Chu Tự Tông tựa người vào chiếc Lada trắng cũ kỹ, hai tay khoanh trước ngực, người hơi ngả về phía trước khiến thân xe lún xuống vì sức nặng của anh.
Anh đứng đó, vai rộng lưng thẳng, màu trắng của chiếc xe làm nổi bật bộ đồ tối màu của anh. Đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ hờ hững qua bóng phản chiếu của cửa sổ. Chu Tự Tông nhìn Thích Phán Đàn gọi điện cho Dairis, bảo anh ta đến lấy chiếc xe này đi.
Thích Phán Đàn quay lại, Chu Tự Tông bày ra vẻ mặt vô tội.
“Thế là cô định bỏ mặc tôi ở đây à?”
“Không phải anh thông minh tuyệt đỉnh sao? Quan sát giỏi như thế, không cần định vị chắc cũng tự mò đường về được mà.”
Thích Phán Đàn chế nhạo, cô mở cửa xe ngồi vào, định khóa cửa ngay lập tức. Tuy nhiên, cô phát hiện cửa ghế phụ đã bị anh mở từ trước, ngón tay anh kẹp cửa lại.
Chu Tự Tông thản nhiên ngồi vào, thấy dây an toàn vốn chẳng tồn tại, anh đành lặng lẽ buông tay, ngồi thẳng người.
“Cảm ơn cô Thích khen ngợi. Đúng vậy, cô nhìn người rất chuẩn, tôi xứng đáng với danh xưng thông minh tuyệt đỉnh.”
Tự cao, ngạo mạn, gương mặt ưa nhìn khiến người ta khó mà ghét nổi nhưng càng tiếp xúc thì mới biết con người này đáng ghét đến nhường nào.
Ánh mắt lạnh lùng của Thích Phán Đàn như lưỡi dao lướt qua anh.
“Đừng thế chứ. Nể tình tôi vừa đưa cô ít tiền, chở tôi về cũng không quá đáng đúng không? Coi như tôi gọi taxi đi.”
Phía sau có xe đến đổ xăng, thấy cô chần chừ mãi không đi nên họ bèn bấm còi. Thích Phán Đàn giật mạnh dây khởi động, thuần thục nổ máy, vào số rồi xoay vô lăng bằng một tay, lái xe rời khỏi trạm xăng.
Dường như cửa sổ quay tay bị hỏng, xe vừa chạy nhanh là gió gào rít ùa vào. Cửa sổ xe chẳng có lớp chống nhìn trộm nào, Chu Tự Tông đành từ bỏ ý định nâng kính lên.
“Sao anh biết tôi thích cỏ bốn lá?” Thích Phán Đàn hỏi.
“Vì nó tượng trưng cho may mắn.”
“Thế sao anh biết tôi không thích hành tây, thịt cừu và mấy loại gia vị?”
“Tôi không thấy mấy thứ đó trong nhà cô. Đồ ăn đặc sản ở đây hầu hết cần ba thứ ấy. Joshua là người địa phương, chắc chắn cậu ấy thích ăn nhưng tôi chưa từng thấy chúng trong phòng bếp. Chắc cậu ấy nhường nhịn cô.”
Thích Phán Đàn nhếch môi, không biết nên mỉa mai sự vô dụng của Dairis hay nên khinh thường cái kiểu soi mói của Chu Tự Tông.
Dairis theo đuổi cô ba tháng còn chẳng hiểu cô bằng một người mới gặp cô chưa đầy hai tuần.
Cách anh ta theo đuổi cô tiến bộ vượt bậc, mỗi lần hẹn hò đều đúng sở thích của cô. Điều này khiến Thích Phán Đàn thấy kỳ lạ. Sau khi chất vấn, Dairis mới ấp úng nói ra sự thật.
Chu Tự Tông cũng có một câu hỏi không thể hiểu nổi.
“Tại sao cô lại ám ảnh với may mắn đến vậy? Những thứ trong phòng cô…”
“Anh còn hỏi thêm câu nữa là tôi ném anh xuống đường đấy.”
Bị cô ngắt lời, anh bèn đẩy má bằng đầu lưỡi. Quai hàm anh siết chặt, miệng thì nở một nụ cười giễu cợt.
Chu Tự Tông chống tay lên cửa sổ, đỡ má, nhìn thẳng con đường phía trước. Gió mạnh thổi tung tóc anh, vài lọn tóc bay trong gió để lộ vầng trán đầy đặn.
Con đường bê tông chỉ có hai làn xe, những cây tiêu huyền cao lớn xếp thành hàng dọc, cành lá sum suê che bớt ánh sáng. Xa xa là dãy núi Kavkaz sừng sững, xanh thẳm.
Thích Phán Đàn lái xe nhanh như bay, tiếng gió rít càng lúc càng dữ dội. Chu Tự Tông để ý trong gương chiếu hậu, có một chiếc xe màu đen bám theo họ từ nãy giờ.
“Cô biết chiếc xe đằng sau không?”
Thích Phán Đàn sa sầm mặt. Rõ ràng là cô phát hiện ra chiếc xe đó trước cả anh. Dù cô đã tăng tốc lên 120km/h nhưng vẫn không cắt đuôi được nó.
“Anh biết à?”
“Tôi không biết.” Giọng Chu Tự Tông đột nhiên lạnh tanh. Anh quay đầu, nhìn qua cửa sổ sau. Đèn pha chiếc Audi A8 đen lúc ẩn lúc hiện, nó bám chặt lấy họ, cảm giác áp bức như bóng ma.
“Cô cắt đuôi được nó không?”
“Chiếc đó đắt hơn xe tôi gấp ba mươi lần đấy, anh nghĩ xem?”
Chiếc Audi bắt đầu tăng tốc. Thích Phán Đàn đạp mạnh chân ga hết cỡ. Chiếc xe cổ lỗ sĩ từ thế kỷ trước rêи ɾỉ, động cơ phát ra tiếng kêu quá tải.
Chu Tự Tông đoán có lẽ anh đã bị phát hiện lúc ở trạm xăng. Anh xuống xe lộ mặt quá lâu, mà chỗ đó lại lắp đầy camera giám sát.
“Có đường nhỏ nào không? Đừng lái vào trung tâm thành phố.”
“Chỉ vào trung tâm thành phố mới cắt đuôi được chúng. Chỗ này hoang vắng, anh muốn bị chúng chặn lại lôi lên xe à?”
Chu Tự Tông siết chặt ghế ngồi. Nếu chiếc xe sau cứ bám theo vào trung tâm thì sẽ gây ra rắc rối lớn hơn, danh tính kẻ lưu trú bất hợp pháp của anh rất có thể bị lộ.
“Ầm…”
Một ống giảm thanh thò ra từ cửa sổ ghế phụ của chiếc xe kia, nã thẳng vào đuôi xe của họ. Thích Phán Đàn sợ đến nỗi buột miệng chửi thề, cô quay sang chất vấn anh với vẻ không tin nổi:
“Không phải mấy người này đến vì anh đấy chứ?! Tôi chẳng có bản lĩnh đi chọc phải mấy bọn kiểu này đâu đấy!”
Chu Tự Tông chụp lấy vô lăng của cô, tay kia ấn vào lưng ghế sau lưng cô, cả người áp sát, trầm giọng như cảnh cáo:
“Không muốn chết thì nghe tôi, đừng thả ga, đạp tiếp đi.”
Anh vừa dứt lời thì giật mạnh vô lăng sang trái. Chiếc xe mất kiểm soát, lao ra khỏi đường nhựa, trượt xuống con dốc đá chưa được khai phá. Hai người bị quán tính hất sang phải. Viên đạn vốn nhắm vào bánh xe cuối cùng lệch hướng, găm xuống mặt đường.
Con đường đá gập ghềnh khiến xe rung lắc điên cuồng, tốc độ nhanh đến mức khó tin được rằng một chiếc xe cũ nát thế này vẫn chịu nổi.
Cửa sổ vỡ rung lên bần bật, lốp xe cuốn đá vụn dưới đất, những viên đá văng lên đập vào gầm xe rầm rầm. Một vài viên đạn bay qua cửa sổ, đập vào trong. Ống xả phun ra làn khói đen ngòm, chiếc xe lao đi như con trâu điên, lao băng băng trên con đường gập ghềnh.
Chiếc Audi cũng không hề do dự mà lao xuống theo. Vì sợ khẩu súng nên Thích Phán Đàn không dám thả ga mà đạp mạnh hơn. Thấy xe sắp lao vào rừng cây, cô ôm tâm thế liều chết, nhắm mắt lại.
“Thả chân ga.”
Chu Tự Tông ôm đầu cô, ấn vào lồng ngực rắn chắc của mình, cánh tay như gọng sắt siết chặt bờ vai cô.
Ngay khoảnh khắc chiếc xe lao vào rừng, anh đánh mạnh vô lăng sang phải, đầu xe đâm sầm vào một cây thông bách to lớn. Nắp capo vang tiếng rầm, méo mó biến dạng, bật tung lên.
Khói trắng bốc lên cuồn cuộn từ dưới nắp capo, mùi xăng nồng nặc lan tỏa trong không khí, mũi xe vỡ nát cắm chặt vào thân cây. Kính chắn gió trước vỡ vụn thành những đường nứt như mạng nhện.
Chiếc Audi dừng sát đuôi xe Lada. Hai gã đàn ông bước xuống với khuôn mặt điển hình của người châu Âu, mang nét đặc trưng của dân địa phương, tay lăm lăm khẩu súng ngắn Makarov.
Một gã khom người, lao nhanh về phía trước. Người nọ áp sát xe, lúc đến ghế phụ thì lập tức giơ súng nhắm vào trong. Tuy nhiên, bên trong lại trống không.
Gã đối diện đứng thẳng, nhìn đồng bọn rồi hỏi bằng tiếng Nga: “Người đâu?”
Gã trước ghế lái đưa tay lên miệng, ra hiệu im lặng, cảnh giác nhìn chằm chằm nắp capo đang bật lên phía trước. Gã rón rén bước tới.
Đá sỏi dưới chân kêu lạo xạo. Gã siết chặt khẩu súng rồi giơ ngang trước mặt, vừa chăm chăm nhìn đầu xe vừa vô thức nín thở. Mọi tiếng động nhỏ, dù chỉ là gió lay cỏ cũng không thể qua mắt gã.
Ngay khi gã sắp quay người thì một bóng dáng bất ngờ lao lên từ phía trước xe. Động tác của người đó nhanh đến độ kinh hoàng. Hai tay đối phương túm chính xác cổ tay cầm súng, xoắn mạnh với lực như gọng kìm. Tiếng khớp xương kêu rắc, khẩu súng rơi xuống đất khiến gã gào lên đau đớn.
Chu Tự Tông húc vai thật mạnh vào ngực gã. Gã lảo đảo lùi lại vì mất thăng bằng, gã đau đến nỗi đỏ mắt, gầm lên giận dữ.
Chu Tự Tông tung một cú đấm thẳng vào mặt đối phương. Gã đàn ông bị đánh, đầu bật ngửa ra sau rồi ngã lăn xuống đất, gã lăn vài vòng rồi cố đứng dậy.
Gã đàn ông còn lại ở ghế phụ giơ súng nhắm vào Chu Tự Tông để bóp cò. Anh lập tức cúi người, dùng thân xe làm lá chắn rồi nhặt khẩu súng dưới đất.
Gã kia mất dấu anh nên hoảng loạn lùi lại hai bước. Đúng lúc này, Chu Tự Tông chống nóc xe bằng một tay rồi bật nhảy lên. Anh lộn qua chiếc xe rồi áp sát gã, thúc mạnh khuỷu tay vào cằm đối phương. Cú đánh quá mạnh khiến tên kia bật ngửa lên không trung, lộn nhào ra sau.
Gã dưới đất run rẩy vươn tay, cố chạm vào khẩu súng rơi bên cạnh. Chu Tự Tông ung dung bước tới, bước chân thong thả, không hề có sự vội vàng nào cả.
Ngay khi ngón tay gã chạm vào báng súng… “Đoàng!”
Cổ tay gã bị viên đạn xuyên thủng, máu thịt bắn tung tóe. Tiếng thét thảm thiết vang lên chói tai như xé rách màng nhĩ. Chu Tự Tông lạnh lùng, tiếp tục nhắm bắn lên cánh tay của đối phương.
Từ cổ tay lên đến vai, cả cánh tay gã bị phế hoàn toàn. Tuy nhiên, anh cố tình không cho gã chết ngay mà để cho đối phương đau đớn quằn quại dưới đất, miệng sùi máu, mắt trắng dã. Mỗi viên đạn găm vào cơ thể là gã lại giật lên một cái.
Chu Tự Tông nghiêng đầu, như đang dùng đạn vẽ một bức họa. Từ xương bả vai xuống sườn rồi đến đùi, cẳng chân, ngón chân, anh bắn một vòng quanh cơ thể gã. Gã đã chết vì đau trước khi viên đạn cuối cùng găm vào giữa trán.
Vòng lỗ đạn trên thi thể gã đều tăm tắp, bảy viên đạn, khoảng cách giữa chúng hoàn hảo. Chu Tự Tông ngắm nhìn, trong ánh mắt hiện rõ sự tán thưởng vô cùng kiêu ngạo. Anh nở nụ cười tàn nhẫn, hàm răng trắng đều trông âm u đáng sợ.
Anh nhìn tác phẩm dưới đất, tay trái nóng nảy kéo cổ áo sơ mi đen đang siết chặt, tay phải đột nhiên xoay súng ra sau, bắn hạ gã còn lại vừa rút súng dự phòng định bắn lén vào đầu anh. Viên đạn cuối cùng trong khẩu súng trên tay anh vừa vặn được dùng hết.
Gã kia trợn trừng mắt rồi ngã thẳng ra sau, chết không nhắm mắt. Máu từ thi thể thấm vào đất khô, lẫn với cỏ dại và đất bụi.
Thích Phán Đàn nấp dưới nắp capo đang bật lên. Cô nằm rạp người trên động cơ, co người lại, hai tay bịt tai. Tiếng súng chát chúa gần như làm thủng màng nhĩ cô.
Chu Tự Tông lấy được ba khẩu súng và năm băng đạn từ xe của bọn chúng.
Anh đến trước chiếc Lada đã tan tành, chống tay vào nắp capo, nâng hẳn nó lên.
Đã một lúc lâu không còn tiếng súng, Thích Phán Đàn rón rén mở mắt nhưng trước mặt chỉ là một bức tường đen.
Chu Tự Tông khom người, nở nụ cười nửa miệng, anh nhìn cô từ trên cao xuống với ánh mắt trêu chọc. Không biết anh đã đứng chế nhạo cô trong tư thế đó bao lâu. Thích Phán Đàn bực bội trừng lại.
“Đổi cho cô chiếc xe mới, có muốn không?”
Chiếc xe sang đắt gấp ba mươi lần xe cô cứ thế thuộc về cô.
Thích Phán Đàn nhìn hai thi thể dưới đất, một trong số đó máu thịt lẫn lộn. Nếu không phải tâm lý cô đủ vững thì có lẽ đã nôn tại chỗ.
Hai thi thể bị ném vào xe Lada. Khi xe đã đi xa, Chu Tự Tông nhắm vào nắp bình xăng bắn một phát. Chiếc xe nổ tung, ngọn lửa bốc cao ngút trời nuốt chửng cả thân xe.
Chiếc Audi lao ra con đường rộng. Chu Tự Tông ngồi ghế phụ, lục lọi khoang chứa đồ trong xe. Anh đoán trước Thích Phán Đàn định nói gì nên nhanh chóng cướp lời:
“Nể tình tôi cho cô chiếc xe này, cô cứ coi như hôm nay chẳng có gì xảy ra. Tôi bảo đảm, hai thi thể kia chẳng liên quan gì đến cô.”
Thích Phán Đàn nhìn mu bàn tay dính máu của anh. Khớp xương trắng nhợt vương vết máu đỏ sẫm, gân xanh nổi rõ.
Cô dời mắt, nhìn thẳng con đường phía trước rồi vô thức tăng tốc: “Anh nghĩ nhiều rồi. Tôi chẳng định hỏi gì cả. Tôi là kiểu người sợ phiền phức nhất.”
Chu Tự Tông khẽ cười: “Vậy thì tốt.”
“Vậy nên, tối nay anh dọn đồ đạc, ngày mai cút khỏi nhà tôi.”