Tiếng quạ kêu khàn đục vang lên bên ngoài cửa sổ xen lẫn tiếng chiếc mỏ nhọn gõ vào mặt kính khiến Thích Phán Đàn bất giác dừng tay.
Cô ngồi khoanh chân trên tấm thảm màu đỏ thẫm, cau mày bực bội, ngẩng đầu thoáng nhìn con chim có bộ lông đen tuyền đang đậu trên bậu cửa sổ.
Những ngón tay vốn đang siết chặt dần buông thõng, trượt khỏi đầu gối. Mặt dưới lòng bàn tay là mép thảm dày, hơi xù xì, được bao quanh bởi những hoa văn và họa tiết Ả Rập đối xứng – món hàng đặc sản Trung Đông mà cô đã bỏ ra một khoản tiền không nhỏ để mua từ tay một người bán rong. Màu sắc trầm tối của tấm thảm giúp cô dễ dàng tập trung hơn khi gieo quẻ.
Từ quẻ vừa rồi, cô tiên đoán được rằng thời gian tới mình sắp gặp vận xui.
Năm tám tuổi, Thích Phán Đàn đã được một người thầy dạy chút ít về bói toán, tác dụng duy nhất là dự đoán được vận khí gần đây của bản thân. Đa phần cô đều cảm giác bất an vì biết trước chuyện xui xẻo, đôi khi vận mệnh cũng có thể thay đổi, nhưng cô vẫn thích gọi đó là đoán trật.
Do vậy, Thích Phán Đàn tự an ủi mình rằng chắc chắn lần gieo quẻ vừa nãy là mình đã tính sai, tất cả là do con quạ - biểu tượng của điềm xấu kia đã làm rối loạn suy nghĩ của cô.
Sau khi thay đồ xong, Thích Phán Đàn rời khỏi phòng. Sàn nhà dưới chân kêu những tiếng kẽo kẹt vang dội. Cánh cửa gỗ đã biến dạng, mỗi lần đóng lại đều phải đẩy mạnh mới khép kín được. Cô đã quá quen thuộc với những âm thanh lớn nhỏ ấy. Căn nhà cũ kỹ này không chỉ có mình cô sinh sống mà còn có một người bạn cùng nhà chia sẻ chi phí điện nước, tiền mạng internet với cô.
Trên bàn ăn đôi là bữa sáng đã được người bạn kia chuẩn bị sẵn: Trứng chiên, sữa chua và một ly trà đậm đà.
Rửa mặt xong, Thích Phán Đàn uống cạn ly trà đặc, cảm nhận vị chát lan tỏa trên đầu lưỡi. Cô cho một viên đường vuông vào miệng, khoác chiếc áo khoác xanh đậm lên người rồi kéo khóa đến tận cổ để che đi chiếc áo hai dây có màu sắc rực rỡ bên trong. Sau khi chắc chắn chìa khóa vẫn nằm trong túi, Thích Phán Đàn mới rời khỏi nhà.
Mỗi ngày bến xe khách duy nhất trong thị trấn đều đón vô số du khách. Phần lớn họ đến thị trấn heo hút này là để qua cửa khẩu đường bộ sang một quốc gia khác.
Thị trấn hoang vu này được dãy núi Kavkaz hùng vĩ bao bọc bốn bề, biến nó thành một chốn yên tĩnh, thích hợp để ẩn cư, lánh đời.
Chiếc xe hơi nhỏ linh hoạt luồn lách vào một chỗ trống. Cạnh chỗ xe đậu có vài gã đàn ông to cao, vạm vỡ đang đứng hút thuốc, vừa hút vừa ồm ồm cười đùa ầm ĩ. Có người còn vỗ lên xe của cô, chiếc Lada cà tàng suýt chút nữa thì tắt máy vì mấy cú đập đó.
Thích Phán Đàn phớt lờ người đàn ông bên ngoài ghé mặt sát vào khe cửa kính và chào hỏi mình bằng những lời lẽ không mấy thiện cảm.
Cô cúi đầu châm một điếu thuốc lá rồi tắt máy, cố tình thổi một làn khói đặc quánh từ khe hở duy nhất ra ngoài. Người đàn ông kia lập tức vẫy tay lia lịa để xua khói, lẩm bẩm mấy câu chửi rủa thô lỗ rồi quay đi tiếp tục nói chuyện với người khác.
Chiếc xe buýt từ Baku đến chở đầy hành khách, đúng giờ dừng lại tại trạm. Xe vừa dừng, đám tài xế taxi lập tức vây quanh bên cửa hông để hành lý, chực chờ khách trên xe lần lượt bước xuống.
Thích Phán Đàn liếc nhìn gương chiếu hậu bên lái, một linh cảm lạ lùng chợt dâng lên khiến cô do dự không bước xuống xe chèo kéo khách. Có lẽ là do quẻ xấu vừa bói được sáng nay, cô muốn thay đổi vận mệnh ấy nên quyết định không tiếp đón nhóm khách đầu tiên. Thích Phán Đàn dập điếu thuốc rồi lấy điện thoại ra.
Trong bến xe ồn như chợ vỡ, đủ loại du khách đến từ các quốc gia đang vừa xách hành lý lỉnh kỉnh, vừa đối phó qua loa với những tài xế tranh giành khách. Mấy người tài xế cũng biết nhìn sắc mặt, thấy ai không có ý định đi xe thì lập tức quay sang mời người khác.
Người cuối cùng bước xuống xe là một người đàn ông mặc áo khoác dạ ngắn màu xám đậm, quần ống đứng thẳng nếp, đường may tinh tế, không có bất kỳ chi tiết thừa nào. Chất vải giản dị nhưng sang trọng, cộng thêm vóc dáng nổi bật khiến chàng trai trở nên nổi bật giữa đám đông, như thể anh chỉ cần rút bừa một tờ đô la ra là đủ cho họ sống no đủ hai tuần.
Đám tài xế lao nhao chào mời chàng trai. Anh chàng đút tay vào túi quần, không mang theo hành lý, xuống xe rồi lập tức đi về hướng ít người. Nhưng rồi dường như chợt nhớ ra mình phải đón xe, bước chân người đàn ông dừng lại giữa chừng, quay đầu nhìn về phía sau. Đám tài xế càng thêm hăng hái, thậm chí có người còn chạy lại gần.
Chu Tự Tông nhíu chặt mày, nhìn dãy xe con cũ kỹ đậu ở gần đó. Chiếc xe nào cũng tồi tàn, trên nóc còn đặt biển hiệu taxi đã ố vàng. Một trong số đó có làn khói trắng bay ra từ cửa kính tài xế, rõ ràng bên trong có người.
Chu Tự Tông nhanh chân đi thẳng một mạch đến chỗ chiếc Lada màu trắng đã tróc sơn loang lổ.
Khung xe lỏng lẻo đến mức khi anh mở cửa xe, nó phát ra tiếng động cọt kẹt khiến người ta giật mình.
Chiếc xe bất thình lình rung lắc làm Thích Phán Đàn giật bắn, ngẩng phắt đầu lên. Qua tấm gương chiếu hậu xiêu vẹo trong xe, cô bắt gặp ánh mắt của người đàn ông. Đôi mắt sâu và xương mày cao khiến cô sững người thêm lần nữa, lập tức quay đầu lại nhìn.
Phản ứng tức thì của Thích Phán Đàn khiến Chu Tự Tông cũng hơi giật mình trước sự cảnh giác thái quá ấy.
Anh mím chặt đôi môi mỏng, sống mũi cao thẳng, gương mặt lạnh lùng toát lên khí thế áp đảo khiến người khác không dám nhìn thẳng. Gương mặt anh mang nét Đông Âu đặc trưng, vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng, tổng thể mang tới cho người nhìn cảm giác cường tráng không ai địch nổi.
Thích Phán Đàn nghe thấy tiếng tim mình dồn dập như bão tố, đập mạnh và vang dội trong lồng ngực.
Anh điềm tĩnh hỏi bằng tiếng Anh: “Không phải xe taxi à?”
Thích Phán Đàn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười với anh.
“Phải. Anh muốn đi đâu?”
Ánh mắt nóng bỏng của cô dính chặt lấy anh, vẻ đẹp của cô đầy kiêu sa và rạng rỡ là thế, vậy mà lại cố gắng tỏ ra thuần khiết, vô hại, nụ cười cũng có phần kỳ lạ.
“Nhà trọ.”
Chu Tự Tông buộc mình phải rời mắt khỏi nụ cười ấy.
Vì hoạt động du lịch ở thị trấn khá phát triển nên nơi này mọc lên rất nhiều nhà nghỉ. Song, nổi tiếng nhất trong số đó là quán trọ mang tên “trạm Lạc Đà”. Thích Phán Đàn đoán đó cũng là địa điểm anh muốn đến.
Công tắc đánh lửa trong xe đã hỏng từ lâu, cô kéo hai sợi dây điện từ dưới quạt gió ra, thành thạo chạm một đầu dây vào điểm tiếp xúc của bộ đánh lửa, đầu còn lại nối với phần kim loại trên thân xe, ngón tay xoay nhẹ dây điện, mạch điện trong xe phát ra tiếng “xẹt xẹt” nho nhỏ rồi tắt ngúm.
Thích Phán Đàn thử đi thử lại vài lần, cuối cùng gầm xe cũng rung lên, động cơ phát ra tiếng gầm trầm đục như thú dữ, cả chiếc xe bắt đầu run rẩy khởi động nhưng bảng đồng hồ vẫn chẳng động đậy tí nào, có thể thấy toàn bộ các thiết bị đều đã gặp trục trặc.
Chiếc ô tô cổ lỗ sĩ đáng lẽ ra nên bị loại bỏ từ thế kỷ trước này không hề an toàn hay có gì đảm bảo cả. Nét mặt của Chu Tự Tông có phần gượng gạo, anh cố tỏ vẻ bình thản trông ra ngoài cửa sổ.
Thích Phán Đàn vào số, đạp mạnh chân ga, nhìn chằm chằm gương chiếu hậu rồi bất ngờ lùi xe về sau. Cảm giác mất trọng lực bất ngờ ập đến khiến Chu Tự Tông bám chặt lấy tay nắm cửa theo phản xạ, còn chưa kịp ngửa người ra sau thì thân thể đã bị ép chặt vào lưng ghế cứng cộm do cô đột ngột tăng tốc.
Cô gái này lái xe nhanh như vũ bão, đường đi có mấy khúc cua liền nhau mà cô vẫn phóng như bay khiến Chu Tự Tông không dám nhắm mắt, chỉ cần thả lỏng một chút là cảm giác chóng mặt, buồn nôn sẽ dâng trào. Lúc chờ đèn đỏ, người phụ nữ liếc nhìn Chu Tự Tông qua gương hậu. Anh lập tức đáp trả bằng ánh nhìn lạnh tựa sương giá, kèm theo một nụ cười nom vô cùng u ám, báo hiệu một điềm gở khủng khiếp sắp đến, cũng giống như con quạ sáng nay vậy.
Trên đường lên dốc, Thích Phán Đàn đạp lút chân ga. Bất chợt có một tên thanh niên không biết nhìn đường lao ra giữa đường, cô đạp thắng gấp, hai tay phải ghì chặt vào vô lăng mới không bị bật ngửa ra sau, nghiến răng bật ra một tiếng chửi, trơ mắt nhìn đối phương phóng vọt đi mất dạng.
Cô vén mớ tóc dài che mặt sang một bên, tiếp tục vào số, lao xe lên con dốc, cuối cùng dừng lại bên sườn núi. Cô chỉ tay về phía quán trọ bên tay trái, bên kia đường – một quán trọ với cổng vòm màu nâu đậm gắn đầy các hoạ tiết sắt cổ kính, trên tấm bảng gỗ phía trên còn khắc chữ “Camel” bằng tiếng Anh.
“Bao nhiêu tiền?”
Hành khách hỏi bằng tiếng Trung. Thích Phán Đàn khá kinh ngạc nhưng rồi cô nhanh chóng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tiếng chửi tục lúc nãy đã bán đứng cô. Song, điều ngạc nhiên hơn cả là anh lại không phải là người châu Âu.
“Một trăm.” Thích Phán Đàn giơ một ngón tay, khoé miệng cong lên.
Người đàn ông rút một tờ đô la ra khỏi ví, Thích Phán Đàn vươn tay chộp lấy, thản nhiên cười vẫy tay tạm biệt: “Bye bye, chơi vui vẻ nha.”
Chu Tự Tông đâu phải kẻ ngốc, anh biết rõ mình đã bị cô nàng tài xế này chém đẹp, có điều anh không phải người hay tính toán chi li, huống chi lúc lên xe mình cũng quên hỏi giá, giờ có nói gì cũng vô nghĩa, chỉ tổ phí nước bọt mà thôi.
Chu Tự Tông vừa bước xuống xe, chiếc xe kia đã lao đi như tên bắn, để lại làn khói sặc sụa.
Quán trọ được xây quanh một khoảng sân trung tâm, giữa sân có hồ nước và bãi cỏ, hai tầng nhà nối liền với nhau qua những vòm cửa lớn nhỏ đan xen, mang đậm phong cách kiến trúc Trung Đông truyền thống, thiết kế mái vòm tường đá đậm chất cổ điển.
Thế nhưng chủ quán trọ lại báo hôm nay đã hết phòng.
Việc gặp vận đen liên tục hết lần này đến lần khác khiến Chu Tự Tông mệt mỏi rã rời. Mấy ngày nay không được nghỉ ngơi đàng hoàng khiến anh bực bội. Lúc ngồi nghỉ chân trên băng ghế trong sân, anh lại nghe thấy một câu tiếng Trung quen thuộc.
Chu Tự Tông lập tức mở mắt, cúi đầu, mắt liếc xéo lên trên, tròng mắt đen như mực tràn đầy cảnh giác.
Một thanh niên trẻ đang khuân vác đồ nặng, mặc áo thun đen bụi bặm, rõ ràng là người bản xứ, lông mày rậm, sống mũi cao, tóc ngắn vuốt ngược, mặt lộ vẻ đắc ý, miệng đang lặp đi lặp lại một câu tiếng Trung:
“Bốn là bốn, mười là mười, mười bốn là mười bốn, bốn mươi là bốn mươi!”
Người đàn ông bên cạnh lắc đầu ra hiệu cậu ấy đừng nói nữa, ý chừng không hiểu cậu chàng nói gì. Thanh niên cười sảng khoái, khoe khoang thành quả học ngôn ngữ của mình: “Anh nghe không hiểu chứng tỏ tôi học đúng rồi!”
Chu Tự Tông thả lỏng tinh thần, gọi: “Này, nhóc.”
Joshua thoắt cái đứng thẳng người, đôi mắt sáng rực: “Anh biết nói tiếng Trung à!”
Thấy cặp mắt cậu ấy ngập tràn sự sùng bái như đang nhìn thần tượng, Chu Tự Tông ngẩng đầu: “Hỏi cậu một chuyện.”
Joshua đặt đồ xuống, người bạn đồng hành bên cạnh lớn tiếng gọi, ôm vật nặng đi trước.
“Gì cơ? Gì cơ? Anh muốn hỏi gì?” Joshua hớt hải chạy lại.
“Nơi này có phòng dành cho nhân viên không? Tôi muốn thuê một căn.”
“Anh thuê phòng làm gì? Tới đây làm công hả?” Phát âm của Joshua vẫn chưa chuẩn nhưng nói rất dứt khoát.
“Thuê dài hạn.”
Joshua lắc đầu. Chỗ này không có phòng cho nhân viên thuê, ngay cả nhân viên ở đây cũng phải tự thuê nhà ở bên ngoài.
Rồi cậu ấy chợt nảy ra một ý: “Anh có thể trả bao nhiêu? Nếu một tuần anh đưa tôi bốn mươi lăm đô la, tôi sẽ giúp anh tìm chỗ ở.”
Chu Tự Tông móc ví tiền ra khỏi túi quần, tiện tay rút một xấp tiền dày cộp ra, kẹp giữa hai ngón tay khẽ vung vẩy. Hóa ra đằng sau cái mã đẹp trai, tuấn tú ấy là một kẻ hư hỏng, lắm tiền được nuông chiều thành thói.
“Trong vòng một tiếng đồng hồ nữa, tôi phải được nằm trên giường.”