Thích Phán Đàn đi siêu thị một vòng để mua đồ, lúc quay về thì bữa sáng trên bàn đã bị dọn sạch.
Cô kéo khoá, cởi áo khoác ngoài ra. Áo hai dây sắc cầu vồng ôm sát đường cong cơ thể, bên dưới lại phối một chiếc quần lính màu xám tro, phong cách không hề ăn nhập nhưng lại mang theo chút cảm giác thời thượng.
Nghe thấy động tĩnh từ phòng ngủ phụ, Thích Phán Đàn đoán chắc là người bạn cùng phòng kia đã về, bữa sáng có lẽ cũng do cậu ấy dọn.
Nhưng kỳ lạ là cậu ấy thường tan ca lúc sáu giờ sáng, dù nghỉ giữa trưa thì cũng phải đến mười hai giờ mới về đến nhà.
Cô treo áo khoác lên giá ngay cửa, cúi đầu nhìn lại bản thân. Vì không thích mặc nội y, lại thêm hôm nay còn mặc áo khoác ngoài nên cô lười đến mức không buồn dùng cả miếng dán ngực, may mà cũng không lộ gì.
Thích Phán Đàn phân loại đống thực phẩm mua về cho vào tủ lạnh và tủ trữ đồ, pha một tách trà rồi mang ra ban công, tựa vào ghế gỗ ngồi nghỉ. Ban công chỉ rộng chừng năm mét vuông, một chiếc bàn, một chiếc ghế và một chậu trầu bà đặt ở góc đã đủ làm không gian trở nên chật chội.
Những dây thường xuân rủ xuống từ mái nhà xanh mướt mắt, cảnh sắc quan sát được từ tầng trên cùng cũng có nét đẹp rất riêng.
Ban đầu Thích Phán Đàn định đọc nốt quyển sách tiếng Nga vừa mua được dạo gần đây nhưng chưa đọc nổi mười trang đã bắt đầu nghịch điện thoại. Từ trước đến nay, cô vẫn luôn thiếu sự tập trung trong mọi việc.
Đang buồn chán chống cằm lướt app, trong đầu Thích Phán Đàn lại thoáng hiện lên quẻ bói sáng nay, thế là cô bắt đầu tìm thử xem có món đồ trừ tà nào không.
Lúc cửa nhà mở ra, Thích Phán Đàn còn chưa nhận ra điều gì.
Joshua vào nhà, phát hiện cô đang ở ban công, cậu ấy bỗng dưng la lên: “Chị! Hôm nay sao chị về sớm vậy?”
“Kiếm được tiền rồi nên chị nghỉ buổi chiều.”
“Vậy sao chị không ăn bữa sáng em làm? Lại phí phạm rồi.”
Thích Phán Đàn cúi đầu, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ rủ xuống trước người, cô vừa định trả lời thì đột nhiên giật mình, quay đầu lại.
“Em không có ở trong phòng à?”
Joshua bị sự cảnh giác của cô dọa sợ.
“Vậy ai ở trong phòng? Chị nghe rõ có tiếng người!”
“À, em đang định nói với chị...”
Cánh cửa phòng bật mở, cả hai người đang nói chuyện không hẹn mà cùng quay đầu lại nhìn Chu Tự Tông bước ra với sắc mặt mệt mỏi.
Anh đã cởi áo khoác, để lộ chiếc áo sơ mi vốn chỉnh tề giờ đây đã nhăn nhúm sau một giấc ngủ nhưng bộ sơ mi trắng quần âu đen vẫn giúp anh tỏa ra khí chất thành đạt. Đôi mắt còn ngái ngủ ánh lên tia cảnh giác, những sợi tóc mái rối bời cũng không che nổi khí chất sắc bén toát ra từ anh.
Thích Phán Đàn và anh nhìn nhau.
Chu Tự Tông giãn hàng lông mày, sau đó bình thản nhìn sang Joshua.
Thoạt trông hai người này đều muốn có một lời giải thích, Joshua giơ hai ngón trỏ chỉ qua chỉ lại giữa họ, lắp bắp giới thiệu:
“Chị, đây là bạn cùng phòng mới của em! Anh ấy muốn thuê phòng, đúng lúc phòng em là giường đôi nên em chia cho anh ấy một nửa. Mỗi tuần em lấy anh ấy bốn mươi lăm đô la, em sẽ đưa cho chị đóng tiền điện nước, tiền mạng ạ!”
“Anh, đây là chủ nhà của em.”
Thích Phán Đàn nở một nụ cười chết chóc: “Ai cho phép em tự ý dẫn người lạ về nhà ở vậy?”
Joshua siết chặt tay: “Em cũng muốn giảm bớt gánh nặng cho chị thôi mà! Em cũng áp lực lắm, cũng muốn kiếm thêm chút tiền nữa... Ngoài tiền điện nước, tiền mạng ra, mỗi tuần em sẽ đưa chị thêm mười đô!”
Chu Tự Tông đút hai tay vào túi, thong dong bước lại gần hai người, giọng mang ý trêu chọc.
“Thì ra cô là chủ nhà. Không ngờ cô lại là chủ tịch giả nghèo đấy, cơ mà căn hộ này chắc không phải do cô cướp được đấy chứ?”
Thích Phán Đàn nhếch mép:
“Bây giờ anh đang đứng trên đất của ai, dựa vào đâu mà dám ăn nói kiểu đó với tôi?”
Bầu không khí giữa hai người bỗng chốc căng như dây đàn. Joshua là người kẹt giữa, kinh hãi nhìn Chu Tự Tông, chớp mắt hối hận vì đã quyết định để anh vào ở, không ngờ anh lại bất lịch sự đến thế.
“Dựa vào việc sáng nay cô chở tôi từ bến xe về khách sạn, lấy của tôi một trăm đô la.”
Joshua há hốc mồm: “Trời ơi! Chị chơi ác dữ! Đoạn đó đi chưa tới hai đô nữa là!”
Thích Phán Đàn quay đầu biện minh: “Thì chị cũng chỉ muốn giảm bớt gánh nặng kinh tế thôi mà! Chị cũng chịu áp lực lớn lắm, cũng muốn kiếm thêm chút tiền!”
Cô nói xong, không gian bỗng chốc chìm trong sự tĩnh mịch và gượng gạo. Joshua tức lắm mà chẳng dám phản bác.
Chu Tự Tông gật đầu: “Ừm, tôi hiểu rồi. Nhưng với mức giá thuê bốn mươi lăm đô một tuần, có vẻ tôi lại có thể ở thêm một tuần nữa rồi. Chắc cô không nỡ nhìn tôi không xu dính túi ngồi gục ngoài cửa nhà cô van xin cô trả tiền lại cho tôi chứ?”
Joshua chen vào: “Chị, thật ra em thấy anh ấy cũng tội lắm. Chị nhìn mắt ảnh đỏ hết cả lên rồi kìa...”
“Không ngờ em lại mềm lòng với đàn ông đến thế.”
Thích Phán Đàn nhìn Joshua với gương mặt không cảm xúc: “Ngoài tiền điện nước và tiền mạng ra, mỗi tuần em nộp thêm hai mươi đô la nữa.”
Joshua nghiến răng, gằn từng chữ: “Được.”
Joshua vào bếp nấu cơm. Chu Tự Tông rửa tay xong, vừa kéo cửa nhà vệ sinh bước ra thì thấy Thích Phán Đàn khoanh tay đứng dựa vào bức tường cạnh cửa đợi anh.
Mái tóc dài màu nâu sẫm mang sắc caramel trầm đượm, đuôi tóc xoăn rủ xuống trước ngực, kết hợp cùng dung nhan lạnh lùng, kiêu sa lại càng thêm quyến rũ.
Chu Tự Tông thong thả lau đi những giọt nước còn vương trên cổ tay, hỏi: “Thưa quý cô, quý cô thích rình mò đời tư của khách thuê vậy à?”
“Tôi không có sở thích bệnh hoạn là nghe tiếng nước ŧıểυ của anh đâu.”
Thích Phán Đàn hỏi: “Anh đã trả cho Joshua bao nhiêu?”
“Quên rồi, nhiều lắm.”
“Lát nữa tôi sẽ tự hỏi nó. Dù anh đưa cho nó bao nhiêu, tôi cũng không cho phép anh gia hạn hợp đồng. Hết hạn thì dọn đi. Căn nhà này không đủ cho ba người ở. Mong anh hiểu cho, tôi không muốn người lạ sống trong nhà mình. Đúng là tôi đã lừa anh, anh muốn tôi trả tiền lại cũng được.”
“Không cần đâu. Được ở đây với quý cô đã là vinh hạnh lớn lao rồi.”
Thích Phán Đàn nhếch môi lạnh căm.
“Bớt dùng kính ngữ kiểu đó đi, nghe mà muốn buồn nôn. Tôi chỉ có một yêu cầu thôi: Không gây tiếng ồn. Không được vào phòng ngủ chính. Bồn cầu ngồi lên mà dùng.”
Chu Tự Tông giơ ba ngón tay.
“Cô vừa nói ba yêu cầu đấy.”
Thích Phán Đàn mỉm cười: “Tôi là chủ nhà, tôi có quyền ra yêu sách.”
Chu Tự Tông cũng đáp lại cô bằng nụ cười cùng kiểu: “Được.”
Câu nói ấy khiến Thích Phán Đàn bất giác nghĩ đến con quạ sáng nay.
Ăn trưa xong, Joshua chuẩn bị đi làm, trước khi đi còn căn dặn Chu Tự Tông:
“Chị ấy khó gần lắm, anh đừng chấp nhặt với chị ấy làm gì. Chị ấy đúng kiểu miệng một bồ dao găm... bụng cũng một bồ dao găm, chỉ cần anh không chọc giận chị ấy thì chị ấy sẽ không mắng bừa bãi đâu.”
Chu Tự Tông tựa đầu vào giường, uể oải nhắm mắt lại: “Tôi đang buồn ngủ, chẳng hơi đâu quan tâm cô ấy.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Sáu giờ em sẽ tan làm về, anh muốn ăn gì thì bảo em nhé! À đúng rồi, cho em xin số liên lạc.”
“Cậu cứ đi làm đi.” Chu Tự Tông trở mình nằm nghiêng, kéo chăn phủ lên người.
“Vậy để em về rồi nói tiếp, anh cứ ngủ trước đi!”
Joshua đi đến cửa thì nghe thấy anh hỏi: “Ở đây có nước lọc sạch uống trực tiếp không?”
“Trong tủ lạnh có đó! Nước tuần này là em mua, anh cứ uống thoải mái!”
Thích Phán Đàn tắm xong, sấy khô tóc, vừa ra khỏi phòng thì thấy người đàn ông kia đang đứng trên ban công, tay cầm chai nước suối, tay còn lại cầm cuốn sách tiếng Nga.
Nghe thấy tiếng động, Chu Tự Tông quay đầu nhìn lại, người phụ nữ vừa tắm xong, tóc xõa trước ngực, chiếc áo ngủ trắng mang ở nhà làm cô trông mềm mại như cục bông, cổ tay đeo chiếc lắc mảnh phát ra ánh sáng lấp lánh như kim cương đủ màu.
“Xin lỗi, thấy là tiếng Nga nên không kìm được cầm lên xem thử.”
Chu Tự Tông xin lỗi vì đã tự ý động vào đồ người khác.
Sự lịch sự bất ngờ ấy khiến Thích Phán Đàn nhất thời không kịp phản ứng.
“Ồ, không sao. Anh đọc hiểu à?”
“Hồi nhỏ từng học một chút.” Anh lật ra trang đầu, tay cầm chai nước suối chỉ vào một chỗ chữ viết tay: “Nhưng cái này là gì? Cũng là tiếng Nga à?”
Trông giống như chữ viết liền nét, đầu tiên là số 7, giữa là nét giống chữ ‘đao’, rồi kết thúc bằng số 3 kiểu Ả Rập, nối lại chẳng ra hình thù gì rõ ràng.
Nụ cười trên môi Thích Phán Đàn vụt tắt.
“Chữ ký của tôi.”
“Trừu tượng thật.” Anh đánh giá.
“Chữ ký viết liền thì phải trừu tượng chút mới chất.” Thích Phán Đàn đi về phía tủ, lấy giấy bút ra từ ngăn kéo, mở nắp bút rồi bước đến. Chu Tự Tông thuận tay đưa trả cuốn sách cho cô.
Thích Phán Đàn nắn nót viết tên mình ở trang đầu cuốn sách rồi đưa cho anh xem.
Chu Tự Tông nhìn thế nào cũng không thấy nó có liên quan gì đến cái chữ ký lúc nãy.
Anh đặt chai nước xuống, nhận lấy sách và bút, viết một hàng chữ đầy cứng cáp và mạnh mẽ: Chu Tự Tông.
“Đây là tên tôi.”
Thích Phán Đàn tò mò hỏi: “Thế chữ ký trừu tượng của anh trông thế nào?”
Anh nhanh chóng ký tên dưới dòng chữ họ và tên vừa viết, bút đi như rồng bay phượng múa, thành thạo, dứt khoát, trông như đã ký vô số lần, nét chữ ký oai phong khiến Thích Phán Đàn bật cười.
“Có phải anh là ông chủ không?”
Chu Tự Tông gập sách lại, kẹp bút vào trong, không nói gì, chỉ đặt sách lên bàn rồi lại cầm lấy chai nước.
“Sao thế, thân phận đó khiến anh thấy xấu hổ à?” Thích Phán Đàn thấy anh định đi bèn hỏi tiếp.
Chu Tự Tông không quay đầu lại mà vẫn bước về phía phòng ngủ phụ. Khi gần đến cửa, anh chợt lên tiếng:
“Cô Thích, mặc dù tôi có một vài hiểu biết cơ bản về khác biệt hình thể giữa hai giới tính nhưng tư tưởng thì vẫn khá truyền thống, cần thời gian để thích nghi. Tuy vậy, lần sau chắc tôi sẽ quen với phong cách của cô.”
Câu trả lời kiểu ông nói gà bà nói vịt của Chu Tự Tông khiến Thích Phán Đàn hơi ngẩn người. Cô cúi xuống tính cầm sách lên xem thì chợt phát hiện một điều: Có hai dấu vết lộ rõ ngay trước ngực mình, lớp vải mềm mỏng ôm sát chẳng thể che đậy nổi.
Joshua về đến nhà lúc bảy giờ, mang theo đồ ăn. Lúc ở dưới lầu, cậu ấy vô tình bắt gặp Dairis đang chuẩn bị lên gác, anh ta cầm một bó hoa trên tay, trên người vẫn mặc nguyên đồng phục làm việc, tóc vuốt ngược bóng loáng bằng keo.
“Anh Dairis! Anh đến tìm chị ấy à?”
Joshua gọi Dairis bằng tiếng Anh, thoăn thoắt đuổi theo. Dairis vừa lên bậc thang, nghe tiếng gọi thì quay đầu lại, nở nụ cười hòa nhã.
“Ừ, còn em thì sao? Sao hôm nay tan làm trễ vậy?”
“Em vòng đi mua cơm. Xem chừng tối nay chắc chị ấy không ăn ở nhà rồi. Hai người định đi đâu ăn vậy?”
“Để anh hỏi ý cô ấy đã rồi mới quyết định được. Em nghĩ cô ấy có thích bó hoa này không?”
Những đóa tulip vàng tươi được bọc trong lớp giấy xanh lục, bó hoa được cột bằng một dải ruy băng nhung đỏ tinh xảo, nhìn là biết được chuẩn bị rất tỉ mỉ.
Joshua gật đầu: “Tất nhiên rồi! Hoa đẹp vậy mà, chắc chắn chị ấy sẽ thích!”
Nghe thấy tiếng mở cửa, Thích Phán Đàn đi ra từ phòng ngủ. Dairis phấn khởi đưa bó hoa cho cô. Cô nói cảm ơn, ôm cổ anh ta, đặt một nụ hôn lên má anh ta rồi tiện tay đặt bó hoa được tỉ mỉ chọn lựa lên bàn ăn.
Thích Phán Đàn vắt một chiếc áo gió đen trên khuỷu tay, khoác tay Dairis cùng nhau ra ngoài. Joshua vẫy tay tạm biệt, chúc hai người đi chơi vui vẻ.
Chu Tự Tông đang ngủ thì bị tiếng động bên ngoài đánh thức. Căn nhà này đã xuống cấp nghiêm trọng nên khả năng cách âm gần như bằng không.
Joshua mở cửa ra, thấy anh đã tỉnh bèn hỏi bằng tiếng Trung: “Anh có đói không? Tôi mua cơm cho anh rồi.”
Chu Tự Tông mệt mỏi chống tay ngồi dậy. Anh co một chân lên, gác tay lên đầu gối, cúi đầu xuống, tiện tay vuốt mái tóc đen rối bời:
“Bên ngoài có người đến à?”
Anh vừa mới tỉnh ngủ, giọng vốn đã trầm nay lại càng khàn đặc như tiếng sấm ẩn sâu giữa trời đêm, chẳng rõ đang vui hay buồn, đã vậy còn nói với giọng điệu ra lệnh cứng rắn khiến Joshua lập tức thấy áp lực.
“Là người theo đuổi chị ấy. Họ cùng nhau ra ngoài ăn rồi.”
Chu Tự Tông nghe người đàn ông lạ kia nói tiếng Anh, cũng không có gì phải tỏ ra cảnh giác nên không hỏi thêm nữa. Song Joshua lại không nhịn được bắt đầu tán gẫu với anh.
“Dairis theo đuổi chị ấy gần ba tháng nay rồi, vậy mà hai người họ vẫn chẳng tiến triển gì cả. Nếu Dairis biết anh đang sống ở đây, biết đâu anh ta sẽ không còn ngại ngùng nữa, có khi anh còn góp phần tác thành cho đôi uyên ương ấy cũng nên!”
Chu Tự Tông lật chăn ra, bước xuống giường, dứt khoát từ chối: “Tôi không phải ông Tơ bà Nguyệt.”
Joshua kinh ngạc thốt lên: “Nhưng đây là mối lương duyên tốt mà! Theo tôi biết thì có khá nhiều cô gái theo đuổi Dairis đấy! Anh ta là sếp lớn ở Cục Quản lý Xuất nhập cảnh Quốc gia, lương cao, ngoại hình cũng được, tôi thấy hai người họ rất xứng đôi! Ngặt nỗi cái tính chị tôi cứ rề rề rà rà, đến tôi còn sốt ruột giùm!”
Chu Tự Tông khựng lại, như đang cân nhắc điều gì đó. Anh chậm rãi nhìn sang Joshua, ánh nhìn chứa đựng hàm ý khó lường khiến Joshua không khỏi thấy chột dạ, tưởng mình đã lỡ lời.
“Cậu nói anh ta làm nghề gì?”
“Ở Cục Quản lý Xuất nhập cảnh Quốc gia, là cảnh sát biên phòng.”
“Công việc cũng tốt đấy.”
Nụ cười bất ngờ xuất hiện trên mặt Chu Tự Tông. Nét giả tạo phủ lên gương mặt ấy như một lớp nhựa mờ dày đặc, khiến người ta không sao thấy rõ được biểu cảm chân thật đằng sau.
“Thật ra tôi khá giỏi trong chuyện làm mai cho người khác.”
Đầu óc Joshua đơn giản, chỉ nghĩ anh hài lòng với “mối nhân duyên” này, hoàn toàn không nghĩ theo hướng nào khác.
“Thế thì hay quá! Vừa khéo tôi có một kế hoạch đây!”