Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 3: Tiết tử (3)

Trước Sau

break

Y khôi phục thính giác trước tiên, loáng thoáng nghe thấy bên tai có tiếng lạch cạch nho nhỏ do nhẫn va chạm với mặt đất phát ra.

Rất lâu sau, luồng khí ấm áp nọ ngưng đọng lại, bàn tay của thanh niên kia cũng dời từ mặt đất lên người y, thoăn thoắt điểm liên tiếp vài huyệt đạo.

Tạ Chiết Ngọc có cảm giác bản thân đã hóa thành một ngọn cỏ non, đang đón nhận sự tôi luyện của sấm xuân. Chợt đột nhiên, luồng trọc khí bị đè nén trong cơ thể bấy lâu cuối cùng cũng tìm được lối thoát. Y rướn người lên một cái, đột ngột ho ộc ra một ngụm máu tươi.

Chiếc nhẫn trên ngón tay trái người thanh niên lập tức được tháo ra, hắn một tay bế y lên, tay kia áp chặt lên trán y, dốc hết sức bình sinh truyền linh lực sang.

Thị lực của Tạ Chiết Ngọc đã khôi phục, y mở mắt ngước nhìn lên, trông thấy một gương mặt tuấn mỹ nhưng lại mang sẹo. Phía má trái người này có ba vết sẹo nhạt màu, tựa như dấu vết do móng vuốt của loài vật nào đó để lại.

Y nhìn hắn chằm chằm không chớp mắt, nghe thấy người thanh niên lo lắng nói bằng giọng khàn đặc: "Nhóc con! Cố trụ vững vào, đừng bỏ cuộc, ngươi nhất định sẽ sống sót!"

Tạ Chiết Ngọc cứ nhìn hắn mãi không thôi, thỉnh thoảng lại ho ra vài ngụm máu tươi. Bàn tay to lớn ấm áp đang áp trên trán y dời sang bên má, cẩn thận lau đi những vết máu loang lổ.

Y ngỡ rằng đây vẫn chỉ là một giấc mơ. Khi bàn tay ấy lau đến khóe môi, y dốc hết sức bình sinh há miệng, cắn thật mạnh vào đó. Nghe thấy người thanh niên khẽ hừ lên một tiếng đau đớn, đến khi buông ra, y trông thấy một dấu răng sâu hoắm còn dính vết máu và dấu tích da thịt.

Là người thật, là sự thật.

Tạ Chiết Ngọc nhìn người thanh niên thêm một lần nữa, chút tinh thần đã gắng gượng chống chọi suốt nhiều ngày qua nay đã lung lay sắp đổ.

"Nhóc con! Đừng ngủ! Đừng có lịm đi, ngươi... ngươi tên là gì?"

Tạ Chiết Ngọc lại gắng sức lấy thêm một hơi: "Ngươi... nói tên ngươi trước đã."

"Ta tên là Lâm Bi Trần. Nhóc con, ngươi có biết chữ không? Nhìn này, ta viết cho ngươi xem, ngươi phải mở mắt ra đừng có lịm đi đấy!"

Tạ Chiết Ngọc dốc hết sức đưa bàn tay ra: "Ta biết chữ, viết vào lòng bàn tay ta..."

Từng nét từng nét một, mỗi một nét chữ dường như đều được dồn cả sức lực vào đó, Tạ Chiết Ngọc ghi nhớ kỹ từng chữ. Đợi đến khi Lâm Bi Trần viết xong, bàn tay to lớn ấm áp của hắn bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của y.

Tạ Chiết Ngọc thở dốc nặng nề, cố gắng không để bản thân lịm đi: "Lâm... Bi... Trần... Ta nhớ rồi, ta tên là Tạ Chiết Ngọc, chữ Tạ trong tạ tội, chữ Chiết trong chiết yêu, chữ Ngọc trong ngọc nát ngói lành, ngươi... ngươi có thể nhớ được không?"

"..."

Thêm ba năm nữa, hai người Trần, Ngọc cùng nhau xuống núi, bị Song Thể Ma, kẻ đứng thứ mười chín trên bảng truy nã bậc Giáp, mai phục tại vùng tiên sơn phía Đông Nam. Cả hai đã liều chết chiến đấu, gây trọng thương cho tên ma tu song thể, nhưng bản thân họ cũng bị thương vô cùng trầm trọng.

Tạ Chiết Ngọc bị trúng ma độc của Vô Vĩ Xà, tu vi dần bị gặm nhấm tàn phá, ngày một thụt lùi. Lâm Bi Trần hao tận linh lực, rơi vào trạng thái hôn mê sâu, không biết đến bao giờ mới có thể tỉnh lại.

Thấm thoát mười năm nữa đã trôi qua.

Tác giả có lời muốn nói:

Meo.

(Thụ của bộ truyện cẩu huyết này là kiểu "vạn người ghét" kiêm "vạn người mê", là một bé mèo con siêu xinh đẹp thích kiếm và thích đại sư huynh, trên người cắm đầy tình tiễn, cả công chính lẫn công phụ đều khiết >3<)

break
Trước Sau

Báo lỗi chương