“Chị ấy thích hoa lắm nhưng cứ trồng cây nào là chết cây nấy, lại tiếc tiền nên Dairis thường xuyên tặng hoa cho chị ấy. Dù sao mấy bó hoa đó cũng chỉ để ngắm vài ngày rồi héo, như thế chị ấy cũng không cảm thấy có gánh nặng tâm lý.”
Joshua vừa dẫn Chu Tự Tông tới tiệm hoa, vừa đắc ý kể về kế hoạch của mình:
“Chỉ cần mua hoa tặng chị ấy, làm Dairis hiểu lầm là anh tặng thì đảm bảo anh ấy sẽ thấy nguy hiểm ngay! Lúc đó chẳng lo anh ấy không chủ động tiến thêm bước nữa với chị ấy! Đàn ông ấy mà, ai cũng giống nhau thôi!”
Chu Tự Tông gật đầu phụ họa, vẫn tiếp tục nhìn dòng người hai bên đường không rời mắt. Joshua tưởng anh đang mải ngắm cảnh nên không để tâm đến lời cậu ấy nói.
Trước cửa tiệm hoa bày đầy các thùng hoa khác nhau, mỗi thùng là một loại riêng biệt. Joshua thấy loại nào đẹp là cầm lên ngắm nghía, cậu ấy chọn chủ yếu là hoa hồng với nhiều màu khác nhau, tổng cộng tám bông. Sau đó Joshua lại vào trong chọn giấy gói, tin chắc bó hoa mình chọn còn đẹp hơn bó của Dairis.
Nhân lúc chủ tiệm đang bận gói hoa, Chu Tự Tông tranh thủ hỏi: “Sao cậu lại biết tiếng Trung?”
“Tôi tự học đấy, giỏi không? Chị Đàn cũng dạy tôi không ít nữa.”
“Ý tôi là cậu học tiếng Trung để làm gì?”
“Tất nhiên là để sang nước các anh rồi, tôi muốn đến đó làm việc. Anh này, anh thấy tôi như thế này thì sang đó làm nghề gì thì hợp nhỉ?”
Chu Tự Tông liếc nhìn bó hoa đang dần thành hình, lạnh nhạt đáp: “Làm bà mối đi, nhiệt tình như cậu chắc kiếm được tiền đấy.”
“Bà mối là nghề gì?”
“Là người chuyên mai mối cho trai chưa vợ với gái chưa chồng.”
Joshua lập tức gật đầu chắc nịch, còn nắm chặt nắm tay như thể đã hạ quyết tâm to lớn: “Được, tôi sẽ làm bà mối!”
Chu Tự Tông nhếch môi cười, cậu nhóc ngốc nghếch này nhìn thôi là đã thấy hết cứu rồi.
Mua hoa xong, Joshua lại kéo anh vào siêu thị mua thuốc lá. Lúc thanh toán, cậu ấy chết trân, moi hết mớ tiền lẻ cũng không đủ tiền để mua cả tám bao thuốc, thế là cậu ấy quay sang cầu cứu người đàn ông đứng bên cạnh:
“Anh…”
Thích Phán Đàn về đến nhà thì thấy trên bàn ăn đặt một bó hoa hồng sặc sỡ, ngoài cùng bọc giấy xanh dương, viền ren, mỗi bông còn buộc kèm một bao thuốc lá.
Cô cởi áo khoác, vắt lên tay, cầm bó hoa lên xem.
Nghe tiếng cô về, Joshua vội vàng mở cửa phòng lao ra, tiện tay đóng cửa lại.
“Chị thích không?”
Thích Phán Đàn nhướng mày: “Em tặng chị à?”
“Không phải, là anh Chu tặng đấy! Anh ấy nói đây là quà cảm ơn chị vì đã cho anh ấy ở nhờ.”
“Thế anh ta đâu?”
“Trong phòng ngủ ấy ạ, giờ anh ấy không tiện ra ngoài.” Joshua cười hì hì, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.
Thích Phán Đàn gật đầu, nhìn bó hoa trong tay: “Màu phối hơi lòe loẹt nhưng chỗ thuốc lá này thì đúng ý chị.”
Joshua gãi đầu: “Hơi xấu à… Thôi được.”
“Nhưng em còn tưởng chị sẽ đoán là Dairis tặng cơ.”
“Sao có thể? Gu thẩm mỹ của tên đó có kém đến mấy cũng không đến mức này. Với lại, anh ta đã lải nhải bảo chị bỏ thuốc không biết bao nhiêu lần rồi.”
Sau khi bị chê hai lần liên tiếp, Joshua rủ vai, lẩm bẩm: “Có xấu đến thế đâu.”
Thích Phán Đàn từ tốn gỡ từng bao thuốc ra: “Chuyển lời cảm ơn của chị đến anh ta nhé, có lòng rồi.”
“Vâng! Em đi nói ngay!”
Joshua lon ton chạy vào phòng ngủ, mở cửa thật cẩn thận như sợ bị cô bắt gặp gì đó, chỉ hé một khe nhỏ rồi lách người chui vào.
Thích Phán Đàn về phòng thay đồ, mặc bộ đồ ngủ tay ngắn quần dài cho tiện nấu nướng. Cô đang chuẩn bị vào bếp thì chuông cửa vang lên.
Mở cửa ra thì thấy Dairis. Hôm nay là cuối tuần, anh ta không đi làm, mặc một chiếc áo khoác đen và quần dài giản dị.
“Sao anh lại đến đây?”
Nghe cô hỏi vậy, Dairis cũng ngớ người: “Joshua bảo tối nay em rủ ăn tối ở nhà em mà?”
Nghe thế, lông mày Thích Phán Đàn lập tức nhíu lại, thì ra vừa nãy cậu ấy chạy nhanh như vậy là vì chuyện này.
Thấy cô có vẻ không vui, Dairis vội vàng bảo: “Em không tiện hả? Vậy thì để lần sau cũng được.”
“Thôi, anh đã đến rồi, vào đi.”
Dairis mở tủ giày nhưng không thấy đôi dép dành cho khách mà mình thường dùng. Thích Phán Đàn nói: “Anh cứ cởi giày ra là được.”
Anh ta làm theo, không hỏi đôi dép kia đã đi đâu vì sợ hỏi nhiều lại khiến cô thấy phiền. Theo anh ta được biết thì Thích Phán Đàn không thích người khác lắm lời hay làm phiền cô.
Khi Dairis nhìn thấy bó hoa hồng sặc sỡ cắm gọn trong lọ trên bàn ăn, còn bó hoa mình tặng thì chẳng thấy đâu, nhất thời anh ta không kìm được nữa: “Bó hoa anh tặng đâu?”
“Để trong phòng ngủ rồi, sao thế?”
“À… Không có gì, anh chỉ muốn hỏi xem nó còn sống không thôi.”
Thích Phán Đàn bật cười: “Anh mà cũng quan tâm đến sống chết của hoa à?”
Dairis đi tới, đón lấy nguyên liệu nấu ăn mà cô vừa lấy từ tủ lạnh ra: “Đợi chúng nó héo rồi, anh lại tặng em cái mới. Như người Trung Quốc vẫn hay nói đấy… Cái cũ không đi làm sao cái mới đến.”
“Joshua lại dạy anh tiếng Trung à? Đừng học linh tinh từ cậu ấy, cậu ấy nói chuyện với em quen rồi, cái gì cũng dám nói, em sợ cậu ấy dạy hư anh.”
“Không sao, anh thấy mấy thứ này thú vị lắm.”
Joshua mở cửa phòng, thò đầu ra dáo dác nhìn quanh rồi cười hì hì với Dairis:
“Anh Dairis đến rồi à!”
Thích Phán Đàn đang định hỏi tội cậu ấy thì cánh cửa phòng ngủ phía sau Joshua bỗng bị ai đó mạnh tay đẩy ra, khiến cậu ấy loạng choạng. Joshua gãi đầu, giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, bước ra ngoài: “Sắp nấu cơm rồi đúng không, để em phụ một tay.”
Chu Tự Tông bước ra từ sau lưng cậu ấy. Dairis định nói khỏi cần, để anh ta và Phán Đàn cùng nấu là được nhưng lời nói vừa đến miệng bỗng dưng nghẹn lại.
Chu Tự Tông mặc một chiếc áo sơ mi đen, không cài ba cúc trên cùng, để lộ xương quai xanh nổi bật, lấp ló một góc ngực. Đường nét cơ thể thấp thoáng dưới lớp vải đen như thể chứa đựng sức mạnh đang chực chờ bùng nổ.
Chiếc sơ mi có phần hơi chật, đến mấy chiếc cúc được cài cũng kéo căng, ôm sát lấy vóc dáng rắn rỏi của anh. Khuôn mặt anh không biểu lộ cảm xúc, vẻ ngoài mang đến sự quyến rũ lạnh lùng đến tê dại. Anh bước đến trước mặt Thích Phán Đàn như một cái máy, nhả lời thoại đã được lập trình sẵn:
“Cô thấy hoa tôi tặng có đẹp không?”
Thích Phán Đàn thoáng sững người.
“Đẹp.”
Ánh mắt cô không nhịn được liếc xuống phần ngực của anh. Trong một thoáng nào đó, cô không phân biệt được bản thân đang khen hoa hay khen ngoại hình gợi cảm của anh.
Chu Tự Tông nói tiếng Anh, Dairis nghe hiểu nên lập tức như chó xù lông, cuống quýt bước tới chen vào giữa hai người, sau đó quay sang nhìn Thích Phán Đàn với vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Anh ta là ai?”
“À... Là người Joshua mang về ở cùng.”
Thích Phán Đàn liếc nhìn Joshua, phát hiện cậu ấy đang cười toe toét với vẻ mặt phấn khích kỳ quặc.
Thích Phán Đàn nheo mắt lại, trừng mắt cảnh cáo như thể muốn cậu ấy giải thích “Cậu định giở trò gì đấy?”.
“Anh Dairis, đây là người em quen ở bến xe, dạo này anh ấy không có chỗ ở nên ở tạm phòng em vài ngày, đến lúc thích hợp sẽ dọn đi thôi.”
Dairis định hỏi tại sao Chu Tự Tông lại tặng hoa cho Thích Phán Đàn nhưng lại sợ nói nhiều sẽ khiến Thích Phán Đàn phản cảm nên đành nuốt giận, gượng nói:
“Anh có thể giới thiệu một chỗ trọ...”
“Không cần đâu! Anh ấy đã trả tiền rồi, cứ ở đây là được, vừa hay anh ấy còn chia sẻ tiền sinh hoạt với em nữa.” Joshua nói tiếp.
Bầu không khí có phần lúng túng, Thích Phán Đàn xoay người đi rửa rau: “Nấu cơm thôi, đói quá.”
Chu Tự Tông tiến tới: “Để tôi vào phụ.”
Dairis lập tức chen vào giữa hai người như sợ bị giành mất việc: “Để tôi làm!”
Căn bếp quá chật chội, ba người đứng thành một hàng thì chẳng còn chỗ xoay sở, Thích Phán Đàn lặng lẽ lùi lại, dứt khoát đứng ngoài quan sát
Khi ăn cơm, chiếc bàn hai người nay phải kê thêm hai cái ghế. Chu Tự Tông và Dairis ngồi hai bên Thích Phán Đàn, đối mặt nhau. Dairis nhiệt tình gắp đồ ăn cho cô bằng đũa chung:
“Chiều mai năm giờ anh tan làm, anh muốn dẫn em đến một nơi rất vui, em có thời gian chứ?”
“Được thôi.” Thích Phán Đàn chẳng bao giờ từ chối mấy chuyện đi chơi.
Mặt mày Dairis hớn hở, anh ta liếc nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh cô, thấy Chu Tự Tông đang cúi đầu húp canh.
Cả hai nói chuyện vô cùng vui vẻ, cách xưng hô và trò chuyện cũng trở nên thân mật hơn, Joshua ngồi ăn trên ghế sô pha, khuôn mặt như nở hoa vì kế hoạch thành công rực rỡ.
Kết thúc bữa cơm, Thích Phán Đàn tiễn Dairis ra cửa. Anh ta tặng cô một nụ hôn má, động tác ôm cô vào lòng cũng táo bạo hơn trước.
“Ngày mai anh sẽ tặng em một món quà đặc biệt, nhớ mong chờ nhé.” Anh ta thì thầm bên tai cô đầy mê hoặc.
Cửa vừa khép lại, Chu Tự Tông lặng lẽ cài từng chiếc cúc áo lại.
Thích Phán Đàn dùng mu bàn chân đá Joshua đang rửa bát.
“Á! Chị!”
Cậu ấy ngân dài giọng làm nũng: “Em chỉ muốn chọc tức anh Dairis một chút thôi mà, chị xem ảnh hưởng tốt ghê chưa! Hai người cũng tình cảm hơn rồi! Kế này của em cao tay chứ hả? Anh Chu còn bảo em sau này em có thể sang nước chị làm bà mối đấy!”
Khóe môi Thích Phán Đàn cong lên: “Đúng là em rất hợp làm bà mối.”
Nói đoạn, cô nhìn về phía Chu Tự Tông đang ngồi bên bàn: “Còn anh thì rất hợp... Làm trai bao.”
“Cảm ơn đã khen.” Chu Tự Tông đáp trả không chút khiêm tốn, một người đàn ông nhìn trưởng thành như anh mà cũng biết pha trò kiểu đó.
“Joshua đã cho anh gì mà khiến anh chịu phối hợp? Rốt cuộc hai người đang âm mưu gì vậy?”
Chu Tự Tông đặt ly trà xuống, hàng cúc trước ngực được cài chỉnh tề nhưng lại như đang cố gắng níu giữ, khỏi bị bung ra vì cơ bắp căng tràn:
“Âm mưu gì đâu, chỉ là thấy vui thôi. Cậu ấy mua hoa, còn tôi mua thuốc lá. Nhớ trừ vào tiền thuê phòng đấy.”
Thích Phán Đàn ghét nhất chính là kiểu đàn ông tự cao tự đại như vậy. Nếu thứ anh cho là tiền, cô sẽ lập tức thẳng tay ném chúng vào mặt anh. Song, mấy điếu thuốc lá đó lại là đồ miễn phí, cô chẳng nỡ làm thế.
Thích Phán Đàn rút một tờ tiền từ con heo đất trên nóc tủ lạnh, bước đến trước mặt Chu Tự Tông, nụ cười gian xảo trên môi chứa đựng sự kiêu ngạo không che giấu.
“Ngoại hình của anh đúng là có giá, tôi thưởng tờ này cho anh.”
Móng tay cô lướt nhẹ qua xương quai xanh của anh, cuộn tờ tiền lại nhét vào cổ áo đang căng chật, một góc tiền lộ ra ngoài.
Chu Tự Tông ngước mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm khó lòng đoán ra nó đang chất chứa những cảm xúc gì, xương hốc mắt góc cạnh tạo thành những mảng tối quanh mắt, khiến đôi mắt anh thêm phần u tối nhưng trên mặt lại chẳng có chút biểu cảm bị sỉ nhục nào.
Trong khoảnh khắc đó, Thích Phán Đàn chợt thấy gương mặt anh trùng với một khuôn mặt cũ trong ký ức. Cô càng muốn trêu đùa với anh thêm nữa nên nghiêng đầu trêu chọc:
“Thích không?”
Chu Tự Tông đưa tay lên, giữ lấy tờ tiền trong cổ áo, giả vờ như rất nghiêm túc.
“Cảm ơn quý cô đã khen ngợi.”
Lời chế giễu của Thích Phán Đàn như nước đổ lá khoai.
Joshua khóa vòi nước, thấy cô đã vào phòng ngủ bèn lau khô tay rồi ngồi xuống đối diện Chu Tự Tông, nói nhỏ: “Cảm ơn anh đã chịu giúp tôi. Anh yên tâm! Tôi nhất định sẽ cố gắng để anh được ở lại đây lâu hơn một chút!”
Chu Tự Tông lấy tờ tiền ra, vuốt phẳng, tỏ vẻ tò mò: “Cậu thật sự muốn tác thành chuyện này đến thế sao?”
Joshua chống khuỷu tay lên bàn, hai tay chống cằm: “Vì tôi muốn thấy chị ấy hạnh phúc.”
Nét mặt của Chu Tự Tông lộ vẻ khó hiểu.
“Tôi thấy chị ấy rất tốt, tôi muốn được tận mắt nhìn thấy chị ấy hạnh phúc! Nếu phải chọn một người làm chồng chị ấy, tôi thấy anh Dairis là một lựa chọn rất tốt!”
“Không ngờ hóa ra cậu lại thích vô tư hi sinh vì người khác đến vậy.”
Chu Tự Tông đùa cợt, khoanh tay lại.
Một tiếng “cạch” giòn giã vang lên.
Anh cúi đầu nhìn xuống, chiếc cúc thứ hai đã bật tung, văng xuống đất, không biết lăn về góc nào. Joshua giật nảy mình, vội chui xuống gầm bàn lục tìm: “Ôi! Áo sơ mi của tôi!”