chìm vào tĩnh lặng.

Chẳng biết đã qua bao lâu, Tạ Chiết Ngọc biết rõ nơi này chỉ còn lại mỗi mình y.

Miệng lưỡi của y đã bị bịt kín, mà cho dù không bịt, y cũng sẽ chẳng khóc lóc kêu cứu, y biết rõ trên đời này chẳng có ai đến cứu mình cả, y chỉ là không cam lòng mà muốn mắng nhiếc một trận thật hả hê, hết trận này đến trận khác.

Thật quá nực cười, vào lúc con quái vật đội lốt thư sinh kia vừa mới bước vào hoa lâu, cất tiếng nói muốn chuộc y, khoảnh khắc ấy y vậy mà lại bất chợt có một suy nghĩ, rằng thư sinh này có lẽ là người do nương thân phái tới để đón y.

Thực ra kẻ đến tìm y chỉ có quái vật, một con quái vật!

Lúc đó làm sao y lại có thể mang cái hy vọng nực cười đến thế kia chứ?!

Nền gạch ngọc dưới thân Tạ Chiết Ngọc từ màu trắng chuyển sang hồng nhạt, rồi lại nhuốm màu đỏ tươi. Máu trên người y có lẽ đã sắp chảy cạn mất rồi, thế nhưng ngọn lửa tức giận trong lòng lại chẳng hề vơi bớt chút nào. Vô vàn lời chửi rủa cuộn trào trong tâm trí y, hệt như những tràng pháo mừng xuân đang nổ đì đùng không dứt trong cõi lòng chật hẹp.

Khi tiếng pháo nổ vang dội đến đỉnh điểm, một tràng tiếng bước chân nặng nề và dồn dập đã lấn át đi tiếng pháo, truyền vào trong tai y một cách rõ ràng.

Thể trạng của Tạ Chiết Ngọc đã suy nhược đến cùng cực, phản ứng cũng có phần chậm chạp đi đôi chút. Y nghe thấy tiếng bước chân kia đã tiến vào trong hang động này, rồi lại vang lên một tiếng "phịch", dường như người nọ vừa vấp ngã một cú.

Tạ Chiết Ngọc cố hít sâu một hơi, mồ hôi lạnh rịn ra nơi thái dương, nét trang điểm điểm xuyết hoa thược dược nơi khóe mắt đã hơi nhòe đi đôi chút. Y gắng sức ngẩng đầu lên từ trong lồng giam, vừa cựa mình một cái, những món trang sức và phụ kiện đeo trên người liền vang lên những tiếng leng keng lanh lảnh.

Y hướng ánh mắt lờ mờ nhìn về phía trước, bèn phát hiện ra kẻ vừa tới đây chẳng phải là con quái vật kia, mà lại là một nam thanh niên vận y phục trắng muốt đang cầm kiếm quỳ một gối trên mặt đất.

Người này là thật hay là giả vậy? Hắn có nhìn thấy mình không?

Tạ Chiết Ngọc vừa mới nảy sinh ý nghĩ này, thanh niên áo trắng kia thoắt cái đã xuất hiện ngay ở phía trước lồng giam của y. Chiếc lồng trong nháy mắt liền bị bẻ tung bằng tay không, y được ôm ra bên ngoài, cả gông tay lẫn những dải lụa vướng víu đều bị tháo bỏ sạch sẽ.

Thanh niên nọ bế y lên nhìn một cái, chợt hít sâu một hơi rồi nói gì đó với y. Thế nhưng thần trí của Tạ Chiết Ngọc lúc này đã rã rời gần như sụp đổ, y nghe không được rõ mà nhìn cũng chẳng tường tận, chỉ đành nỗ lực gượng gạo chống đỡ để mí mắt không nhắm nghiền lại.

Thanh niên sốt sắng đặt y nằm trở lại mặt đất, quỳ một gối xuống ngay sát bên cạnh y. Bội kiếm vừa rút khỏi vỏ, ánh kiếm sắc lạnh buốt xương liền lóe lên, kèm theo đó là một tiếng ngân vang lanh lảnh chấn vỡ nát bươm bề mặt gạch nhuốm máu trên mặt đất.

Thanh niên nọ lại cắm phập bội kiếm xuống mặt đất để làm trận nhãn dẫn linh, mười ngón tay thoăn thoắt vẽ nhanh những đường trận văn trên nền đất. Bàn tay trái của y đeo năm chiếc nhẫn huyền thiết, linh lực mượn nhờ những chiếc nhẫn này mà nhanh chóng khuếch tán. Chỉ trong chớp mắt, một đồ án trận pháp phức tạp đã bừng sáng hiện lên.

Tạ Chiết Ngọc cảm nhận được cơ thể mình đang được bọc lại trong một luồng khí ấm áp, đó là một sự yên bình tĩnh lặng không thể nào dùng ngôn ngữ để hình dung. Những vết thương ngay giữa lồng ngực và trên xương quai xanh đang dần dần khép miệng, gân cốt toàn thân tựa hồ như vừa được xoa dịu đi xoa dịu lại vô số lần, bao nhiêu xương gãy gân đứt đều được nối liền lại như cũ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương