Có lẽ thật sự là nhờ viên đá may mắn trên chiếc vòng tay kia có tác dụng, Thích Phán Đàn không ngờ mình lại có thể chơi đùa với kiểu đàn ông này.
Gương mặt này, ánh mắt này, cả cá tính này nữa, càng nhìn cô càng hưng phấn. Không phải là thứ du͙© vọиɠ khi thấy sắc đẹp mà là kɧoáı ©ảʍ đến từ sự trả thù đè nén từ tận sâu thẳm đáy lòng. Máu toàn thân như sôi trào, cô phải nghiến chặt răng hàm mới kìm được, không bật cười.
“Anh nghĩ tôi có hứng thú nhìn hai cục thịt bên dưới của anh chắc?”
Nét mặt của Chu Tự Tông vô cùng lạnh lùng: “Vậy cô không ngại nói xem mình muốn nhìn gì chứ?”
Thích Phán Đàn đưa tay ra, ngón trỏ thon dài chỉ vào giữa xương quai xanh của anh, trượt dần xuống dưới, dọc theo rãnh ngực, rồi dừng lại ở chiếc cúc áo chưa cởi.
“Tôi rất tò mò một chuyện, trước đây rốt cuộc anh làm nghề gì?”
“Nếu tôi trả lời, cô sẽ đồng ý yêu cầu của tôi chứ?”
Thích Phán Đàn chẳng buồn liếc nhìn mặt anh lấy một lần, móng tay cứng nhọn vẫn tiếp tục trượt trên ngực anh qua lớp vải áo, vẽ theo từng đường nét ẩn hiện phía trong.
“Chẳng lẽ anh từng làm trai bao thật hả? Anh thành thạo như vậy, chắc kiếm được không ít rồi nhỉ.”
Biết rõ là bị sỉ nhục, vậy mà anh vẫn nở nụ cười đối đáp: “Tôi có thể hiểu là cô đang khen ngợi tôi không? Xem ra “phi vụ đầu tiên” của tôi sẽ rất hoàn hảo đây.”
Thích Phán Đàn nhận ra người đàn ông này thật sự rất giỏi nhẫn nhịn. Cô không tin đằng sau khuôn mặt này thực sự là nụ cười chân tình. Bất kể là thể trạng rắn rỏi hay cung cách nói chuyện đều cho thấy Chu Tự Tông không phải người bình thường. Nếu là ngày thường, chắc chắn anh sẽ không để ai sỉ nhục mình như vậy.
Nhưng anh đã chọn cách che giấu thân phận của bản thân, điều đó chứng tỏ hiện tại anh không có cơ hội xoay chuyển tình hình.
Thích Phán Đàn bèn chiều theo ham muốn trả thù đầy tàn nhẫn để thỏa mãn cảm xúc của mình.
“Giả vờ gì chứ, anh cố tình gồng cứng cơ bắp như thế chẳng phải là để quyến rũ tôi hay sao? Giờ anh chỉ còn mỗi thân thể này là có giá trị thôi.”
“Đáng tiếc là mắt thẩm mỹ của tôi khá cao, mặt hàng như anh nhiều lắm cũng chỉ có thể trưng ra làm món đồ trang trí ngắm cho vui mắt mà thôi.”
Chu Tự Tông nheo mắt nhìn cô, Thích Phán Đàn cũng không hề né tránh, thậm chí còn mỉa mai nhìn lại đáp trả, sự căm hận sâu trong mắt cô khiến Chu Tự Tông cau chặt mày.
Anh không nhớ mình đã đắc tội cô khi nào mà cô lại nhìn anh bằng ánh mắt ấy.
Ngón tay Thích Phán Đàn chuẩn xác tìm được núm vυ" anh, xoắn mạnh nó qua lớp vải áo.
“Chao ôi!”
Trong tích tắc, ánh mắt người đàn ông chợt trở nên lạnh lẽo, lóe lên tia nguy hiểm, dường như không ngờ cô lại dám làm vậy. Anh cúi người né tránh theo phản xạ nhưng lại bị cô giữ chặt, kéo ngược trở lại.
“Làm món đồ trang trí thì cũng phải làm cho ra dáng chứ. Lần sau nếu anh định quyến rũ tôi thì nhớ tự soi xem mình có tư cách lọt vào mắt tôi hay không đã nhé. Nhớ cho kỹ, tôi có thể ngoắc tay gọi anh đến, cũng có thể ném một khúc xương bắt anh đi nhặt!”
Chu Tự Tông bóp chặt cổ tay cô, kéo cô sát lại trước mặt mình và nghiêm giọng chất vấn:
“Cô thực sự nói câu này với tôi đấy hả? Có vẻ trong mắt cô, tôi đã gây ra chuyện táng tận lương tâm gì với cô rồi nhỉ? Dám hỏi cô Thích đây, tôi giống con chó bị cô sai khiến ngược xuôi ở đâu vậy?”
Trong đầu Thích Phán Đàn vang lên hai âm thanh trái ngược. Cô nhìn chằm chằm gương mặt anh, cố quan sát từng chuyển động nhỏ của cơ mặt.
Người đã từng thực sự tổn thương cô không phải anh, cả hai chỉ có nét giống nhau thôi. Vậy nên cô mới mượn anh để trút giận, sỉ nhục anh bằng chính những lời nhục mạ mà người kia từng nói với mình.
“Xin lỗi, tôi đùa quá trớn rồi.”
Thích Phán Đàn chạm vào núm vυ" đã cứng như đá vì vừa bị cô bóp, làm bộ như an ủi. Không ngờ anh lại phản ứng cực kỳ dữ dội, hất phăng tay cô ra. Đến lúc này Thích Phán Đàn mới nhận ra hành động ban nãy của mình đã vượt quá giới hạn.
“Thành thật... Xin lỗi.”
Cô rút tay lại, nở nụ cười áy náy đồng thời xoa chiếc vòng tay có viên đá may mắn. Còn Chu Tự Tông thì cố kìm nén nỗi nhục nhã không hiểu sao tự nhiên mình lại phải hứng chịu.
“Nếu thấy áy náy thì cho tôi mượn một chiếc điện thoại đi.”
“Dĩ nhiên rồi! Anh đã mở miệng nhờ tôi, sao tôi lại không cho mượn chứ. Lần sau đừng làm mấy trò quái gở như vậy nữa, làm tôi chơi vui quá trời.”
“…”
Chu Tự Tông cảm thấy uất nghẹn đến mức cứ như bị người ta đập mạnh một gậy vào đầu rồi ném xuống nước vậy.
Thích Phán Đàn đưa cho anh một chiếc điện thoại cũ không dùng tới, kèm cả dây sạc. Cô không hỏi anh sẽ dùng bao lâu. Vì áy náy, chiếc điện thoại ấy xem như là tặng cho anh luôn.
Hôm sau là cuối tuần, Joshua ngủ thẳng giấc tới khi cơ thể tự thức dậy. Phát hiện bạn cùng phòng của mình không có ở trong phòng, cậu ấy vừa ngáp vừa mở cửa, đúng lúc Thích Phán Đàn kết thúc công việc buổi sáng trở về nhà. Cô cởi chiếc áo khoác màu xanh lá, hỏi Joshua: “Chu Tự Tông đâu rồi?”
“Không biết nữa, em ngủ dậy đã không thấy anh ấy rồi.” Joshua dụi mắt, ngái ngủ hỏi: “Chị ăn trưa không? Hôm nay em muốn ăn mì gói.”
“Có, tiện tay nấu cho chị một phần luôn nhé.”
Thích Phán Đàn quăng áo khoác lên ghế sô pha rồi vội vàng vào phòng ngủ. Joshua thấy trong tay cô cầm một chuỗi vòng tay bị đứt, đang định hỏi thì cửa phòng đã đóng lại.
Một chiếc xe cũ rích màu đỏ đã tróc sơn đậu ở ngã ba đường lát đá. Thân xe bằng sắt đã trầy xước đến mức không còn giữ được độ bóng. Chiếc xe cỡ nhỏ này cực kỳ chật chội, lại còn được gắn thêm giá sắt hành lý trên nóc.
Với thể hình của Chu Tự Tông, không gian trong chiếc xe này quá nhỏ. Anh đã điều chỉnh lưng ghế ngả ra sau hết cỡ nhưng vẫn thấy vướng víu, đầu gối bên phải còn phải đè cả lên hộp số.
Trên vô lăng đặt một cuốn sổ tay. Anh quan sát địa hình xung quanh, cắn nắp bút, vẽ sơ đồ tuyến đường sơ bộ ra giấy rồi đánh dấu các ngã rẽ đặc biệt và những con ngõ hẹp.
Sau khi vẽ xong, anh bỏ quyển sổ qua bên ghế phụ lái rồi tiếp tục lái xe đi tiếp. Mỗi lần đến ngã rẽ, anh đều dừng lại quan sát rồi ghi chép. Cứ thế lái xe cả ngày, anh gần như đã dò xét hết mọi ngóc ngách của thị trấn này.
Thị trấn quá nhỏ, nếu bị truy sát thì chẳng có đường thoát nào cho anh. Nếu những người đó lần ra được chỗ này, anh nhất định phải chuẩn bị sẵn một tuyến đường bỏ trốn hoàn hảo.
Còn làm sao để vượt biên từ thị trấn biên giới này sang quốc gia láng giềng thì đây chính là chuyện tiếp theo mà anh cần suy tính.
Trước đó, Chu Tự Tông đã bỏ trốn suốt một tháng và liên tục lẩn trốn ở khắp các thành phố trong quốc gia này. Chẳng bao lâu nữa, những người đó sẽ phát hiện ra anh đang ở đây. Thời gian anh có thể trốn không còn nhiều.
Sau khi cảm xúc căng thẳng qua đi, Chu Tự Tông chống hai tay lên vô lăng, cúi đầu, tì trán lên cánh tay trong tâm trạng bực bội. Đối với một người không có hộ chiếu như anh, hiện tại điểm đột phá duy nhất của anh chính là ra tay với Dairis – nhân viên của Cục Quản lý Xuất nhập cảnh Quốc gia.
Bỗng có ai đó gõ cửa kính xe, Chu Tự Tông ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt mệt mỏi ấy không hề có lấy một lớp ngụy trang che đậy, sát khí pha lẫn cáu giận bùng lên trong tích tắc khiến Joshua giật nảy mình.
May mà trời đã tối, cậu ấy chỉ thấy nét mặt anh trông hơi dữ dằn. Chu Tự Tông bóp sống mũi, vừa mở cửa vừa hỏi: “Có chuyện gì thế?
“Tôi phải hỏi anh mới đúng, anh làm sao vậy? Cả ngày nay đi đâu không thấy bóng dáng, mà xe này chẳng phải là của Dairis à?
“Tôi mượn của anh ta để làm một vòng quanh thị trấn cho khuây khoả.”
Chu Tự Tông xuống xe, khóa cửa lại, đi lên trên tầng cùng với Joshua. Joshua đang xách một túi đầy rau củ quả vừa mua ở siêu thị.
“Sao anh biết Dairis có hai chiếc xe thế? Bình thường anh ấy đi làm toàn lái chiếc này, chỉ khi đi hẹn hò thì mới đổi sang chiếc Toyota trắng kia. Lúc nãy tôi còn tưởng Dairis đến đón chị ấy đi chơi mà lại lái cái xe cà tàng này cơ chứ.”
“Tôi không biết. “Anh nhạt nhẽo đáp lại.
Joshua cụt hứng, bĩu môi.
Lên đến tầng ba, cậu ấy lại sực nhớ ra một chuyện khác:
“Trưa nay tôi thấy chị ấy cầm một chuỗi hạt bị đứt, trông chị ấy có vẻ rất sốt ruột. Tôi còn chưa kịp hỏi xem nó là cái gì thì chị ấy đã chui tọt vào phòng, ở trong đó cả buổi chiều không thấy đi ra, cũng không chịu đánh xe đi kiếm khách, không biết tối nay có ăn cơm không nữa.”
Cái miệng của Joshua đúng là không thể ngơi nghỉ, thấy gì cũng phải kể một câu, ngay cả cái cây bên đường bị chó tè vào cũng không bỏ qua. Có đôi lúc Chu Tự Tông cũng thấy khá ưng cậu nhóc này, vì anh chẳng cần mất công thăm dò mà vẫn moi được khối thông tin hữu ích.
Nửa đêm, gió lạnh cuối thu thổi qua khiến người ta tỉnh táo lạ thường. Cửa sổ sát đất ở ban công đang mở, nhiệt độ trong phòng chỉ còn khoảng mười độ.
Thích Phán Đàn tròng thêm chiếc áo len dài tay, định ra ban công hút một điếu thuốc. Mở cửa ra thì thấy Chu Tự Tông đang dựa vào lan can, tay cầm một chai bia.
Nghe thấy tiếng động, anh quay đầu lại nhìn cô.
Đêm khuya quá yên tĩnh, Thích Phán Đàn nghĩ có người bầu bạn cũng không tệ bèn bước đến hỏi anh: “Anh không thấy lạnh à?”
Anh đang mặc áo sơ mi và quần dài của Joshua. Cả quần lẫn áo đều ngắn cũn cỡn, rõ ràng bộ đồ của cậu ấy không hề vừa với anh nên trông anh mặc cũng không được thoải mái, cơ bắp làm lớp vải căng lên như thể sắp bung chỉ.
“Cũng không đến nỗi, thân nhiệt tôi vốn đã cao sẵn rồi.”
Không khó để Thích Phán Đàn nhận ra điều đó.
Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ ngoài ban công, lấy bao thuốc lá ra, rút một điếu ngậm vào miệng, chụm tay che gió rồi châm lửa. Tiếng “tách” vang lên, ngọn lửa bập bùng chiếu sáng đôi mắt cô trong thoáng chốc rồi vụt tắt, chỉ còn lại đốm thuốc đỏ lập lòe.
Chu Tự Tông để ý thấy trên cổ tay cô chỉ còn lại chiếc vòng tay kim cương mảnh sáng lấp lánh, còn chuỗi hạt Dairis tặng thì đã không thấy đâu nữa, rõ ràng hôm qua anh còn thấy cô đeo.
“Ở trong nước, anh sống ở thành phố nào?
Thích Phán Đàn đột ngột hỏi.
“Cô thấy hứng thú với chuyện đấy lắm à?”
Chu Tự Tông đưa chai bia lên môi, ngửa đầu uống một ngụm, yết hầu nổi bật lăn lên lăn xuống. Vầng trăng treo mình sau lưng anh, ánh sáng lạnh lẽo phủ lên bờ vai rộng, khắc họa bóng dáng cao gầy của anh. Gió đêm se se lạnh thổi bay vài lọn tóc rối, càng tôn thêm vẻ mặt lạnh lùng.
Thích Phán Đàn chống khuỷu tay lên đùi, ngồi trong tư thế thoải mái, nghiêng người về phía trước. Từ góc độ ấy, cô phải ngẩng đầu nhìn anh, cô hỏi với gương mặt nghiêm túc:
“Anh từng đến thành phố Giang Thông chưa?”
“Thủ đô thì ai mà chưa đến.”
“Thế anh có sống ở đó không?”
Chu Tự Tông nghiêng đầu, hào hứng quan sát cô: “Cô đang cố tìm hiểu thân phận của tôi à?”
“Tôi chỉ muốn biết anh có sống ở đó không thôi.”
“Tôi có nhiều nơi gọi là nhà, không nhất thiết phải cố định ở đâu.”
“Vậy tức là anh cũng có một ngôi nhà ở Giang Thông và cũng từng sống ở đó nhỉ?”
“Tôi rất ít khi về đó. Tôi không thích chỗ đó, chỉ có hồi nhỏ từng sống ba năm.”
Thích Phán Đàn im lặng ngậm điếu thuốc. Tâm trí rối như tơ vò, cô không biết phải bắt đầu gỡ rối từ đâu.
Hai người này đúng là có vài điểm giống nhau nhưng chỉ giống ở ánh mắt và cách nói chuyện. Còn các khía cạnh khác như tính cách, họ tên, dáng người... đều chẳng khớp, cố ép đáp án cũng chỉ là chuyện khiên cưỡng.
“Giờ đến lượt tôi hỏi cô.”
Thích Phán Đàn ngẩng đầu nhìn anh: “Hỏi gì?”
“Cô có biết chuỗi hạt mà Dairis tặng cô đến từ đâu không?”
Cô nghi hoặc: “Sao anh biết anh ta tặng tôi chuỗi hạt?
“Vì chính tôi là người bày cho anh ta tặng mà.” Anh cười, nụ cười trông đầy quái lạ.
Linh cảm không lành trong Thích Phán Đàn bỗng dưng trở nên mãnh liệt hơn nữa. Buổi chiều, bắt đầu từ lúc chuỗi hạt may mắn ấy đứt, tâm trạng cô đã u ám suốt. Song, quan trọng hơn cả là gần đây mỗi ngày cô đều gieo quẻ cho bản thân, điềm gở cứ ngày một rõ rệt.
Vào khoảnh khắc bắt gặp nụ cười quái dị ấy, nỗi sợ vốn bị cô dồn nén nơi đáy lòng bất chợt trỗi dậy.