Trêu Chọc Quái Vật Máu Lạnh

Chương 16

Trước Sau

break



Tâm tư của Chu Tự Tông không hề thuần khiết, thủ đoạn thiếu đạo đức vừa giở xong một chiêu đã tiếp ngay chiêu tiếp theo, phiền phức chẳng khác gì lũ muỗi vo ve bên tai, dù có ra tay đuổi đi, chúng vẫn không biết sống chết lao vào khiêu khích cô.

Anh mặt dày vô sỉ, nhưng Thích Phán Đàn còn có thể vô liêm sỉ hơn cả anh.

Từ nhà vệ sinh đi ra, lần này đến lượt Chu Tự Tông đứng trước cửa chờ cô. Vẻ mặt anh đầy đắc ý, nụ cười ngạo nghễ.

Thích Phán Đàn hỏi anh: “Cười vui thế là có chuyện gì vậy?”

“Dĩ nhiên là vì tôi có thể tiếp tục làm chó liếʍ của cô Thích thêm nửa tháng nữa rồi.”

“Tôi nói là cho anh ở lại đây thêm nửa tháng lúc nào?”

Chu Tự Tông nheo mắt lại.

“Cô định nuốt lời à?”

Thích Phán Đàn nhún vai, đi thẳng ra phòng khách: “Con người anh đúng là kỳ quặc, nói toàn những điều vớ vẩn. Tôi nói rồi, hôm nay anh phải dọn ra khỏi đây.”

“Vừa rồi trong nhà vệ sinh, cô đâu có thái độ đó.” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên từ phía sau, mơ hồ mang theo chút nguy hiểm.

“Anh có bằng chứng không? Có quay video không? Có ghi âm không?”

Thích Phán Đàn buông ra ba câu hỏi liên tiếp rồi quay đầu lại, thấy anh đã không còn cười nữa, lòng cô tràn đầy kɧoáı ©ảʍ trả thù khiến nụ cười giờ đây lại hiện lên trên khuôn mặt cô.

“Anh đừng có vu oan cho tôi nha, tôi chưa từng nói những lời đó, ai sẽ làm chứng cho anh chứ? Tôi khuyên anh mau thu dọn đồ đạc rồi rời đi đi, chẳng lẽ anh muốn để tôi gọi cảnh sát đến đuổi anh đi à?”

Chu Tự Tông khẽ nhếch môi cười, nụ cười mang theo sự châm chọc cùng khinh bỉ khiến người ta cảm thấy lạnh đến thấu xương.

“Cô sẽ không làm vậy đâu.”

“Ồ? Vậy thử xem.” Thích Phán Đàn cầm điện thoại trên bàn, giơ lên lắc lắc với anh.

Chu Tự Tông vốn tự tin rằng mình đã tính toán chu toàn, duy chỉ không ngờ Thích Phán Đàn có thể đổi mặt nhanh đến thế. Cảm giác này thật kỳ quặc, như thể có điều gì đó chạm đến ranh giới cuối cùng của cô, khiến cô nhất quyết không thể để anh tiếp tục ở lại đây.

“Tôi hỏi một câu được không…”

“Không được.”

Bị cắt ngang nhưng anh vẫn không nản lòng, học theo dáng vẻ mặt dày không biết xấu hổ của cô ban nãy: “Lưỡi tôi liếʍ khiến cô không thoải mái à?”

“Thoải mái chứ.” Cô vừa nói vừa lấy sổ và bút từ ngăn kéo ra viết gì đó, chẳng hề ngẩng đầu lên:

“Nhưng ai nói với anh là chỉ cần phục vụ tôi thật tốt thì sẽ được ở lại vậy? Anh tự đánh giá mình cao quá rồi đấy Chu Tự Tông. Cả đời này anh chưa từng nếm trải mùi vị bị người khác từ chối sao? Hơn nữa, tôi là loại dễ bị cám dỗ vậy à?”

Cô dừng bút, xé tờ giấy ra đặt lên bàn, dùng ngón trỏ gõ nhẹ:

“Đây là địa chỉ của căn hộ kia, là một khách sạn dạng thuê ngắn hạn, tôi chỉ thuê cho anh mười lăm ngày, cách đây nửa tiếng đi bộ. Hoặc anh có thể gọi taxi, ước chừng tốn chừng ba đô.”

