Tân xuân vừa qua, trời vẫn còn se sắt cái lạnh đầu mùa.
Tạ Chiết Ngọc tám tuổi đang yếu ớt quỳ rạp trong một chiếc lồng nhỏ hẹp, miệng bị thắt chặt bởi một dải lụa, từ sâu trong cổ họng phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.
Y nghi ngờ rằng mình sắp chết rồi, nếu không thì tại sao trong đầu lại cứ mãi hiện về những hồi ức của cả một đời như thế?
Tạ Chiết Ngọc sinh ra giữa chốn phấn son nơi ngõ hoa liễu, chẳng biết cha là ai, chỉ biết có mỗi nương. Nương thân y là một ca kỹ tuyệt sắc, khi y lên bốn, nàng đã gả cho một phú thương rồi cao chạy xa bay. Có lẽ vì cảm thấy đứa con vướng víu này sẽ làm lỡ dở tiền đồ nên nàng mới không mang y đi cùng.
Bởi thế, y tiếp tục ở lại chốn lầu xanh, sống lay lắt qua ngày. Những người xung quanh y thì ít thiện nhiều ác, thi thoảng mới được coi như bảo ngọc quý giá, còn bình thường thì bị đối đãi chẳng khác nào heo chó. Ngày tháng tươi đẹp thì ít ỏi, mà chuỗi ngày tồi tệ thì lại quá nhiều.
Ngày qua ngày khôn lớn, y thầm nghĩ đợi đến khi mình cao thêm đôi chút, nhất định sẽ tìm cơ hội bỏ trốn.
Nào ngờ dạo trước, ngay vào dịp trước Tết, một thư sinh trung niên cử chỉ nho nhã, tướng mạo bình thường bước vào lầu xanh, muốn ngã giá với tú nương để mua lại y.
Tú nương thấy y phục tên thư sinh tồi tàn, bèn cười nhạo rồi hét giá ngàn vàng, không cho khất nợ, cũng chẳng cho mặc cả.
Gương mặt thư sinh đỏ bừng, chỉ trong giây lát, khí chất đã thay đổi hoàn toàn. Dáng vẻ nho nhã ban nãy bỗng biến thành bộ dạng hung tợn đầy giận dữ, thế mà hắn ta lại hóa thành một con quái vật xấu xí đáng sợ, tựa như một trận cuồng phong bão táp tàn sát khắp chốn lầu xanh.
Y cứ thế bị con quái vật mang đi giữa cơn mưa máu cùng tiếng than khóc thảm thiết vang vọng khắp nơi.
Tạ Chiết Ngọc không còn hoài niệm về quá khứ nữa. Dẫu là người mẹ chẳng biết đang ở phương nào, hay tú nương nay đã hóa thành thi hài lạnh lẽo, dù sống hay chết, tất cả họ đều đã cùng với chốn lầu xanh kia tan thành tro bụi.
Con quái vật kia mang y đến hang động tựa như địa ngục này, khi vừa đáp xuống đất liền biến trở về dáng vẻ thư sinh. Mấy ngày đầu, hắn ta giả vờ tính khí rất mực ôn hòa, cho y ăn kẹo ngọt, uống quỳnh tương, miệng không ngớt nói những lời văn vẻ cổ quái.
Tạ Chiết Ngọc chỉ có thể nghe hiểu được vài câu khen y có diện mạo xinh đẹp, còn lại thì chẳng hiểu gì cả. Nào là "căn cốt cực phẩm", nào là "nhân lô đan dẫn", y hoàn toàn không biết đó là những thứ gì. Y chỉ biết tên thư sinh này là một con quái vật có thể trong cơn lôi đình mà tàn sát cả tòa lầu, chẳng biết đến khi nào hắn ta cũng sẽ ra tay giết chết cả hắn ta.
Chẳng mấy ngày sau, đúng vào dịp Tết Nguyên Đán, tâm trạng thư sinh cực tốt, mang ra y phục sang trọng cùng trang sức lộng lẫy để trưng diện cho y, lại còn lấy ra hộp phấn son tô vẽ lên mặt y, vừa trang điểm vừa ngâm thơ.
Tạ Chiết Ngọc rợn cả tóc gáy. Quả nhiên không ngoài dự tính, đợi đến khi trang điểm xong, bài thơ cũng ngâm đến câu cuối cùng, tên thư sinh liền lộ ra nguyên hình, lại biến thành một con quái vật.
Trước ngực và xương quai xanh của Tạ Chiết Ngọc bị hắn ta cắn mạnh mỗi bên một phát, máu tươi tuôn ra như xối, xương quai xanh bị xuyên thủng. Y lại bị hắn ta ấn chặt đầu, chẳng biết là đã thi triển tà thuật gì mà gân cốt toàn thân như muốn nổ tung dưới lớp da thịt, đau đớn đến mức khiến y không ngừng gào khóc thảm thiết, lớn tiếng chửi rủa.
Y mắng con quái vật là đồ xấu xí, vậy mà con quái vật lại bị mắng đến bật khóc.
"Diện mạo ta xấu xí, chẳng lẽ ngươi lại đẹp tựa như ngọc sao?"
Tạ Chiết Ngọc nghe xong lời này thì đau đến mức ngất đi. Khi tỉnh lại lần nữa, y phát hiện bản thân đang bị nhốt trong một chiếc lồng chẳng lớn hơn chuồng gà là bao, hai tay bị trói quặt ra sau lưng, chỉ có thể quỳ rạp trên mặt đất.
Y gắng gượng ngẩng đầu lên, chỉ thấy mình đang ở trong một hang động hình tròn, mặt đất lát gạch ngọc, trên vòm hang khảm lưu ly, mà xung quanh bày đầy những chiếc lồng có kích cỡ y hệt cái của y. Trong lồng toàn là những đứa trẻ có độ tuổi tương đương với y.
Chúng cũng đều có hai vết thương ở trước ngực và xương quai xanh, tất cả đều đang quỳ rạp, máu chảy ra từ vết thương thấm vào mặt đất, những viên gạch ngọc nơi đó tựa như tơ lụa hút trọn dòng máu, hiện lên sắc đỏ thẫm của máu tươi.