Mắt Thích Phán Đàn thâm quầng, vì tối qua ngủ không ngon nên sáng nay trông cô tiều tụy hẳn. Hôm nay cô thậm chí còn không dám lái xe đi làm, trong đầu cứ lởn vởn giấc mơ đêm qua. Mỗi lần nghĩ đến là cả người cô lại bứt rứt khó chịu.
Chu Tự Tông bước ra từ phòng ngủ thì thấy cô đang ngồi trên ghế ở ngoài ban công.
Anh lấy một chai nước khoáng từ tủ lạnh, bước ra ban công hỏi: “Đầu bếp trong nhà đâu rồi, sao không để phần bữa sáng?”
“Hôm nay Joshua phải thay ca cho đồng nghiệp nên đi sớm rồi.”
Chu Tự Tông vặn nắp chai nước, nhìn ra khung cảnh bên ngoài từ tầng năm. Tầm nhìn rộng mở khiến mắt dễ chịu hơn nhiều.
Thích Phán Đàn để ý đến tay anh. Các đốt ngón tay thon dài hơi nhô lên, đường nét rõ ràng, mạnh mẽ. Khi anh vặn nắp chai, cơ bắp dưới lớp da căng lên trong tích tắc, gân xanh nổi rõ. Cổ tay anh vừa xoay thì nắp chai vừa bật mở tiếng “cạch”. Một động tác dứt khoát và gọn gàng.
Chu Tự Tông vừa uống nước vừa nhận ra ánh mắt của cô. Anh nhướng mày khó hiểu như thể đang im lặng hỏi cô nhìn gì.
Thích Phán Đàn bực bội không nhìn tiếp nữa, cô chống cằm tiếp tục nhìn xa xăm: “Anh xem Joshua như người làm à? Cứ há miệng chờ cậu ấy nấu nướng cho.”
“Cậu ấy lấy tiền sinh hoạt phí của tôi thì phải bỏ ra sức lao động tương xứng. Đây gọi là giao dịch ngang giá.”
“Thế sao anh không cảm ơn cậu ấy đã cho anh ở nhờ luôn đi? Dám tự tiện dẫn anh về nhà mà không hỏi ý tôi.”
“Tôi trả tiền rồi, có khi cậu ấy mới là người nên cảm ơn tôi đấy. Nhìn cậu ấy kìa, rõ ràng là cậu ấy rất cần số tiền đó.”
Chu Tự Tông vặn nắp chai lại. Thích Phán Đàn lại vô thức nhìn sang, bản thân cô cũng thấy khó chịu với phản ứng của mình, cô bất giác nhíu mày lại.
Chu Tự Tông nhìn tay mình rồi nhìn biểu cảm của cô: “Tay tôi có gì khiến cô ghét à?”
Bị anh nhìn thấu nên Thích Phán Đàn vội quay đi, nhàn nhạt đáp: “Không có.”
“Trông cô có vẻ không ngủ ngon, cô không định ngủ bù một lát à?”
Thích Phán Đàn nhắm mắt, trong đầu toàn là hình ảnh đáng nguyền rủa ấy. Cô có thể nói là do bàn tay đó sao? Tất cả là tại hôm qua anh làm mấy động tác kỳ quặc khiến cô gặp mộng xuân cả đêm, thậm chí còn bị bàn tay ấy đưa lên đỉnh trong mơ.
Thích Phán Đàn bực bội vò tóc, thở dài đứng dậy khỏi ghế: “Hôm nay tôi có hẹn.”
“Với Dairis?”
“Ngoài anh ta thì còn ai nữa?”
Chu Tự Tông xoay người, nhìn cô bước vào trong nhà.
“Trông cô không giống người sẽ thích kiểu đàn ông như vậy. Tôi tò mò thật, rốt cuộc anh ta có gì khiến cô mê mẩn thế?”
Thích Phán Đàn lườm anh với ánh mắt khinh miệt: “Chuyện này chẳng liên quan gì đến anh. Nhớ cho kỹ, giờ anh đang ở nhờ nhà người khác, đừng tùy tiện dò la đời tư của chủ nhà.”
“Nhìn ra rồi, cô rất thích gọi người như gọi chó. Hy vọng Dairis có thể chiều được sở thích này của cô.”
Thích Phán Đàn nhận ra con người này có hai bộ mặt. Khi cần nhờ vả thì cởi áo khoe mẽ, bình thường lại chẳng sợ gây chuyện, bày ra bộ mặt cao ngạo đáng ăn đòn.
“Hy vọng lần sau anh đến xin tôi thứ gì cũng có thể cứng cỏi đứng trước mặt tôi, tự cởi sạch quần áo như thế.”
Chu Tự Tông nở nụ cười khó đoán, lớp vỏ ngụy trang ấy khiến người ta chỉ muốn lột phăng nó ra, xem xem bên dưới rốt cuộc là thứ gì.
Hôm nay Thích Phán Đàn vốn không định hẹn hò với Dairis. Cô chỉ bị Chu Tự Tông kích động, muốn tìm một người để trút giận.
Cô hy vọng hôm nay Dairis có thể mạnh dạn hơn, đừng rụt rè, thiếu quyết đoán như mọi khi.
Dairis nhận được tin nhắn của cô, anh ta phấn khích trả lời ngay lập tức. Hôm nay anh ta được nghỉ, vốn đang do dự không biết có nên rủ Thích Phán Đàn đi chơi hay không vì sợ làm phiền công việc của cô và khiến cô khó chịu. Anh ta ôm điện thoại suy nghĩ mãi, không ngờ cô lại chủ động nhắn tin hỏi.
Niềm vui bất ngờ khiến Dairis mừng đến độ múa may tay chân, vội vàng rửa mặt, thay đồ. Anh ta không dám để cô đợi lâu nên chuẩn bị cực nhanh. Chỉ chưa đầy nửa tiếng sau khi Thích Phán Đàn nhắn tin, anh ta đã có mặt dưới nhà cô.
“Sao anh đến nhanh thế?”
Thích Phán Đàn vừa lên xe đã nhận ra hôm nay anh ta không chải chuốt đầu tóc như mọi khi. Vì thời gian gấp gáp, anh ta chỉ gội đầu sơ. Mái tóc nâu vàng cháy nắng, đuôi tóc xoăn tự nhiên, vài lọn tóc rủ xuống trán khiến anh ta trông khá bất cần đời.
“Anh sợ em đợi lâu. Giờ còn sớm, hay hôm nay chúng ta đi xa một chút chơi đi?”
“Không cần đâu, loanh quanh gần đây là được rồi. Ngồi xe mệt lắm, em không muốn đi xa.”
Thích Phán Đàn bất ngờ nắm lấy cổ tay anh ta, kéo tay anh ta lại ngắm nghía. Dairis lập tức căng thẳng, cảm giác da thịt chạm nhau khiến tim anh ta đập loạn, sợ cô thấy điều gì không vừa ý.
“Sao thế?”
“Không có gì, nhìn chút thôi.”
Cô âm thầm so sánh tay anh ta với tay của Chu Tự Tông. Rõ ràng đều là tay đàn ông nhưng sự khác biệt lại quá rõ rệt. Tuy tay Dairis cũng thon dài nhưng chẳng có được cảm giác mạnh mẽ rắn rỏi như tay Chu Tự Tông. Màu da cũng khác biệt, Chu Tự Tông trắng hơn anh ta rõ ràng.
Thích Phán Đàn hơi thất vọng buông tay anh ta ra: “Đi thôi, em đói rồi, ăn gì trước đi?”
Dairis nhạy bén nhận ra giọng cô trầm xuống, lập tức luống cuống. Anh ta cố gắng kiểm soát cảm xúc, khởi động xe: “Được…”
Điểm yếu lớn nhất của Dairis trong chuyện tình cảm là nghĩ quá nhiều. Mỗi hành động, cử chỉ của Thích Phán Đàn đều ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của anh ta.
Chỉ cần cô hơi không vui, anh ta sẽ bắt đầu tự kiểm điểm, tự hỏi mình đã làm sai ở đâu. Điều này khiến anh ta hành động rụt rè, mọi thứ đều quá cẩn trọng.
Thích Phán Đàn từng nhiều lần ám chỉ rằng cô rất ghét tính cách dây dưa, thiếu quyết đoán của anh ta. Bất kể việc lớn hay việc nhỏ, anh ta đều để cô quyết định, chẳng có chủ kiến gì cả. Hễ cô đồng ý chuyện gì thì dù chuyện đó có khó khăn với anh ta đến đâu, anh ta cũng gật đầu.
Dairis không biết bày tỏ cảm xúc, chỉ một mực nhường nhịn khiến Thích Phán Đàn cũng mệt mỏi.
Vì thế, buổi hẹn hôm nay chẳng có chút tiến triển nào. Thậm chí cô còn mệt mỏi hơn cả lúc sáng nay.
Rõ ràng Dairis cũng nhận ra điều này. Cảm giác thất bại dâng trào khiến anh ta bất lực gục đầu lên vô lăng, chẳng biết nên làm gì tiếp theo.
Cửa sổ xe bị gõ. Dairis vội ngẩng đầu. Người ngoài cửa không phải Thích Phán Đàn mà là người đàn ông kỳ lạ kia.
Anh ta biết sự kỳ quặc của người này và cũng biết mình nên dừng lại, không cầu cứu người này nữa vì đó chỉ là một cái hố không đáy. Dưới hố là một vực thẳm sẽ vô tình hút người ta vào, cuốn vào những ham muốn tham lam, buộc phải trả giá vô số lần.
Tuy nhiên, Dairis lại một lần nữa rơi vào đường cùng, anh ta không còn cách nào khác. Dường như muốn theo đuổi Thích Phán Đàn, anh ta bắt buộc phải nhờ đến sự giúp đỡ của người đó.
Lần này, điều kiện người đàn ông đó đưa ra là mượn xe thêm một lần nữa.
Sáng hôm sau, Chu Tự Tông đến bãi đỗ xe lấy xe. Anh dùng chìa khóa mở cửa, bước vào rồi khóa trái cửa lại. Anh quan sát một vòng xung quanh, xác nhận ngoài cửa sổ không có ai thì mới cúi xuống, lấy chiếc điện thoại mà Thích Phán Đàn đã cho anh mượn từ dưới ghế phụ.
Dây sạc điện thoại được nối với thiết bị khởi động của xe, chỉ cần xe nổ máy là điện thoại sẽ được tự động sạc pin.
Chu Tự Tông tắt nút ghi âm. Màn hình hiển thị thời gian ghi âm liên tục lên tới 4327 phút. Từ định vị trên điện thoại, anh cũng có thể tra được những địa điểm chiếc xe này đã đến và lộ trình di chuyển trong ba ngày qua.
Chu Tự Tông nhét điện thoại cùng dây sạc vào túi, khôi phục thiết bị khởi động xe về trạng thái ban đầu.
Từ laptop của Dairis, anh đã tìm được trang web nội bộ của Cục Quản lý Xuất nhập cảnh Quốc gia. Vì không thể xâm nhập vào hệ thống nên anh không xem được thông tin nhập cảnh của mình. Nếu không thể làm giả chứng minh xuất cảnh, cách duy nhất là tìm ra kẽ hở ở khu vực biên giới để vượt biên.
Chu Tự Tông nghe hết bản ghi âm cả ngày, xem lộ trình lái xe của Dairis khi đi làm, nắm rõ được thời gian thay ca của bọn họ.
Ban ngày, anh lái xe lên dãy núi Kavkaz gần biên giới nước láng giềng. Trong dãy núi hiểm trở, các trạm gác được xây dựa vào sườn núi, địa hình xung quanh hiểm trở. Người qua lại và xe cộ thưa thớt, thỉnh thoảng chỉ có xe chở hàng đi qua. Tuy cơ sở biên giới không lớn nhưng hệ thống phòng vệ lại vô cùng nghiêm ngặt.
Chu Tự Tông lái xe từ trên núi xuống thì phát hiện xe hết xăng.
Trên người anh chỉ có đô la Mỹ, muốn đổi sang tiền địa phương thì cần phải có hộ chiếu. Tuy ngoài đường có vài người bán rong đổi tiền nhưng rất dễ bị nhớ mặt. Trong lúc Chu Tự Tông đang do dự thì anh nhìn thấy chiếc Lada trắng cũ kỹ quen thuộc.
Thích Phán Đàn tắt máy, đẩy cánh cửa kêu cọt kẹt bước xuống. Mái tóc dài xõa tung được khoác trong chiếc áo khoác màu xanh quân đội, quần jeans bó sát tôn lên đôi chân thon dài. Trông cô toát lên vẻ gọn gàng mà lạnh lùng, cô rút một ít tiền lẻ từ túi áo ra rồi cúi đầu đếm.
Chu Tự Tông lái xe đến bên cạnh xe cô.
“Cô gái, giúp tôi một việc được không?”
Thích Phán Đàn nhíu mày, lạnh lùng nhìn sang. Chu Tự Tông kẹp một tờ đô la giữa các ngón tay, ra vẻ hào phóng: “Số còn lại là của cô.”
Giá xăng ở đây rất rẻ, một bình đầy còn chẳng tốn đến một phần ba tờ trăm đô. Tiền dâng tận miệng, cô chẳng có lý do gì để không lấy cả. Cô bước tới, dứt khoát giật lấy tờ tiền trong tay anh rồi nói với người phía sau: “Đổ đầy bình cho anh ta.”
“Cảm ơn.” Dù không hiểu cô nói gì bằng ngôn ngữ địa phương nhưng Chu Tự Tông đoán được cô đang giúp mình.
“Đừng vội cảm ơn.”
Thích Phán Đàn cúi xuống, chống hai tay vào cửa sổ xe anh. Cô bày ra tư thế lười nhác, nhón một chân, tay chống cằm rồi nở nụ cười tươi. Mái tóc xõa tùy ý càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng của cô. Tuy vậy, nụ cười đầy ẩn ý ấy rõ ràng cho thấy cô đang kìm nén cơn giận.
“Hay là anh giải thích trước đi, tại sao anh lại lái xe của Dairis?”
“Đương nhiên là tôi mượn anh ta rồi.”
“Ồ? Anh lấy gì để mượn? Không phải anh lợi dụng sở thích của tôi để đổi lấy thứ anh cần đấy chứ?”
“Đúng là vậy.”
Bị cô vạch trần, anh thẳng thắn thừa nhận. Tuy nhiên, rõ ràng là cơn giận của Thích Phán Đàn chưa nguôi. Cô mỉm cười, ra lệnh:
“Cút khỏi chiếc xe không thuộc về anh đi.”