Thích Phán Đàn cũng có một câu hỏi: “Sao anh cứ khăng khăng muốn ở nhà tôi vậy? Ở đâu mà chẳng là ở. Hay là anh có sở thích tìиɧ ɖu͙© quái dị, thích liếʍ người ta?”

“Có lẽ là nghiện mất rồi cũng nên.” Anh bình thản đáp.

“Không phải là để quyến rũ tôi à?”

Thích Phán Đàn dựa vào mép bàn, nét mặt thảnh thơi.

Lần này hiếm khi Chu Tự Tông im lặng.

Hai người lặng lẽ đối mặt, bị tiếng đập cửa đột ngột làm gián đoạn.

Tiếng gõ cửa rất mạnh cứ như đang gấp gáp thúc giục điều gì đó.

Sắc mặt Chu Tự Tông lập tức trở nên cảnh giác, bước nhanh đến cửa nhìn ra ngoài qua mắt mèo.

“Ai thế?” Thích Phán Đàn hạ thấp giọng, nhìn thấy phản ứng của anh thì cũng biết có chuyện chẳng lành.

“Một thằng nhóc tóc vàng.”

Vừa nói, anh vừa mở cửa. Bên ngoài quả nhiên là một thanh niên tóc vàng, Thích Phán Đàn nhận ra cậu ta, là bạn của Joshua.

“Chuyện gì vậy?”

Cậu thanh niên đỏ mặt thở dốc, hai tay chống đầu gối, cúi gập người không đứng thẳng nổi, nói một tràng tiếng Anh rất nhanh: “Joshua! Joshua bị người ta bắt đi rồi! Ngay bên cạnh phòng triển lãm tranh đá, tụi em đang chơi bóng trên bãi cỏ thì có hai gã đàn ông lái xe đến, rút súng ra bắt Joshua đi mất!”

“Đã báo cảnh sát chưa!”

“Canrisa đi báo cảnh sát rồi! Tụi em chỉ biết Joshua hay ở chỗ chị, không rõ ba mẹ cậu ấy ở đâu.”

Thích Phán Đàn nghe đến chuyện có súng thì vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm trọng hơn. Cô hỏi: “Cậu có nhớ mặt hai người đó không?”

“Một người để râu rất rậm, tầm hơn bốn mươi tuổi, tóc nâu. Người còn lại thì rất gầy, buộc một cái bím tóc ngắn như vầy nè! Đúng rồi! Bọn họ lái một chiếc Audi màu đen!”

Thích Phán Đàn đột ngột quay lại nhìn Chu Tự Tông, thấy anh cũng đang trầm tư suy nghĩ.

Dường như anh cũng nhận ra có điều không ổn, ánh mắt đối diện với ánh nhìn chất vấn của Thích Phán Đàn.

“Hôm đó đến Baku bán xe có lẽ đã bị ai đó phát hiện, chắc là thông qua camera giám sát, thấy tôi và Joshua đi cùng nhau…”

“Bốp!”

Cậu thanh niên đứng ngoài cửa trợn tròn mắt kinh ngạc.

Chu Tự Tông nghiêng đầu, những lọn tóc rối phủ xuống che khuất đôi mắt. Cái tát ấy không lệch một li, in hằn lên má anh một dấu tay đỏ rực.

“Anh biết rõ thân phận của mình có vấn đề mà còn lôi Joshua vào cuộc, anh muốn cậu ấy đi chịu chết thay anh à! Cậu ấy đã bị người vốn dĩ đến bắt anh đưa đi rồi, đây là kết cục anh mong đợi đúng không?!”

Chu Tự Tông đẩy đầu lưỡi chống bên má vừa bị tát, chậm rãi quay đầu lại. Cánh tay vẫn còn giơ lên giữa không trung của cô cuối cùng cũng hạ xuống, đôi mắt đỏ hoe đầy phẫn nộ.

“Xin lỗi.”

Thích Phán Đàn không thèm nghe anh nói nữa, quay sang bảo với cậu thanh niên:

“Bây giờ cậu đến đồn cảnh sát, lén lấy cho tôi một bản ghi hình giám sát, cho tôi biết tuyến đường bọn họ lái xe bỏ trốn. Nếu chúng bắt cóc Joshua vì tiền thì chắc chắn sẽ liên lạc với tôi. Tất cả số liên lạc khẩn cấp của cậu ấy đều là số của tôi, cậu không cần lo, bọn bắt cóc chắc chắn sẽ đưa ra yêu cầu.”

“Được... được! Em đi ngay!”

Thích Phán Đàn túm lấy vai cậu ấy, lấy điện thoại ra thêm số liên lạc. Cậu thanh niên nhận được rồi thì quay đầu chạy xuống tầng dưới.

Thích Phán Đàn đóng cửa lại, Chu Tự Tông theo sát sau lưng cô.

“Tôi thật sự xin lỗi, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho chuyện này. Nếu tìm được Joshua, chúng nhất định sẽ uy hiếp tôi dùng bản thân để đổi lấy cậu ấy. Chỉ cần tôi chưa bị bắt, chúng không dám động vào cậu ấy đâu.”

“Vậy anh nghĩ bọn chúng sẽ không dùng cách tra khảo bằng bạo lực à?! Joshua biết anh sống ở đây, nếu vì sự an toàn của tôi mà cậu ấy không chịu khai, bọn chúng bắn một phát vào chân hay tay cậu ấy thì sao, anh có từng nghĩ đến chưa?!”

Thích Phán Đàn hận không thể lại cho anh thêm một cái tát nữa. Cô kiềm chế cơn giận, đè xuống cơn xúc động muốn giơ tay phải lên lần nữa, trong lòng đầy hối hận vì đã không đuổi anh đi sớm hơn.

Lẽ ra cô phải đoán được từ sớm rằng Chu Tự Tông là một tai họa, không chỉ hại cô mà còn khiến người vô tội như Joshua bị liên lụy.

Video giám sát được gửi đến điện thoại của Thích Phán Đàn, cô xem xong liền chụp lại biển số xe và khuôn mặt của hai gã đàn ông, gửi cho Dairis nhờ anh ta hỗ trợ điều tra.

Tối hôm đó ở nhà hàng, cô từ chối anh ta vô cùng dứt khoát, chẳng thèm nghe một lời níu kéo nào đã quay người bỏ đi. Cô cứ nghĩ lần này nếu nhờ vả, Dairis sẽ yêu cầu điều kiện gì đó. Nhưng anh ta không hề làm vậy, chỉ nghiêm túc hỏi rõ quá trình Joshua bị bắt cóc.

“Anh chỉ tra được thông tin xuất cảnh từ Sheki, anh sẽ xin cấp trên ở Baku cho điều tra lai lịch của hai người kia. Trong vòng một ngày sẽ có câu trả lời. Em đừng quá lo, chiếc xe đó sẽ do Cục cảnh sát giao thông quốc gia truy dấu, có gì mới anh sẽ thông báo ngay cho em.”

“Cảm ơn anh, Dairis. Tôi có thể mượn thêm một chiếc xe nữa không?”

“Được, anh sẽ lái xe đến trong vòng nửa tiếng.”

Thích Phán Đàn gọi điện cho bạn của Joshua, biết được thông tin cảnh sát cung cấp từ cậu ấy, đồng thời nắm được đại khái hướng chiếc xe kia đã chạy.

Chưa đầy nửa tiếng sau, Dairis đến dưới nhà cô. Thích Phán Đàn vội vàng thay giày, cầm áo khoác xuống tầng.

Dairis lái chiếc xe Toyota trắng, đứng tựa vào cửa xe chờ cô.

Anh ta ngẩng đầu nhìn lên tầng năm, bắt gặp Chu Tự Tông đang đứng trên ban công.

Đối phương cũng đang nhìn anh, khoảng cách quá xa nên không thấy rõ biểu cảm, nhưng ánh mắt thì chẳng khác gì nét mặt anh ta, tràn đầy đối địch, mang theo bản năng cạnh tranh của giống đực, ánh nhìn lạnh đến rợn người.

Thích Phán Đàn xuống dưới, Dairis chủ động nhận lấy áo khoác từ tay cô, mở cửa xe giúp cô.

Sau khi đóng cửa xe lại, anh ta lại ngẩng đầu nhìn lên tầng, lần này ánh mắt mang ý khiêu khích rõ ràng.

Chu Tự Tông đón nhận ánh nhìn đó, ánh mắt khinh thường lộ vẻ trào phúng như có như không, từ tốn nhét khẩu súng đã lắp đạn vào sau lưng, buông áo khoác xuống che lại. Đúng lúc Dairis cúi người vào xe, anh cũng quay lưng rời khỏi ban công.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc