Dairis vò đầu bứt tóc, vẻ mặt bấn loạn, đồng thời gào lên những tiếng vô nghĩa.
Đồng nghiệp ngồi bên cạnh vỗ vai anh ta, hỏi xem có chuyện gì.
"Tôi không nghĩ ra… Tôi không nghĩ ra nên tặng gì cho cô ấy, tôi thật sự bí ý tưởng rồi."
Hôm qua, khi chào tạm biệt ra về, anh ta đã hứa hẹn với Thích Phán Đàn sẽ tặng cô một món quà đặc biệt. Song, đó chỉ là kế sách nhất thời mà anh ta bịa ra để thu hút cô, tránh cô bị tên đàn ông chẳng rõ lai lịch kia cướp mất. Bây giờ thời hạn đã gần kề, nếu không tặng được quà gì cho cô thì chẳng phải anh ta mất hết uy tín sao?
Đồng nghiệp vắt chân lên bàn: "Tặng hoa đi, chẳng phải anh bảo cô ấy thích hoa nhất còn gì?"
"Nhưng tôi đã nói đó là một món quà đặc biệt! Anh hiểu đặc biệt là gì không hả? Là thứ trước đây chưa từng tặng ấy!"
Dairis sốt ruột dang hai tay ra nhấn mạnh, đồng nghiệp xua tay, chê bai ra mặt: "Đừng hỏi tôi, tôi chưa từng theo đuổi ai bao giờ."
"Dairis, ngoài cổng có người tìm anh."
Người đàn ông đứng ngoài cửa sổ chỉ tay ra ngoài cổng: "Trông lạ mặt lắm, chưa từng thấy bao giờ nhưng người này biết nói tiếng Anh."
Khu này nằm xa trung tâm thành phố, người dân bình thường chẳng mấy ai lui tới. Dairis vừa nghe đã nghĩ ngay đến một người, lòng tò mò thôi thúc anh ta sải bước vội vã ra ngoài.
Trước cổng bến cảng sát biên giới có một chiếc Toyota màu xám đang đậu, tài xế đứng hút thuốc ngoài xe, cạnh đó là một người đàn ông cúi người trêu đùa chú chó vàng bên chân.
Đó là con chó hoang sống quanh bến cảng biên giới, được mấy người họ nuôi dưỡng. Vậy mà giờ nó lại chẳng có vẻ gì là trung thành với những người đã cất công nuôi nấng nó, thấy ai cũng vẫy đuôi.
Dairis mặc bộ quân phục xanh đậm, sắc mặt nghiêm nghị. Trên vai và trước ngực là huy hiệu biên phòng, ngực còn gắn quốc huy. Khẩu súng cất trong bao đeo bên hông, đôi giày da đen gõ lộp cộp theo từng bước chân của anh ta.
"Anh tìm tôi có việc gì?" Dairis sầm mặt hỏi, vì tính chất nghề nghiệp nên thái độ này của anh ta dễ tạo ấn tượng khó gần cho người khác.
Chu Tự Tông rời mắt khỏi con chó dưới chân, hỏi anh ta: "Anh có biết Thích Phán Đàn muốn nhận món quà gì không?"
Dairis trợn tròn mắt, không hiểu tại sao anh lại biết được điều mình đang băn khoăn.
Chu Tự Tông đút hai tay trong túi quần, dáng vẻ thong dong: "Có vẻ như anh đã dành khá nhiều tâm sức để lấy lòng cô ấy. Tôi có thể giúp anh khiến cô ấy vui vẻ, đổi lại, tôi cũng muốn nhờ anh giúp một chuyện."
"Anh muốn tôi giúp gì?"
Dairis nheo mắt lại, đoán đối phương đã đến được đây thì chắc chắn là đã biết nghề nghiệp của anh ta, không chừng người này muốn lợi dụng chức vụ của anh ta để làm chuyện phi pháp. Song, nếu vậy, anh ta có thể thừa cơ tìm hiểu toan tính của người này, đồng thời thăm dò gốc gác của đối phương.
"Không có gì to tát đâu, tôi chỉ muốn mượn một chiếc xe của anh dùng vài ngày thôi."
"Chỉ mượn xe thôi à? Anh cần xe làm gì? Muốn đến thị trấn khác thì có thể ra bến xe, có xe buýt chạy đến khắp các thị trấn nhỏ đấy."
Chu Tự Tông chỉ vào dãy núi Kavkaz gần đây: "Tôi muốn lên đó dạo một vòng để hóng gió, nhìn đẹp quá mà. Tôi mới đến thị trấn này, muốn tự lái xe đi khám phá."
Dairis nhìn theo ánh mắt anh. Hiện giờ đang là mùa hè, dãy núi Kavkaz trập trùng được phủ kín bởi sắc xanh ngát bạt ngàn, ai tới đây cũng sẽ rung động trước phong cảnh nơi này.
"Được, chuyện mượn xe để sau hẵng nói. Nếu anh nghĩ ra được món quà phù hợp, tôi sẽ cân nhắc cho anh mượn."
Chu Tự Tông phì cười, nụ cười pha chút khinh thường, thái độ hoàn toàn không coi người đối diện ra gì.
"Thứ tôi muốn không phải là sự cân nhắc của anh. Tôi giúp anh, anh phải trả một mức giá tương xứng. Nếu không muốn giao dịch thì giờ tôi sẽ đi khỏi đây ngay."
Dairis chẳng ngờ lại gặp phải đối thủ khó chơi như vậy, ngặt nỗi lúc này anh ta đã hết cách đành nghiến răng đáp:
"Nếu anh có thể giúp tôi chuẩn bị một món quà mà cô ấy sẽ thích, tôi sẽ cho anh mượn xe!"
Chu Tự Tông hài lòng lấy một tờ giấy ra khỏi túi quần, trên đó là địa chỉ được viết tay.
"Anh đến chỗ này, tìm mua mấy thứ như đá hay vòng tay độc đáo, hiếm thấy, màu phải sặc sỡ, hình dạng phải kỳ lạ, nói với cô ấy là chúng tượng trưng cho may mắn."
Dairis không thể tin nổi: "Chỉ thế thôi á?"
"Chỉ thế thôi."
Chu Tự Tông đưa giấy cho anh ta rồi chỉ về phía tài xế sau lưng: "Nhân tiện thanh toán luôn tiền xe đi, tôi bao trọn một chiếc xe đến tận đây chỉ để tìm anh đấy."
Tài xế đang tựa vào cửa xe hút thuốc, thấy Dairis nhìn mình thì vội vàng cười chào thân thiện, có vẻ là vì sợ oai nghiêm của bộ cảnh phục nên không dám tự tiện đến đòi tiền.
Dairis siết chặt tờ giấy, thấy mình bị anh chàng này dắt mũi hai lần, cảm giác mất mặt không để đâu cho hết: "Anh là người chủ động tới tìm tôi, sao không tự trả tiền?"
Chu Tự Tông cười nhếch mép, dáng vẻ như thể đã quen làm mấy trò này. Anh khẽ búng nhẹ tờ giấy trong tay làm phát ra tiếng "tách" giòn tan.
"Tôi đến là để giúp anh đấy, rồi anh sẽ biết ơn tôi thôi."
"Vả lại, tôi đâu có tiền địa phương chỗ các anh."
Dairis tức muốn hộc máu, nhét tờ giấy vào túi, rút ví đi tới chỗ tài xế đứng. Sau lưng lại vọng đến giọng Chu Tự Tông: "À, tiện thể trả luôn tiền xe chiều về giúp tôi nhé."
Rõ ràng ngay từ đầu người đàn ông này đã biết chắc giao dịch sẽ thành công nên mới đến. Mới gặp nhau chưa đầy hai tiếng, anh đã nhìn thấu Dairis khao khát theo đuổi Thích Phán Đàn đến mức nào.
Chắc chắn anh cũng đã moi được không ít chuyện của Dairis từ miệng cậu nhóc Joshua.
Chu Tự Tông sải chân ngồi vào chiếc Toyota cũ kỹ trông như sắp rụng bánh, đôi chân dài phải co lại khi ngồi vào ghế phụ lái.
Anh chống tay lên cửa xe, ra hiệu cho tài xế quay đầu. Khi xe khởi động, Dairis hỏi:
"Sao anh biết Thích Phán Đàn sẽ thích mấy thứ anh nói? Không phải anh đang cố ý lừa tôi để tôi làm trò cười trước mặt cô ấy, rồi nhân cơ hội mà nổi bật hơn, theo đuổi được cô ấy đấy chứ?"
Chu Tự Tông bỏ tay xuống, quay đầu lại nhìn anh ta: "Phản ứng của anh chậm thật đấy, giờ mới hỏi chuyện này à?"
Dairis mím chặt môi, cảnh giác nhìn anh như thể sợ bị lừa lần nữa.
Chu Tự Tông ngạo mạn chỉ tay vào đầu mình:
"Đừng chỉ chăm chăm nhìn vào cô ấy mà hãy động não, nhìn quanh xung quanh đi. Những thứ tôi vừa nói chỉ cần liếc qua phòng ngủ của cô ấy một lần là nhận ra ngay thôi. Lá gan của anh nhỏ thế này, đừng nói theo đuổi phụ nữ, ngay cả theo đuổi một con chó cũng không dám."
Trên đầu giường của Thích Phán Đàn có để gương bát quái, trên tường dán lá bùa màu đỏ, góc phòng thờ tượng thần đầu voi*, trên tủ có mắt quỷ màu xanh, cây thánh giá, hắc diệu thạch, móng ngựa, còn có cả giấy dán tường in hình bàn tay Hamsa**…
*Thần đầu voi hay còn có tên khác là Ganesha, là một vị thần đáng kính trong Ấn Độ giáo, nhân dạng của thần kỳ dị, với đầu voi mình người, là tượng trưng của tài trí, hạnh phúc và thành công.
**Bàn tay Hamsa là một bùa hộ mệnh của Trung Đông cổ đại, tượng trưng cho bàn tay của Chúa bảo vệ cho muôn loài. Người sở hữu bàn tay Hamsa sẽ có được hạnh phúc, may mắn và sức khỏe.
Đồ trừ tà từ khắp nơi trên thế giới gần như đều có trong phòng cô. Chu Tự Tông không khỏi nghi ngờ người phụ nữ này hoặc là đã từng giết người, hoặc là từng đào mộ.
Chu Tự Tông cười chế giễu. Xe quay đầu, anh chống tay lên cửa sổ, bình thản vẫy tay chào tạm biệt, phong thái ung dung và tự nhiên.
Dairis đứng yên tại chỗ, nhìn đèn hậu chiếc xe nhấp nháy dần khuất. Sự nghi ngờ trong lòng anh ta về người đàn ông vừa đi khỏi đây càng ngày càng lớn. Đợi bao giờ moi được thông tin, nhất định anh ta sẽ tra ngược lại trong hệ thống quản lý xuất nhập cảnh để xem lai lịch của người này ra sao.
Địa chỉ mà Chu Tự Tông cho Dairis là một khu chợ đồ cũ, ở đó có bán đủ thứ từ nồi niêu xoong chảo, bàn ghế đến trang sức, trên vài sạp hàng còn bày đủ loại đá kỳ dị.
Người bán hàng dựng nên đủ thứ chuyện cho đám đá ấy nghe ra cũng có vẻ đáng tin. Những món đồ rẻ tiền này vốn chẳng mấy giá trị nhưng nhờ có câu chuyện đi kèm mà bỗng dưng trở nên có giá.
Dairis muốn thử vận may, chọn bừa vài viên đá cùng một chiếc vòng tay màu đỏ trông cũng tạm được, cuối cùng tất cả chỉ mất chưa tới mười đô.
Anh ta vốn chẳng kỳ vọng gì, bởi vì anh ta không tin mấy món đồ nhỏ xíu này lại có thể lọt vào mắt Thích Phán Đàn.
Thế nhưng kết quả lại ngoài dự đoán. Khi nghe Dairis nói đây là “đá tượng trưng cho may mắn”, Thích Phán Đàn lộ vẻ hớn hở, nhận lấy chiếc vòng tay và mấy viên đá, còn liên tục hỏi chúng đến từ đâu.
Dairis lắp bắp lặp lại câu chuyện mà người bán đá đã bịa ra: “Đá có nguồn gốc từ thung lũng Laxit, nằm ở sườn nam của dãy núi Kavkaz. Vùng đó có nguồn tài nguyên khoáng sản khá phong phú nhưng loại đá may mắn này thì rất hiếm.”
Mắt của Thích Phán Đàn càng lúc càng sáng, thoạt trông cô thật sự thích món quà này.
Dairis thấy vui nhưng trong lòng cũng không tránh khỏi thấy đôi chút cắn rứt lương tâm. Dù gì thì nó chỉ là mấy cục đá vớ vẩn mà thôi.
Nhưng rồi anh ta lại nghĩ, cái mà người ta gọi là đá may mắn phần lớn cũng chỉ là lời bịa đặt, dẫu có là đá may mắn thật thì ý nghĩa cũng do con người gán cho, mục đích chỉ là để an ủi tinh thần mà thôi. Chỉ cần cô tin thì cũng coi như đạt được công dụng của nó rồi.
Tối hôm đó, sau khi rời khỏi quán bar, Dairis đưa cô về dưới nhà. Thích Phán Đàn tặng anh ta một cái hôn má, còn dặn anh ta đi về cẩn thận.
Dairis chưa về vội. Một lúc sau, Chu Tự Tông đút một tay vào túi quần, thong dong bước từ toà nhà xuống, dừng lại trước xe Dairis.
Ánh đèn đường lờ mờ kéo dài chiếc bóng của anh, gương mặt điềm tĩnh hoà vào màn đêm tĩnh lặng. Như thể đã đoán trước được kết quả, anh hỏi bằng giọng nghiêm túc: “Xe đâu?”
Dairis lục trong hộc để đồ ra một chiếc chìa khoá xe đưa cho Chu Tự Tông: “Xe này anh cứ lấy mà đi, cho tôi số điện thoại, tôi gửi định vị xe cho anh.”
“Anh viết tay đi.” Chu Tự Tông lạnh nhạt nói.
Dairis đang định móc điện thoại ra lập tức dừng khựng lại, nhớ lại hồi sáng địa chỉ mà Chu Tự Tông đưa cho mình cũng chỉ là một dòng địa chỉ viết tay, anh ta không khỏi nhìn Chu Tự Tông bằng ánh mắt khó tin: “Anh không có điện thoại à?”
Chu Tự Tông nở nụ cười lạnh như rắn: “Tôi chỉ muốn viết tay thôi.”
Nghi ngờ trong lòng Dairis càng dâng cao, xung quanh lại âm u, nét mặt người trước mắt chẳng giống người dễ chọc vào chút nào. Anh ta chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi người đàn ông này bèn lôi giấy bút ra, chép lại địa chỉ trên điện thoại.
“Anh định dùng xe này bao lâu?”
“Hai ngày.”
Thích Phán Đàn thay xong đồ ngủ, vừa ra khỏi phòng ngủ thì thấy Chu Tự Tông đã về.
“Về nhanh vậy sao?”
Khi gặp Chu Tự Tông ngoài cầu thang, cô còn thắc mắc anh ra ngoài làm gì. Cô nhìn hai tay anh, chúng trống không, chẳng xách theo gì.
Chu Tự Tông không nói một lời, bước thẳng đến trước mặt Thích Phán Đàn. Anh cao ráo nên trông khá đáng sợ. Khi anh đứng sát lại gần, Thích Phán Đàn bắt buộc phải ngẩng đầu lên để có thể nhìn vào mắt anh.
Ánh đèn vàng ấm áp từ trần nhà chiếu lên mái tóc đen nhánh và đôi mắt đẹp đẽ, đen hơn cả người châu Á thông thường của anh. Thích Phán Đàn đoán có thể anh mang trong mình dòng máu lai nhưng không trội lắm.
Cô còn chưa kịp hỏi thì đã thấy Chu Tự Tông giơ tay lên, bắt đầu cởi cúc áo trước ngực.
Chiếc sơ mi kẻ và quần đùi anh đang mặc là của Joshua, rõ ràng kích cỡ của cậu ấy nhỏ hơn anh. Khi Chu Tự Tông cởi ra, cúc áo bị kéo căng sang hai bên như vừa được giải thoát, rãnh ngực rắn rỏi hiện rõ, cơ ngực căng lên như đang gồng quá sức, bởi vì trông nó rất săn chắc.
“Quý cô có thể giúp tôi một việc không?”
Anh có gương mặt cao quý, giọng nói lạnh trầm nhưng động tác lại vô cùng lẳng lơ, hoàn toàn trái ngược! Phản logic! Phản đạo đức! Phản cả sự giữ mình của cô…
Cúc áo đã được cởi đến cái thứ ba. Thích Phán Đàn giả vờ làm cao, ngước mắt nhìn anh như một người từng trải đầy bản lĩnh.
“Anh quyến rũ tôi đấy à?”
“Tôi chỉ hơi nóng thôi.”
“Nhiệt độ trong nhà chỉ có mười tám độ thôi.”
“Người tôi nóng trong.”
“Anh muốn làm gì?”
“Mượn điện thoại.”
Thích Phán Đàn nhếch môi cười, dựa vào cánh cửa phòng ngủ phía sau, khoanh hai tay trước ngực.
“Vậy thì giá thuê không rẻ đâu, ít nhất cũng phải cởi sạch mới được.”
Chu Tự Tông đặt tay lên bụng dưới, ngón tay cái móc vào thun quần, ngón tay anh rất dài, đầu ngón vừa vặn chạm đến chỗ hiểm. Nét mặt anh vẫn bình tĩnh đến lạnh lùng nhưng hành động lại đầy mâu thuẫn, như thể nói được là làm được:
“Cởi cả qυầи ɭóŧ luôn à?”