Chu Tự Tông bị gia tộc dồn vào chỗ chết, đến mức phải lưu lạc tới một thị trấn nhỏ ở gần biên giới để lẩn trốn. Anh kìm nén ngọn lửa hận thù rực cháy trong tim, tìm được một con đường sống nhưng ngờ đâu lại làm một việc ngu xuẩn nhất trong cuộc đời: Lợi dụng Thích Phán Đàn. Anh không ngần ngại đánh đổi lòng tự trọng để quyến rũ cô, mê hoặc cô, càng ngày càng lún sâu vào ván cờ này, để rồi chịu tổn thương, cuối cùng lại phát hiện cô mập mờ với thằng em ruột không đội trời chung của mình.
Đã là máu mủ ruột rà ắt có điểm tương đồng. Đáng lẽ ngay từ phút đầu tiên gặp nhau, anh nên nhận ra ngay từ đầu người phụ nữ ấy đã nhìn mình bằng ánh mắt trêu tức, độc địa rõ mồn một.
…
“Cô ấy đặt tay lên cổ tôi, tôi ngỡ mình đang nằm trong một vòng tay ấm áp, tưởng chừng đang tắm mình trong gió xuân dìu dịu. Giữa hai chúng tôi có mối liên kết cực kỳ chặt chẽ, là sự va chạm giữa thể xác và linh hồn, ép chặt đến mức khiến tôi không thể nào thở nổi. Tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc chưa từng có. Bác sĩ, có phải tôi đã quá yêu cô ấy rồi không?”
“Cậu mau về kiểm tra lại camera đi, khéo có khi cô ấy muốn bóp cổ cậu thì đúng hơn đấy.”
…
“Cưng à, thời còn hẹn hò bị em xoay như chong chóng ấy, tâm trí tôi ngập tràn hình bóng em, tôi cảm thấy rất thỏa mãn. Nhưng bây giờ tôi chán quá, em có thể chơi tôi thêm lần nữa không?”
Tác giả chú thích:
(Nam chính yêu vẻ đẹp sống tự tin không cần ai của nữ chính quá đâm ra phải giở trò cưỡng ép. Thanh niên với ai cũng cứng rắn, quyết đoán lại bi đát rơi vào cảnh bị nữ chính chà đạp không thương tiếc)