Trêu Chọc Quái Vật Máu Lạnh

Chương 9

Trước Sau

break



Thích Phán Đàn là người rất ghét phiền phức, cô thà rằng không hỏi bất cứ điều gì còn hơn dính líu vào những chuyện không liên quan đến lợi ích của bản thân.

Về đến nhà, Thích Phán Đàn nhìn chằm chằm vào Chu Tự Tông đang thu dọn đồ đạc. Ngoài mấy bộ đồ mà Joshua đưa cho, anh không còn đồ đạc nào khác, chiếc laptop trên bàn cũng không thuộc về anh.

“Anh lại vơ vét được bao nhiêu món từ Dairis thông qua tôi vậy?”

“Như cô thấy đấy.”

Chu Tự Tông khép laptop lại, hỏi: “Không thể bàn bạc lại à?”

“Không.”

Thái độ của Thích Phán Đàn vô cùng kiên quyết, ánh mắt lạnh lùng. Cô dựa vào cửa, như thể nếu anh dám không nghe lời, cô sẽ lập tức rút con dao giắt sau lưng ra rồi đuổi anh ra ngoài vậy.

“Được rồi, nếu cô không cho tôi ở trong nhà thì cho tôi xin ít thuốc được không? Hình như ngón tay tôi bị trầy rồi.”

Thích Phán Đàn nhìn mu bàn tay mà Chu Tự Tông giơ ra trước mặt, đi lấy hộp y tế.

Trong hộp y tế chỉ có thuốc sát trùng thông thường, Thích Phán Đàn ném lên giường để anh tự xử lý.

Chu Tự Tông ngồi xuống giường, mở hộp y tế ra rồi dặn dò:

“Có lẽ chiếc xe kia có gắn GPS, tôi khuyên cô nên tháo nó ra rồi bán phế liệu đi, số tiền cô nhận được đủ để cô mua hai mươi chiếc xe giống hệt chiếc xe cũ của cô. Nếu cô không sợ chết thì ngày mai hẵng bán.”

“Nếu sợ chết thì sao?”

“Bán luôn ngay trong hôm nay.”

Thích Phán Đàn mỉm cười: “Tôi đã nói tôi cực ghét phiền phức.”

“Ừ.” Chu Tự Tông ngẩng đầu nhìn cô.

Cô khoanh một tay, chìa tay còn lại ra trước mặt anh: “Đưa hết số đô la của anh cho tôi, chiếc xe này sẽ thuộc về anh.”

Chu Tự Tông nhún vai bật cười thành tiếng, yêu cầu của cô thực sự nằm ngoài dự đoán của anh.

“Tay tôi bị thương rồi, tạm thời không thể lấy tiền đưa cho cô, đợi tôi bôi thuốc đã.”

Chu Tự Tông cúi người, chống tay lên chân, tay áo được xắn đến khuỷu tay, vết máu đỏ tươi lan ra trên làn da trắng bệch của anh. Chu Tự Tông lấy bông gòn thấm thuốc sát trùng chấm nhẹ lên vết thương, cảm giác nóng rát kí©ɧ ŧɧí©ɧ làn da khiến ngón tay anh khẽ run rẩy.

Những ngón tay thon dài co lại trong lòng bàn tay, cơn đau lan tỏa, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, kéo dài từ cổ tay lên đến cẳng tay. Những đường gân xanh vừa phải uốn lượn trên cánh tay anh, làm nổi bật khung xương và cơ bắp mạnh mẽ, tràn trề sức lực của anh.

Đường nét khung xương vừa mảnh vừa dài như tác phẩm nghệ thuật, vết thương làm tăng thêm vẻ đẹp mong manh không hoàn hảo.

Thích Phán Đàn dời tầm mắt sang nơi khác, cổ họng hơi khô khốc, cảm giác nóng rực không rõ nguyên nhân này làm cô bứt rứt, khó chịu.

Cô phải nghĩ cách xua tan cảm giác khó chịu này, phải mau chóng dời sự chú ý đi nơi khác. Thế là Thích Phán Đàn vội vã đi ra ngoài.

Chu Tự Tông nghe thấy tiếng cô mở tủ lạnh.

Joshua chạy lên.

Cậu ấy mở cửa, thấy Thích Phán Đàn lau tóc, bước ra khỏi phòng tắm. Cậu ấy thở dốc, vội xông đến trước mặt cô rồi chỉ ra ngoài cửa sổ:

“Anh Chu… Anh Chu đang, đang trộm xe. Chị mau ngăn anh ấy lại đi, chiếc xe đó đắt lắm đấy! Mấy tờ đô la trong ví anh ấy không đủ đền nổi chiếc xe đó đâu.”

Thích Phán Đàn bước ra ban công, vắt khăn tắm trên cổ, vừa kéo hai đầu khăn tắm xuống vừa nhoài người nhìn.

Chu Tự Tông chui vào gầm chiếc Audi, chỉ còn đôi chân lộ ra ngoài, một chân co lại, chiếc quần đen bó sát phác họa đường nét rắn rỏi của đôi chân anh, kế bên là ba thiết bị GPS đã được tháo rời.

Rốt cuộc người này làm cách nào mà biến bản thân thành máy phát hiện GPS vậy?

“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Có khi nào hàng xóm nhìn thấy cảnh này rồi báo cảnh sát không?”

“Không sao, nếu anh ta bị bắt thì cứ bảo chúng ta không quen đối phương là được.”

Joshua sốt ruột bám vào lan can, nhoài người ra xem xét. Chu Tự Tông nghe thấy tiếng động bèn chui ra khỏi gầm xe, dưới người anh có lót một chiếc túi nilon, đạp chân xuống đất mượn lực ma sát nhẹ nhàng trượt ra. Anh ngước nhìn ban công ở tầng cao nhất, nở nụ cười kiêu ngạo với Thích Phán Đàn.

Joshua ở bên cạnh lải nhải không ngừng. Thích Phán Đàn lạnh nhạt nhìn anh, đuôi tóc ẩm ướt rũ xuống trước ngực, ánh mắt cao ngạo không coi ai ra gì, cuối cùng xoay người đi vào phòng.

Nụ cười trên mặt Chu Tự Tông vụt tắt ngay lúc cô xoay người.

Người phụ nữ này giấu quá nhiều bí mật.

Rốt cuộc cô có thân phận gì mà khi nhìn thấy hai cái xác kia, cô có thể thản nhiên bảo rằng cô rất ghét phiền phức.

Nếu là người khác, không chừng đối phương đã bị dọa sợ mất mật, ngồi phịch xuống đất, sau đó nghĩ cách báo cảnh sát bắt anh rồi.

Tuy nhiên, Thích Phán Đàn không làm thế, ngược lại còn muốn đuổi Chu Tự Tông đi như thể sợ rắc rối ập đến và bị cảnh sát tìm tới mình vậy.

Chu Tự Tông lái xe, ném GPS vào dãy núi Kavkaz trên đường chạy sang nước láng giềng.

Thích Phán Đàn nói dối để qua mặt Joshua ngốc nghếch, bảo rằng Chu Tự Tông đã tìm được công việc là làm tài xế cho người ta.

“Bắt đầu từ ngày mai anh ta sẽ không ở đây nữa, em không cần nấu bữa sáng cho anh ta, không được quấn lấy anh ta nữa, nghe chưa?”

“Sao lại đột ngột như vậy?” Joshua tỏ vẻ thất vọng.

Cậu ấy rất thích Chu Tự Tông. Trong mắt cậu ấy, anh là người lắm tiền nhưng bị ngốc, lại không kén chọn, mỗi tuần còn cho cậu ấy một tờ đô la làm chi phí sinh hoạt. Nhờ đó, cậu ấy tiết kiệm được một khoản không ít.

“Sau này không được bám lấy anh ta nữa.” Thích Phán Đàn nghiêm giọng, Joshua không dám cãi lời, ỉu xìu cúi đầu đáp “Vâng”.

Tối đến, Joshua hiếm khi nấu năm món ăn. Cậu ấy cho rằng hôm nay là bữa cuối cùng nên đã mua thêm bia mà Chu Tự Tông thích.

Đợi hai người ăn cơm xong, Thích Phán Đàn vẫn chưa ra khỏi phòng ngủ. Joshua thấy thi thoảng Chu Tự Tông lại liếc nhìn phòng ngủ của cô bèn hỏi:

“Anh, anh cũng không nỡ rời xa bọn tôi đúng không ạ?”

“Vậy à?”

Câu trả lời của Chu Tự Tông không đúng như dự đoán khiến Joshua ngẩn ra, cố gắng giữ thể diện:

“Anh… Nếu anh muốn, khi nào có thời gian anh đến đây chơi cũng được mà. Vả lại anh làm tài xế cho người ta đúng không, lúc nào rảnh thì lái xe qua đây nhé. Lúc nào tôi cũng hoan nghênh anh đến thăm nhà, anh còn làm việc giúp tôi, còn cho tôi tiền… Vậy nên tôi khỏi trả tiền phòng lại cho anh được không?”

Thực ra câu cuối cùng mới là trọng điểm mà Joshua muốn nói.

Chu Tự Tông nhếch môi, không biết là vì nghề nghiệp bịa đặt cho anh hay vì suy nghĩ chân thật của Joshua đã chọc anh cười.

Một giờ sáng, Chu Tự Tông thức dậy, ra ngoài thấy nhà vệ sinh vẫn còn sáng đèn nhưng cửa không đóng.

Anh khẽ ho một tiếng nhắc nhở, song chẳng có ai trong nhà vệ sinh đáp lại anh cả.

Đợi khi anh cẩn thận đẩy cánh cửa khép hờ ra thì thấy không có ai ở trong.

Ngay lúc Chu Tự Tông bước vào đóng cửa lại, cửa phòng Thích Phán Đàn mở ra, cô kích động chạy tới: “Đừng…”

Cạch!

Cửa nhà vệ sinh đã khóa lại.

Cánh tay đang vươn ra của Thích Phán Đàn cứng đờ giữa không trung. Cô lặng lẽ siết chặt nắm đấm, bối rối đưa lên môi, cắn răng, vẻ mặt lúng túng xấu hổ khiến hai gò má của cô nóng bừng một cách khó hiểu.

Chẳng mấy chốc, nhà vệ sinh truyền ra tiếng Chu Tự Tông rửa tay, tắt vòi nước, tiếng mở khóa vang lên ngay sau đó.

Vẻ mặt của cô gái bên ngoài tràn ngập đề phòng, nhìn chằm chằm vào mặt anh như thể sợ anh nói ra mấy lời khiếm nhã.

Chu Tự Tông chỉ mặc một chiếc quần đùi thể ȶᏂασ. Anh không cố tình để trần nửa thân trên một cách hớ hênh, bất lịch sự trong nhà người khác như vậy, chủ yếu là do chiếc áo kia quá bó khiến anh không mấy dễ chịu.

Nhìn biểu cảm của Thích Phán Đàn, Chu Tự Tông vô cùng buồn cười, không kìm được muốn trêu ghẹo cô. Anh nghiêng đầu dựa vào cửa, đôi tay cơ bắp săn chắc khoanh trước lồng ngực vạm vỡ, những đường gân và cơ bắp nổi bật trên cơ thể anh.

“Vẻ mặt này của cô Thích là đang lo lắng điều gì à?”

Thích Phán Đàn liếc nhìn ra sau lưng Chu Tự Tông, sợ anh hoài nghi nên nhanh chóng nhìn sang nơi khác, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: “Tôi muốn đi vệ sinh.”

“Chẳng lẽ cô sợ tôi phát hiện bao cao su ở trên bồn rửa tay hả?”

Sắc hồng trên mặt Thích Phán Đàn lan nhanh trông thấy, màu sắc ngày càng đậm, đỏ lựng từ vành tai xuống tận cổ. Cô vô thức cắn môi, không thể che giấu sự xấu hổ bất thình lình dâng lên này. Có lẽ cô chột dạ vì nghĩ đến ngón tay của Chu Tự Tông nên không dám đối diện với anh.

“Đây là nhà của tôi, cảm phiền anh uốn lưỡi bảy lần trước khi nói. Tôi làm gì cũng không liên quan đến anh!”

“Cô hiểu nhầm rồi, tôi không định nói cô làm sai đâu. Chẳng qua là tôi không nghĩ ngón tay mảnh như sợi thép của cô có thể mang lại cho cô bất cứ kɧoáı ©ảʍ nào.”

Nụ cười trên mặt Chu Tự Tông càng rõ nét, đâu đó còn có ý trêu chọc, ánh mắt sâu thẳm, cuốn hút như muốn chiếm đoạt:

“Tôi có thứ tương tự như vậy nhưng dùng tốt hơn. Cô muốn thử không?”

Chu Tự Tông gõ nhẹ ngón tay thon dài, đẹp đẽ vào cánh tay cuồn cuộn cơ bắp của mình.

Đêm đen tĩnh mịch.

du͙© vọиɠ âm thầm trỗi dậy. Sau giấc mộng xuân ướt át, Thích Phán Đàn khao khát đã lâu, tự an ủi bằng ngón tay của mình không phải ý nghĩ của cô, mà là do du͙© vọиɠ trong cơ thể đang ȶᏂασ túng cô.

Thích Phán Đàn khát khao điều gì?

Là ngón tay đầy đẹp đẽ kia, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, làn da trắng nõn sáng bóng, long lanh dưới ánh sáng, gân xanh nấp dưới làn da thoắt ẩn thoắt hiện trên mu bàn tay mỗi khi cử động, toát lên sức mạnh nam tính, rắn chắc, mạnh mẽ và thô to, là những thứ mà ngón tay của cô không thể mang lại.

Thích Phán Đàn cố thuyết phục bản thân, cùng lắm coi đó là tiền bồi thường vì anh đã làm hỏng xe cô.

Cô bước tới nắm lấy cổ tay Chu Tự Tông, kéo anh vào nhà vệ sinh. Anh xoay người, tiện thể đóng cửa lại, còn cẩn thận khóa trái cửa cái “cạch”.

Hai người còn chẳng nói lời thừa thãi đã vào thẳng vấn đề. Chu Tự Tông lấy một bao cao su còn nguyên trong hộp, xé mở, đeo vào ngón giữa của mình. Rõ ràng kích cỡ của bao cao su hơi nhỏ, chỉ bằng với kích thước ngón tay phụ nữ, phần dưới bị kẹt ở đốt ngón tay thứ hai của anh.

Chu Tự Tông cởi quần ngủ của cô ra, nâng mông cô lên bằng một tay. Thích Phán Đàn mượn lực từ anh rồi nhảy lên, ngồi trên bồn rửa tay, hất chiếc quần mắc ở mắt cá chân đi, tiện thể quấn chân quanh eo anh.

Vì không muốn nhìn mặt Chu Tự Tông, cô dứt khoát ôm cổ anh, vùi mặt vào hõm vai của anh.

Do chênh lệch chiều cao, Chu Tự Tông buộc phải cúi người xuống, chống một tay lên bồn rửa mặt ở bên cạnh.

Anh vuốt ve đùi Thích Phán Đàn, làn da tiếp xúc với nhau khiến cơ bắp nhạy cảm co rút lại, Thích Phán Đàn run rẩy. Nhận ra phản ứng của cơ thể cô, bàn tay vốn đặt trên bồn rửa tay mò lên eo cô, ghé vào tai cô cười khẽ.

“Thả lỏng nào.”

Giọng điệu của anh rất thong dong, giống như một tay giàu kinh nghiệm trong chuyện tình ái. Song khi tay anh thực sự thăm dò nơi ấy thì mới hoàn toàn lộ rõ bản chất.

Lòng bàn tay anh dời lên trên, đầu ngón tay nhẹ miết qua khe hở, cảm nhận được chỗ ấy mềm mại khác thường, kɧoáı ©ảʍ tụ lại, khiến cô không kìm được run rẩy.

Động tác của anh rất vụng về, cứ miết qua miết lại, không biết bắt đầu từ đâu.

Thích Phán Đàn được vuốt ve không chịu nổi nữa, tóm chặt bờ vai rộng của Chu Tự Tông, móng tay cắm sâu vào cơ bắp căng cứng của anh, cất giọng khàn khàn:

“Chính là chỗ đó, vào đi…”

Yết hầu Chu Tự Tông nhẹ nhàng cuộn lên. Thích Phán Đàn áp mặt vào hõm vai anh, nghe tiếng anh nuốt nước bọt rõ ràng.

Nghĩ đến câu “thả lỏng nào” đầy kinh nghiệm, hoàn toàn trái ngược với động tác trúc trắc của anh hiện giờ, Thích Phán Đàn cảm thấy người đàn ông trước mắt cũng rất khó đoán.

“Tôi đang tìm.” Chu Tự Tông nhẹ nhàng nói, giọng như gió đêm thổi qua bãi cát, lướt qua cát đá thô ráp, quyến rũ chết người, ẩn chứa sự ám chỉ nguy hiểm.

Chu Tự Tông dời ngón tay thăm dò lên trên, chạm vào cục thịt mềm nhô lên khiến bụng của Thích Phán Đàn cứng đờ.

Ngay sau đó, anh thình lình thô lỗ ấn vào đó. Cảm giác tê ngứa và đau đớn mãnh liệt giao thoa ập đến, Thích Phán Đàn mất khống chế cắn răng mới ngăn được tiếng kêu suýt bật ra khỏi môi, móng tay cắm sâu vào cơ bắp của anh ngày càng mạnh hơn, rõ là đang trả thù anh.

Chu Tự Tông nghiêng mặt, môi mỏng lướt qua vành tai cô rồi bật cười, không hề khiêm tốn:

“Tôi đạt điểm tuyệt đối môn sinh học đấy, cô Thích à…”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc