Ngón tay tiến vào trong thăm dò, hang động nuốt trọn một đốt ngón tay.
Nhụy hoa đã được Thích Phán Đàn tự khai phá trước đó một lần nên đã giãn ra, không còn quá chặt khít như ban đầu. Ngón tay ấm áp chậm rãi xâm nhập vào hang sâu ướt sũng, nóng ẩm, động tác nhẹ nhàng, móc trái, xoay phải, từ từ xoa nắn.
Thịt nơi đó rất mềm, chỉ cần ấn mạnh tay thì sẽ in hằn hình ngón tay anh, lớp bao cao su mỏng không ngăn được dấu vân trên ngón tay. Đầu ngón tay của anh đúng là to hơn cô rất nhiều, đốt ngón tay nhô cao thô lỗ đâm vào hang động chặt khít.
“Ưm…”
Thích Phán Đàn không kìm được tiếng nức nở trong cổ họng. Nghe thấy tiếng phản hồi của cô, Chu Tự Tông tiếp tục mạnh mẽ đẩy sâu vào trong, đốt ngón tay thứ hai nhanh chóng biến mất, tương đương với chiều dài ngón tay của Thích Phán Đàn.
Tuy nhiên, Chu Tự Tông vẫn đi vào sâu hơn nữa, tìm kiếm những nơi chưa một ai khám phá, độ sâu mà ngay cả Thích Phán Đàn cũng chưa chạm tới. Cô sợ hãi, áp trán vào cổ anh, thở dốc, bụng co thắt, cúi đầu nhìn nơi hai người giao thoa.
“Thả lỏng.” Anh lại nói.
âʍ đa͙σ nhỏ hẹp bị anh nong ra, ngón tay lấp đầy chốn đào nguyên không một kẽ hở, dòng nước dinh dính đợt trước vẫn chưa chảy ra hết, bị ép tràn ra ngoài thành chất lỏng trong suốt trước sự tấn công của anh.
“Vẫn chưa chạm vào tận cùng ư?”
Thích Phán Đàn hoảng sợ hỏi, tiếng cười của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu, mập mờ hôn lên vành tai cô, tiếng hít thở gấp gáp và chất giọng quyến rũ của anh trộn lẫn truyền vào tai cô:
“Đây mới gọi là tận cùng.”
Chu Tự Tông đột ngột đâm mạnh vào. Bụng Thích Phán Đàn thít chặt, hít sâu đến mức không thể hít vào được nữa, hơi đau đớn cong người lại, tiếng nức nở bật ra khóe môi.
Cô nhìn xuống thì thấy cả ngón giữa của anh đã hoàn toàn tiến vào trong. Một ngón tay biến mất dưới thân cô, bốn ngón tay kia co lại trông rất gợi tình, đụng vào giữa chân cô.
“Sâu quá… A!”
Ngón cái cọ vào âm đế sưng tấy, như đang nghịch nụ hoa chưa nở giữa đóa hoa, miết qua miết lại như trêu chọc, móng tay cứng gảy thật nhẹ.
Cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ khó tả từ thân dưới lan tỏa ra toàn thân, cơ thể đưa ra phản hồi trực tiếp nhất, bụng co rút, dâm dịch ấm áp chảy ra như suối.
Chu Tự Tông bắt đầu rút ra đâm vào, kéo ra ngoài trông vô cùng da^ʍ đãиɠ, sau đó đâm xộc vào trong, bắt chước theo động tác giao phối của con người. Có điều thứ anh sử dụng là ngón tay chứ không phải bộ phận sinh dục, đâm mạnh vào lỗ nhỏ khiến nước tuôn ra như thác trút.
Vách thịt mềm mại siết chặt ngón giữa của Chu Tự Tông, bên trong co lại rồi giãn ra, mỗi khi anh đẩy ngón tay vào thì nó đều kẹp chặt, sau đó bị buộc phải nới lỏng khi anh cố sức rút ra, cứ thế lặp đi lặp lại mấy lần, cảm giác đó gần như ép Thích Phán Đàn phát điên.
“Ưm… Ưm… A, a…”
Không biết ngay sau đó Chu Tự Tông sẽ đâm sâu đến mức nào. Nỗi sợ hãi vô hình và kɧoáı ©ảʍ không theo quy luật khi trêu chọc âm đế bủa vây, cơ thể bị sức mạnh xa lạ khống chế, sự xấu hổ xen lẫn khoái trá làm Thích Phán Đàn sướиɠ đến mức trào nước mắt.
Âm thanh như tiếng pít-tông hoạt động kịch liệt vang lên, hai cánh hoa thịt màu mỡ ở hai bên khép vào mỗi khi Chu Tự Tông đâm vào. Chỉ một ngón tay thôi cũng đã khiến Thích Phán Đàn sướиɠ gần chết, cô vô cùng thích đồ chơi thủ dâm này, không kìm được ưỡn người, ra sức ôm chặt cổ anh.
Nửa thân trên trần trụi của Chu Tự Tông áp sát vào cô. Giống như anh đã nói, hỏa khí trong người anh rất vượng nên nhiệt độ cơ thể rất cao, hơi ấm truyền vào cơ thể cô qua lớp vải áo ngủ mỏng tang, nóng bỏng như nham thạch khiến cô gần như ngạt thở.
Hai cánh tay giơ cao đã lâu nên hơi mỏi. Thích Phán Đàn buông cổ anh ra, giữ chặt cánh tay cơ bắp rắn rỏi tràn đầy sức mạnh của anh.
Bàn tay đang đặt dưới thân cô mang theo sức mạnh của cánh tay, bắp tay cứng rắn như đá, bị cô nắm trong tay.
Ngón tay nhanh chóng khuấy đảo liên tục, ngón cái ấn vào âm đế, mỗi lần tiến vào sẽ dùng lực ấn mạnh, bụng ngón tay xoa nắn, vân vê kí©ɧ ŧɧí©ɧ kɧoáı ©ảʍ trào dâng trong cô.
Đầu óc Thích Phán Đàn mơ hồ chỉ biết hưởng thụ kɧoáı ©ảʍ, cơ thể yếu ớt vô lực dựa vào lồng ngực anh.
“Ưm, nhanh lên, nhanh lên, tôi sắp không chịu nổi nữa rồi.”
Chu Tự Tông bất thình lình rút ngón tay ra, bên dưới trống vắng, kɧoáı ©ảʍ khó khăn lắm mới được đẩy lên cao như sắp lắng xuống, Thích Phán Đàn sốt ruột bám chặt cánh tay của anh rồi ra lệnh: “Tay… Á!”
Một tiếng “bốp” giòn tan vang lên, vọng lại trong phòng tắm trống trải.
Chu Tự Tông tát vào âm đế non mềm của Thích Phán Đàn, hạt ngọc trai bị vân vê đến độ sưng tấy chợt run rẩy dữ dội.
Cơn đau bất chợt khiến cô rơi nước mắt, song cô biết rõ là do sung sướиɠ quá độ mà ra.
“Không được…” Cô khàn giọng, nói.
Bốp!
Lại một cái tát nữa ập tới, mật dịch chảy ra bị Chu Tự Tông tát văng tung tóe khắp nơi. Thích Phán Đàn cấu vào bắp tay anh, tay còn lại cào vào gáy anh, móng tay không cắm sâu mà là chỉ để lại những vết trầy dài.
Chu Tự Tông lại tát cô thêm một lần nữa, cười nhạo cô không biết tự lượng sức mình.
“sướиɠ không?”
Cảm giác xấu hổ không chỗ che giấu vì mang chuyện riêng tư nhất ra bàn luận khiến cô mắc cỡ vô cùng.
Chu Tự Tông muốn tát cô thêm lần nữa, song Thích Phán Đàn nhanh tay lẹ mắt nắm cổ tay anh cản lại, tựa đầu vào ngực anh thở dốc:
“Rất sướиɠ, tiếp tục đi.”
“Tôi thích sự thành thật của cô.”
Chu Tự Tông lại lấy một bao cao su trên bồn rửa tay.
Thích Phán Đàn nhìn anh xé bao cao su, mím môi, thật ra cô muốn nói một cái là đủ rồi.
Nhận ra cô đang nghĩ gì, Chu Tự Tông mỉm cười an ủi.
“Dù làm gì cũng phải thật hoàn hảo, đúng chứ? Cô không muốn thử xem cực hạn của cô là ở đâu ư?”
Anh đeo bao vào ngón trỏ, bao cao su trong suốt dính đầy chất bôi trơn bao bọc ngón tay thon dài của anh, trông rất gợi cảm, gợi cảm hơn nữa là khi trên chiếc bao còn lại đang vương vệt nước chảy ra từ trong người cô.
Chu Tự Tông đeo bao vào xong, lại cầm lấy một bao ngón tay khác.
“Được rồi… Hai ngón là đủ rồi, đừng đeo nữa.” Cô hiểu rõ cơ thể mình, bên dưới thật sự không chịu nổi nhiều như thế.
Chu Tự Tông áp trán mình vào trán cô, phả ra hơi thở nóng rực, dồn dập, như thể anh cũng đang đắm chìm vào tìиɧ ɖu͙© không thể kiềm chế.
Anh nhoẻn miệng cười, nụ cười pha lẫn sự xảo quyệt: “Đã sướиɠ thì phải sướиɠ cho tới bến.”
Thích Phán Đàn không từ chối anh nữa. Có lẽ là do du͙© vọиɠ trào dâng, cô thực sự muốn thử xem bên dưới có thể nuốt trọn được mấy ngón tay gợi cảm của anh, dù sao nếu cô từ chối mãi thì thật sự lãng phí.
Nhưng ngay khi hai ngón tay tiến vào, cô đã bắt đầu hối hận.
Hai ngón tay khép lại thẳng tắp, đâm vào hang sâu sũng sĩnh dâm dịch, cánh hoa cũng bị ép vào theo. Bên trong vách âʍ đa͙σ ẩm ướt, thịt non co rút dữ dội, âʍ đa͙σ co giãn vô cùng tốt mở rộng ra xung quanh, ngón cái thô to ấn vào âm đế, nghiền nát không nương tay.
Tiếng nước ọp ẹp vang lên khi khuấy đảo, chảy róc rách ra ngoài giống như sữa chua.
Thích Phán Đàn bám vào vai Chu Tự Tông thở dốc nặng nề, cố chịu đựng cơn kɧoáı ©ảʍ đau đớn. Ngón tay trong hang động bắt đầu khuấy đảo, đầu ngón tay co lại móc ngoáy, ngón áp út vuốt ve, trêu chọc mép hoa, tựa như đang nghịch vòng tay, xoay tròn xoa nắn trong lòng bàn tay anh.
dâm dịch trong suốt chảy ra dính đầy lòng bàn tay Chu Tự Tông, mật dịch tiết ra bắt đầu chảy xuống đất. Thích Phán Đàn ngứa ngáy không chịu nổi trước động tác xoa bóp chậm rãi, khiêu khích của anh, móng tay bắt đầu cào cấu khắp cơ bắp của anh.
Chu Tự Tông nghi ngờ sau đêm nay, ít nhất da của anh cũng bị cô cào mất một lớp.
“Không được, không được trêu chọc tôi nữa.” Thích Phán Đàn yếu ớt nói, đúng lúc anh định cười nhạo cô thì cô đột ngột véo nhũ tiêm của anh.
Thích Phán Đàn trợn trừng mắt, lập tức kiêu ngạo vênh mặt lên: “Nhanh lên, nếu không tôi sẽ cấu rớt cái thứ này của anh.”
Chu Tự Tông nheo mắt lại, sự nguy hiểm ẩn chứa trong mắt đang cảnh cáo cô một cách trắng trợn.
Anh đâm mạnh hai ngón tay vào sâu trong vùng đào nguyên. Thích Phán Đàn chịu sự áp bức mạnh mẽ nên buộc phải hóp bụng, bật ra từng tiếng nức nở gần như tan vỡ.
Chu Tự Tông thong thả rút ra, cười nhạo cô không biết tự lượng sức mình bằng mũi.
Thích Phán Đàn cúi đầu, cắn vào đầu vυ" của anh.
“Shh! Nhả ra!”
Cô nhe răng, ánh mắt không mấy thiện lành, dường như chỉ cần anh dám thô bạo thêm một chút thì cô sẽ cắn đứt đầu vυ" của anh.
Chu Tự Tông rút hai ngón tay ra, nắm lấy âm đế yếu ớt rồi đột ngột véo thật mạnh. Thích Phán Đàn đau đến mức rơi nước mắt, hé miệng kêu lên, song ngay lúc cô vẫn chưa hoàn hồn, ba ngón tay đồng loạt đâm thọc vào âʍ đa͙σ của cô.
Ngón tay cái của anh xoa nắn hạt ngọc trai, chỗ sưng tấy khiến cơn đau và tê dại tăng lên gấp bội, làm Thích Phán Đàn gần như phát điên, hai mắt nhòe đi nhìn chằm chằm vào đầu vυ" hồng hào của anh, nóng lòng muốn cắn thêm một lần.
Thế nhưng Chu Tự Tông đã giữ chặt gáy cô, ép cô vùi mặt vào xương quai xanh của mình, tay còn lại điên cuồng khuấy đảo trong cơ thể cô, buông lời chất vấn:
“Cô là chó hả? Dám cắn tôi thêm lần nữa xem. Da tôi bị cô cào trầy trụa hết rồi, vậy mà vẫn chưa đủ hả? Tôi hy sinh ngón tay mình như gậy thịt, đưa cô tìm đến kɧoáı ©ảʍ cực lạc, cô phải biết ơn tôi chứ?”
Thích Phán Đàn sung sướиɠ đến mức không thể thốt thành lời, đầu óc trở nên mơ hồ trước những ngón tay điệu nghệ của Chu Tự Tông. Bốn ngón tay xoa nắn, chọc ngoáy mãnh liệt, ngón tay điên cuồng tăng nhanh tốc độ xoa nắn âm đế. Thích Phán Đàn tựa vào Chu Tự Tông, nức nở run bần bật, đôi tay yếu ớt cào cấu khắp cơ bắp trên vai anh.
“Anh phá hỏng xe của tôi… Tôi còn chưa tính sổ với anh… A! Ưm a!”
Bụng dưới bắt đầu co rút không theo quy luật, một vệt sáng trắng lóa như pháo hoa nổ tung trước mắt, âʍ ɦộ co rút dữ dội, dâm dịch giàn giụa theo ngón tay anh bắn tung tóe khắp nơi, đâu đâu cũng là nước. Chiếc quần đùi duy nhất trên người Chu Tự Tông cũng không thoát khỏi số phận.
Sau ba giây thăng hoa liên tục qua đi, dư vị kɧoáı ©ảʍ còn sót lại trong cơ thể kéo dài vô cùng. Cơ thể cô rất lâu vẫn chưa thể bình tĩnh lại, tựa vào vai anh, thoải mái đến mức thút thít.
Chu Tự Tông cúi đầu nhìn tình cảnh nhếch nhác trên người, tách hai chân cô ra, vươn tay chạm vào vũng nước dính nhớp bên dưới, nó vừa bắn tung tóe giống hệt đi ŧıểυ.
“sướиɠ không?”
Chu Tự Tông bình tĩnh hỏi, chất giọng lạnh lùng kéo lý trí của cô về.
Thích Phán Đàn nhẹ nhàng “ừ” bằng giọng mũi, nâng tay lau giọt nước mắt vương trên đuôi mắt.
Chu Tự Tông rút khăn giấy bên cạnh, lau bẹn đùi cho cô.
“Không cần đâu, rửa lại là được rồi, lãng phí giấy lắm.” Giọng cô còn nghẹn ngào, ra sức hít mũi. Giờ đây hai người cứ như ngày đầu mới quen biết, nói chuyện xa lạ vô cùng.
“Ngày mai tôi sẽ tháo chiếc xe đó ra bán phế liệu, coi như bồi thường cho cô.”
Anh nói vậy là để đáp lại lời trách móc vừa rồi của Thích Phán Đàn.
Chiếc xe đã bị cháy rụi trong vụ nổ, tất nhiên Thích Phán Đàn không thể ngậm bồ hòn làm ngọt: “Tôi cho anh một ngày.”
Chu Tự Tông tháo bao cao su ngón tay xuống. Thích Phán Đàn xoa bắp đùi đau mỏi, lúc này anh mới nhìn rõ cửa hang kiều diễm đang nở rộ ấy. Nó bị anh giày vò, vừa tát vừa vân vê, vì dùng lực quá mạnh nên lúc này đã sưng đỏ, màu hồng phớt ban đầu biến thành màu đỏ tươi sau khi sung huyết, âm đế sưng tấy vẫn còn run rẩy nhô cao.
Tròng mắt anh đột ngột tối sầm.
Thích Phán Đàn cho rằng anh chú ý tới nơi riêng tư đã tẩy lông của cô, bèn giải thích: “Tới kỳ kinh nguyệt thì lại khó chịu.”
Chu Tự Tông sực tỉnh, ngoảnh mặt sang chỗ khác không nhìn nữa, giơ tay lên rồi bảo: “Tôi muốn rửa tay.”
Thích Phán Đàn nhảy xuống bồn rửa tay. Chu Tự Tông vươn tay ra ôm lấy cô, để tránh cô bị trượt chân vì nước trên sàn.
Phòng vệ sinh được thiết kế phần khô và phần ướt riêng biệt. Thích Phán Đàn kéo rèm che lại, bắt đầu tắm nước lạnh.
Đợi mãi không nghe thấy tiếng cửa nhà vệ sinh mở ra. Đợi khi cô tắm xong, kéo rèm ra, quấn khăn tắm quanh người, phát hiện anh đang đứng dựa vào bồn rửa tay. Sàn nhà bừa bộn đã được anh dọn dẹp sạch sẽ, thậm chí anh còn bật cả quạt thông gió, bỏ quần áo bẩn của cô vào trong giỏ đồ bẩn.
Thích Phán Đàn: “Tôi chừa lại không gian riêng cho anh nhé?”
Đúng lúc Chu Tự Tông cảm thấy kỳ lạ khó hiểu thì bắt gặp ánh mắt cô từ từ dời xuống, nhìn chằm chằm vào thân dưới của anh.
Chu Tự Tông cũng nhìn xuống theo.
Bỗng chốc, anh chống lưỡi đẩy vào má trái.
“Cô ra ngoài đi.”
Thích Phán Đàn không kìm được phì cười vì lệnh đuổi khách của anh, ném chiếc áo đã cởi bỏ vào giỏ đồ bẩn, quấn khăn tắm đi ra ngoài. Lúc cô đóng cửa còn chu đáo nói:
“Tôi có thể cho anh mượn qυầи ɭóŧ để dùng, xong việc nhớ vứt nó vào thùng rác nhé.”