Trêu Chọc Quái Vật Máu Lạnh

Chương 6

Trước Sau

break



Ngày hôm đó, khi Chu Tự Tông đến bãi đỗ xe để trả xe, Dairis vừa nhìn thấy anh đã lập tức túm cổ áo anh. Anh ta đẩy mạnh Chu Tự Tông lên cửa xe, nghiến răng nghiến lợi chất vấn:

“Có phải anh giở trò gì không hả? Từ ngày tôi tặng cái vòng chuỗi hạt đó đến giờ, Thích Phán Đàn không thèm đoái hoài gì đến tôi nữa! Cô ấy không trả lời tin nhắn, cũng không bắt máy của tôi. Có phải anh đã nói gì với cô ấy không?”

Chu Tự Tông hất tay Dairis ra, bóp chặt lấy cổ tay anh ta. Anh bóp mạnh đến độ khiến xương tay Dairis tê dại, đau đến mức phải lập tức buông tay. Dairis càng giận dữ hơn, trông anh ta như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện vậy.

Chu Tự Tông sa sầm mặt mày, anh tỏ rõ sự khó chịu bằng ánh mắt cảnh cáo vì bị người khác chạm vào.

“Anh chọn cái vòng chuỗi hạt vớ vẩn gì vậy, chất lượng tệ đến nỗi kéo nhẹ một cái là đứt. Cô ấy là người coi trọng phong thủy và may mắn, lỗi do anh tự gây ra, vậy mà còn dám đổ lên đầu tôi.”

Nghe vậy, cơn giận của Dairis mới nguôi đi phần nào. Sắc mặt anh ta trắng bệch thấy rõ, mắt cụp xuống. Anh ta luống cuống, lẩm bẩm một mình:

“Sao tôi biết được chất lượng của nó tệ như thế… Vậy giờ tôi phải làm sao đây?”

“Muốn biết không?”

Dairis nghe ra lời của Chu Tự Tông có ẩn ý gì đó, anh ta ngẩng lên nhìn. Quả nhiên, anh ta lại thấy dáng vẻ ung dung, tự tin như mọi thứ đều nằm trong tay của Chu Tự Tông.

“Anh có cách à?”

Chu Tự Tông đút hai tay vào túi, thừa cơ đưa ra điều kiện trao đổi:

“Cho tôi mượn một cái laptop, loại có thể lên mạng được.”

Dairis nghiến răng, suýt nữa buột miệng chửi thề. Anh ta cảm thấy mình bị gài bẫy, mỗi bước đi đều vô tình rơi vào cái bẫy mà Chu Tự Tông đã giăng sẵn. Anh giống như một vị Chúa trời ȶᏂασ túng cả ván cờ này vậy.

Nhưng Dairis lại rơi vào đường cùng. Để giành được tình cảm của Thích Phán Đàn, anh ta chỉ có thể liên tục đáp ứng những yêu cầu của Chu Tự Tông. Có lẽ ngay từ đầu, anh ta đã không nên tin vào những ý tưởng quái gở của anh.

Khi Thích Phán Đàn biết vòng chuỗi hạt kia mua từ chợ đồ cũ thì cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Vì Thích Phán Đàn rất sợ vận xui sẽ dây dưa không dứt nên cô vô cùng yêu thích những món đồ có ý nghĩa may mắn hoặc trừ tà. Khi cô biết vòng chuỗi hạt kia không đại diện cho may mắn thì cô cũng yên tâm hơn. Tuy vậy, vì chuyện này, thái độ của cô với Dairis cũng có phần thay đổi. Đơn giản là cô thấy phiền nên không muốn đáp lại những lời mời mọc của anh ta.

Thế nhưng đến ngày thứ ba, Dairis lại tìm đến tận nơi. Anh ta nắm lấy tay cô, chẳng nói chẳng rằng đã nhét vào tay cô một chiếc nhẫn.

Dairis thở hổn hển vì vừa chạy từ tầng một lên tầng năm, anh ta thở gấp gáp khiến mặt đỏ bừng. Đôi mắt anh ta tràn đầy chân thành, trong trẻo đến độ ngốc nghếch, tha thiết mong cô nhận lấy chiếc nhẫn ấy.

“Anh cam đoan với em, thứ này sẽ không hỏng đâu. Dù nó không có ý nghĩa mang lại may mắn nhưng anh đã gán cho nó ý nghĩa tốt lành để truyền vận may của anh cho em.”

Thích Phán Đàn quan sát chiếc nhẫn kim cương, không biết lần này anh ta lại lấy bao nhiêu tiền tích góp để mua nó.

“Anh mua cái này ở đâu vậy?”

Sợ cô hiểu lầm đây là hàng rẻ tiền, Dairis vội vàng nói thật: “Ở Baku.”

“Anh chạy đến tận thủ đô chỉ để mua cho em một chiếc nhẫn?”

“Muốn mua cho em thì anh mua thôi, em đừng cảm thấy áp lực.”

Nhưng mà anh ta nói vậy thì bảo sao cô không cảm thấy áp lực cho được?

Thích Phán Đàn vốn không định cắt đứt quan hệ với anh ta vì chuyện vòng chuỗi hạt. Dù sao thì ngay từ đầu, tình cảm của cô dành cho Dairis cũng chẳng sâu đậm gì. Lý do cô thân thiết với anh ta cũng chẳng phải vì tiền của anh ta.

“Em tha thứ cho anh rồi.”

Thích Phán Đàn không vạch trần việc anh ta từng chạy ra chợ đồ cũ mua vòng chuỗi hạt tặng cho cô.

Tối hôm đó, ở ngoài ban công, Chu Tự Tông nói với cô rằng Dairis thật đáng thương. Anh ta đã vắt óc suy nghĩ chỉ để tìm được một món quà đặc biệt tặng cô.

Chu Tự Tông nhìn cô, giọng điệu như đang chất vấn một kẻ phạm tội: “Rõ ràng tôi thấy cô không thích anh ta, vậy sao cô còn cứ cho anh ta hy vọng thế? Thằng nhóc này cũng vì quá rối nên hoảng loạn. Anh ta cứ tin lời tôi như thế rồi hớn hở chạy đi mua đồ. Nếu cô vạch trần anh ta thì chắc lòng tự trọng của anh ta sẽ vỡ tan tành mất.”

Dairis xúc động, ôm tay cô. Anh ta cúi đầu lặp đi lặp lại câu hỏi: “Em tha thứ cho anh rồi đúng không? Em không giận anh nữa, phải không?”

Thích Phán Đàn trả chiếc nhẫn lại cho anh ta rồi vòng tay qua cổ đối phương, vỗ nhẹ lên tấm vai rộng của Dairis.

“Em chỉ hơi bực bội nên không muốn để ý đến anh thôi. Anh không cần cố gắng để lấy lòng em như vậy đâu. Số tiền này với anh còn có ý nghĩa khác, đừng tặng nhẫn cho em. Anh giữ nó thì em sẽ không giận anh nữa.”

Dairis không tặng được quà nên thấy hơi hụt hẫng nhưng nghe cô nói không giận nữa thì anh ta cũng yên tâm.

Dairis vừa định ôm eo cô thì Thích Phán Đàn đã buông anh ta ra. Anh ta luôn không dám làm bừa với những hành động vượt giới hạn thế này. Thế nên anh ta đành rút tay về rồi cẩn thận cất chiếc nhẫn vào túi.

“Để em dọn dẹp một lát rồi chúng ta ra ngoài ăn tối.”

Anh ta lập tức cười rạng rỡ, gật đầu lia lịa: “Được! Anh đợi em!”

Thích Phán Đàn đóng cửa lại.

Lúc cô quay người thì thấy Chu Tự Tông đang dựa vào bàn ăn. Anh khoanh tay, bày ra vẻ mặt thích thú lắng nghe cuộc trò chuyện của họ.

“Anh thích nghe lén chuyện riêng tư của người khác đến thế à?”

“Tôi chẳng hứng thú gì với mấy chuyện tình cảm của hai người.”

Thích Phán Đàn đi tới cửa phòng ngủ, cô cầm nắm cửa, đôi mắt sắc bén nheo lại cảnh cáo: “Nếu anh còn dám nhìn lén phòng ngủ của tôi lần nữa thì coi chừng tôi móc mắt anh ra đấy.”

“Yên tâm đi, tôi chỉ cần liếc qua đồ trong phòng cô một cái thôi là cũng đủ gặp ác mộng hai đêm liền rồi.”

Tuy nhiên, vẻ mặt hứng thú của anh lại chẳng giống như đang nghĩ vậy.

Chính Chu Tự Tông đã xúi Dairis đi mua một món đồ đắt tiền để tặng Thích Phán Đàn. Với sự trợ giúp của anh, chiêu khổ nhục kế này đã phát huy hiệu quả bất ngờ.

Sau khi nhận được chiếc laptop từ Dairis, Chu Tự Tông bắt đầu lên mạng tìm kiếm tin tức trong nước.

Anh gõ vào ô tìm kiếm: “Tập đoàn Trường Tuấn”. Một loạt tiêu đề khiến người ta hoa cả mắt hiện ra:

“Tập đoàn Trường Tuấn cải cách nội bộ, gã khổng lồ công nghiệp bước vào giai đoạn mới.”

“Vụ mất tích bí ẩn của thành viên hội đồng quản trị, tương lai thêm phần bất ổn.”

“Chính sách cải cách mới của Trường Tuấn được triển khai, dư luận lo ngại ảnh hưởng đến ổn định xã hội.”



Anh nhấp vào một bài trong số đó. Trong hình là bức ảnh tuyên truyền chụp Chu Tự Tông khi trả lời phỏng vấn truyền thông. Bài báo công khai tuyên bố người mất tích chính là anh.

Ánh sáng từ màn hình hắt lên đôi mắt sâu thẳm của anh, ánh mắt nhuốm một màu sắc kỳ lạ, biểu cảm âm trầm rợn người.

Thái độ Chu Tự Tông thờ ơ như thể chẳng điều gì trên đời này có thể khiến trái tim anh dao động. Không chỉ với những gì trước mắt, mà là sự chán chường triệt để với mọi thứ trên đời.

Chu Tự Tông biết rõ, ngoài những tiêu đề tin tức này, có được bao nhiêu người thực sự lo lắng cho sự an nguy của anh?

Ai cũng mong anh chết nhưng đáng tiếc, anh lại chẳng muốn chiều lòng thiên hạ.

Chu Tự Tông đóng trang web, xóa sạch lịch sử duyệt web rồi bắt đầu lục lọi chiếc laptop này. Từ tài khoản email, tệp tin, nhật ký hệ thống, dữ liệu mã hóa, tài khoản lưu trữ đám mây đến dữ liệu định vị, anh lần lượt truy cập từng thứ.

Mục đích anh lấy chiếc laptop này là để tìm cách xâm nhập vào hệ thống của Cục Quản lý Xuất nhập cảnh Quốc gia.

“Anh, sao anh lại uống bia tôi mua nữa rồi!”

Joshua càu nhàu bất mãn, Chu Tự Tông vừa bật nắp lon bia vừa chỉ vào chiếc túi ni-lông cậu ấy cầm, hỏi xem lần này đi siêu thị mua được món gì ngon.

“Cậu ngủ ngáy ầm ĩ cả đêm, tôi uống chút bia cho dễ ngủ.”

“Tôi không hề như thế! Anh đừng có dựng chuyện!”

Joshua mở túi ra, Chu Tự Tông tiện tay lấy một thanh socola Snickers. Joshua sợ bị nói là nhỏ mọn nên đành cho anh luôn.

“Ví anh đầy đô la Mỹ thế sao không xài? Ngày nào cũng ăn uống đồ của tôi, ít ra anh đưa tôi ít tiền sinh hoạt chứ.”

“Ví ở đầu giường, tự lấy một tờ đi.”

Joshua sáng mắt: “Thật hả?!”

Thấy anh gật đầu, Joshua vội vứt túi đồ xuống, chạy thẳng vào phòng ngủ: “Anh yên tâm! Tôi thề chỉ lấy đúng một tờ thôi!”

Chu Tự Tông lớn tiếng dặn với theo: “Đừng đụng vào cái laptop trên giường đấy.”

Lúc này Joshua mới để ý trên giường có một chiếc laptop, màn hình phát ánh sáng xanh, những dòng mã dày đặc đang tự động chạy liên tục hiện lên khiến cậu ấy tưởng là máy bị trục trặc gì đó.

Thích Phán Đàn mệt mỏi trở về nhà. Hôm nay cô lái xe đường dài, ngồi đến nỗi đau lưng mỏi eo. Cô uể oải khom lưng, kéo khóa áo khoác, cởi ra rồi treo lên móc ở cửa.

Khi bước vào phòng khách, cô thấy Chu Tự Tông đang rửa trái cây bèn đi tới nhìn vào túi đồ mua ở siêu thị.

“Sao toàn trái cây thế này.”

“Joshua mua.”

“Cậu ấy đâu rồi?”

“Vừa lấy tiền sinh hoạt phí tôi đưa nên ra ngoài mua thịt rồi.”

Thích Phán Đàn mở tủ lạnh, lấy một chai nước khoáng lạnh thì thấy anh đang rửa quả sung.

Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve hai quả sung chín mọng, dòng nước chảy từ lòng bàn tay xuống xương cổ tay. Những quả sung ấy chín quá độ, vỏ tím mềm đến chỉ cần bóp nhẹ là nát bét. Anh rửa hơi mạnh khiến quả sung nứt ra, thịt quả lộ rõ, những hạt bên trong cũng lòi ra ngoài.

Nước quả màu hồng nhạt chảy dọc theo lòng bàn tay anh, lặng lẽ nhuộm lên những ngón tay thon dài. Hạt sung dính vào giữa các đốt ngón tay, màu đỏ hồng tương phản rõ rệt với làn da trắng nhợt của anh.

Chu Tự Tông khép ngón trỏ và ngón giữa lại, đâm vào quả sung, xoay nhẹ khiến vết nứt càng toạc rộng. Mùi thơm ngọt ngào của quả sung dần lan tỏa trong không khí. Ngón tay anh khẽ cong, móc lấy những hạt còn sót lại bên trong.

Anh rửa trái cây một cách chậm rãi, tay trái vẫn cầm một quả khác, động tác tỉ mỉ đến từng chi tiết. Những ngón tay uốn cong khiến gân trên mu bàn tay nổi lên, tạo nên một vẻ đẹp vi diệu. Nước quả dính nhớp bị dòng nước cuốn trôi vào bồn rửa.

Thích Phán Đàn nuốt nước bọt, cố cầm lại chai nước khoáng lạnh để xua tan cảm giác khô khốc trong cổ họng. Thế nhưng khi cô ngẩng đầu, cô lại bắt gặp ánh mắt Chu Tự Tông đang nhìn thẳng vào mình.

Vừa rồi cô mải nhìn nên hoàn toàn không nhận ra ánh mắt anh. Hóa ra anh cố ý quan sát phản ứng của cô để làm những động tác đó.

“… Anh cố ý.”

Người đàn ông nhướng mày, ánh mắt lộ vẻ vô tội trêu đùa rồi tắt vòi nước.

Quả sung trong tay được anh đưa lên miệng, cắn một miếng không do dự. Tiếng cắn giòn tan vang lên khi thịt quả vỡ ra, nước quả ngọt lập tức bắn tung tóe, một vệt nước đỏ đọng trên khóe môi anh. Chu Tự Tông thè lưỡi, thuần thục liếʍ sạch.

Một hạt sung dính ở bên trái khóe miệng Chu Tự Tông. Anh ung dung dùng ngón cái lau đi, đưa lên môi liếʍ sạch rồi giơ quả sung còn lại trong tay cho cô.

“Ăn không?”

Thích Phán Đàn lại nuốt nước bọt.

Vấn đề không nằm ở quả sung mà ở những ngón tay của anh.

Đó là thứ phù hợp nhất để làm đồ chơi tự sướиɠ mà cô từng thấy.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc