Chu Tự Tông xuất hiện bên cạnh trạm xăng.
Anh tựa vào cửa một siêu thị đã đóng cửa, chân dài lười biếng duỗi ra, một chân khác hờ hững đạp xuống mặt đất, trông như đang chờ ai đó. Ánh mắt anh lạnh nhạt, mệt mỏi mà hờ hững, thỉnh thoảng liếc về phía camera giám sát trên trạm xăng, tỏ ra như vô tình mà nghiêng đầu nhìn một cái.
Mười phút sau, Chu Tự Tông rảo bước tiến vào một khu chung cư kiểu cũ.
Không lâu sau, một chiếc Audi khác dừng lại trước cổng khu chung cư.
Bước ra từ trong xe chỉ có một người đàn ông, dáng người to lớn, mặt mũi thô kệch, đôi lông mày rậm rạp phủ xuống đôi mắt sắc như dao, chiếc mũi to bè hơi chếch xuống dưới, gương mặt dữ tợn điển hình.
Chiếc áo thun đen bó sát căng cứng vì thân hình rắn chắc, cánh tay đầy hình xăm, gã cảnh giác siết chặt khẩu súng rồi bước vào tòa nhà.
Hành lang quanh co tối om, nồng mùi ẩm mốc, tường sơn loang lổ bong tróc. Cầu thang chật hẹp, ánh đèn yếu ớt chỉ đủ soi lờ mờ mặt đất dưới chân.
Người đàn ông ngước nhìn lên phía trên, bước đi rón rén, cố không phát ra tiếng động. Ánh sáng mờ phủ lấy thân hình đồ sộ của gã, bóng in trên tường như một con mãnh thú đang lẩn khuất.
Chu Tự Tông áp sát vào bức tường lạnh như băng, nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế, quan sát tình hình bên ngoài qua khe cửa sổ hẹp, đồng thời dựa vào thính giác nhạy bén để phán đoán vị trí của đối phương. Người có thể phát ra loại bước chân này chắc chắn không phải kẻ tầm thường.
Người đàn ông leo lên đến tầng cao nhất vẫn không thấy bóng dáng anh đâu, bèn cảnh giác quan sát xung quanh, bước dọc hành lang dài.
Một bên hành lang không có cửa kính, chỉ có một bức tường xi măng cao ngang hông người.
Cuối hành lang là một cánh cửa sắt, khung cửa đã gỉ sét, không khóa, lỏng lẻo như có thể bị một cơn gió thổi bật ra bất cứ lúc nào.
Gã lập tức trở nên cảnh giác, giương súng nhắm về phía trước, chậm rãi áp sát cánh cửa.
Một cơn gió thổi qua khiến cánh cửa kêu lên ken két chói tai, khe cửa lọt ra chút ánh sáng mỏng manh khiến gã nheo mắt quan sát kỹ hơn, thân hình to lớn khom lại tạo thành tư thế phòng thủ.
Đúng lúc đó, một đôi chân dài từ xà ngang giữa không trung bất ngờ hạ xuống, đạp mạnh vào người gã đàn ông, đẩy gã về phía bức tường xi măng bên kia. Một âm thanh nặng nề vang vọng trong hành lang hẹp.
Chu Tự Tông bám lấy xà nhà, cơ bắp nơi cánh tay lộ rõ nét căng, áo khoác có mũ màu đen tung bay phía sau lộ ra khẩu súng gài nơi thắt lưng.
Gã đàn ông vừa ngã xuống liền phản ứng lại, vùng dậy định nhặt khẩu súng rơi dưới đất, nhưng thân hình quá to lớn khiến động tác gã trở nên lóng ngóng. Gã lại bị một cú đá dữ dội giáng vào hông khiến cơ thể loạng choạng đập mạnh vào tường.
Gã đàn ông chịu nhục gầm lên giận dữ, ỷ vào sức vóc cao to mà khom lưng quỳ rạp dưới đất rồi lao về phía anh như một con thú dữ.
Chu Tự Tông bình tĩnh nhanh nhẹn nghiêng người tránh né, tiếp đó tung một cú đấm chuẩn xác vào xương sườn gã. Thân thủ linh hoạt cho thấy anh là một kẻ từng kinh qua vô số trận chiến.
Gã đàn ông rên lên một tiếng, sắc mặt vặn vẹo, lại tiếp tục phản công. Chu Tự Tông ra đòn lần nữa, một cú đấm mạnh vào cằm khiến gã ngã xuống. Anh lập tức theo sát, xoay người tung chân đá thẳng vào chỗ mềm yếu ở bắp chân.
Gã mất đà, đổ rạp xuống nền nhà, gương mặt nhăn nhúm vì đau đớn. Thân hình to xác kia thực chất chỉ là một bao bông vô dụng. Chu Tự Tông bước tới nhặt khẩu súng rơi trên đất, ngắm thẳng vào tay gã và bóp cò.
Tiếng súng nổ bất ngờ vang lên trong khu chung cư, âm thanh chát chúa như xé toạc màng nhĩ dội đi dội lại trong hành lang chật hẹp, tiếng rên gào đau đớn vang lên như những con sóng dữ, rộng ra từng đợt khắp bốn phương tám hướng.
“Người tụi mày bắt ở đâu?”
Anh hỏi bằng tiếng Nga, không cho gã cơ hội mở miệng liền bắn thêm phát nữa vào khuỷu tay, không để lại chút đường lui nào khiến gã chưa kịp ngừng gào đã lại phải gánh chịu một cơn đau xé lòng.
Đến phát đạn thứ tư, cánh tay trái của gã đã be bét máu me, dòng máu đỏ sẫm nhuộm kín mảng hình xăm đen trên tay. Gã đau không chịu nổi, hét lớn: “Tôi nói! Tôi nói cho anh biết!”
Chu Tự Tông giương súng ngắm vào cánh tay còn lại của gã, hất cằm ra lệnh: “Đứng dậy. Dẫn đường.”
Gã lồm cồm bò dậy, chân run rẩy bước đi khập khiễng. So với việc bị bắn một phát vào đầu thì nỗi đau bị tra tấn dần dần bởi từng viên đạn mới là thứ khiến người ta khiếp đảm đến tận xương tủy.
Chu Tự Tông ép gã lên ghế phụ, còn mình thì ngồi vào ghế lái, đóng cửa xe lại, giơ súng bắn vào hai chân gã, mỗi bên một phát tạo ra hai lỗ máu toạc khủng khiếp.
Gã đàn ông đau đến cong cả lưng, toàn thân run bần bật, giờ thì đến chút cơ hội phản kháng cũng không còn.
Chu Tự Tông khởi động xe, họng súng vẫn dí vào gã.
“Trong súng còn một viên cuối cùng. Viên đạn đó sẽ đi về đâu tùy thuộc vào sự thể hiện của mày.”
“Đi thẳng… rẽ trái ở ngã tư phía trước, thấy siêu thị có biển hiệu màu xanh thì rẽ phải, đi đến cuối đường, ngay sau tiệm sửa xe.”
Chu Tự Tông lái xe theo chỉ dẫn, gã đàn ông co giật vì đau. Tay phải anh nắm lấy súng, đặt lên cần số, nòng súng vẫn không rời khỏi đối phương. Người kia mặt mày trắng bệch, rêи ɾỉ yếu ớt:
“Tôi thực sự không biết anh là ai… Có người thuê chúng tôi giết anh. Chúng tôi chỉ nhận tiền làm việc, nếu anh tha cho tôi một mạng thì tôi thề sẽ biến mất, tuyệt đối không xuất hiện trước mặt anh nữa…”
“Ai nhận nhiệm vụ? Người đứng sau mày là ai?”
Chu Tự Tông chỉ liếc mắt đã biết gã không phải kẻ đầu sỏ.
“Chúng tôi là người của Melke.”
Melke cầm đầu một băng nhóm tội phạm tại địa phương, được thuê ám sát Chu Tự Tông.
Khi đến nơi gã kia chỉ dẫn, quả nhiên trong gara sửa xe đó có một chiếc Audi đang đậu sẵn.
Chu Tự Tông tắt máy, gã đàn ông bên cạnh vừa mở miệng định nói thì anh đã giơ súng bắn thẳng vào gáy gã.
Máu bắn tung tóe, văng đầy kính xe. Đầu gã đập mạnh vào cửa sổ rồi trượt xuống một cách vô lực, để lại một vệt máu kéo dài trên kính.
Chiếc xe hạng sang cách âm tốt đến mức gần như che giấu hoàn toàn tiếng súng. Chu Tự Tông ném khẩu súng lại trong xe, mở cửa bước xuống, rút ra một khẩu súng khác từ sau lưng, đi men theo cửa trong gara tiến vào bên trong. Phía sau là một văn phòng nhỏ.
Anh ghé mắt nhìn qua khe cửa. Một gã đàn ông đang ngồi trên ghế, cúi người thì thầm trò chuyện qua điện thoại. Joshua thì bị bịt đầu, trói chặt vào cột, đang run rẩy vì sợ hãi.
Chu Tự Tông nheo mắt quan sát kỹ khuôn mặt gã đàn ông kia. Dáng người thấp lùn, rõ ràng không phải một trong hai kẻ được mô tả đã bắt cóc Joshua.
Điều đó càng chứng minh Melke đã chính thức tiếp nhận nhiệm vụ này và không ngừng điều người đến thị trấn này để giết anh. Nơi đây đã không còn an toàn để ở lại lâu thêm.
Bên phía Dairis đã điều tra hành trình của chiếc Audi có liên quan đến vụ bắt cóc Joshua. Khi truy dấu đến gara, bọn họ nhìn thấy hai chiếc Audi đỗ tại đó. Một chiếc trong đó có xác của một người đàn ông ở ghế phụ, thi thể vặn vẹo trong tư thế thê thảm.
Sau khi tiến vào, bọn họ lại phát hiện thêm một xác chết trong văn phòng bị bắn thẳng vào đầu, gục chết trên ghế.
Khi ấy, Thích Phán Đàn chợt sinh ra dự cảm chẳng lành. Đúng lúc này, trong phòng vệ sinh có tiếng động vọng ra, Dairis lập tức chặn cô lại:
“Em đứng yên đây, để anh xem.”
Anh ta rút khẩu súng giấu sau lưng ra, cẩn trọng tiến lại gần cửa, mở khóa rồi nấp sau tường, tung chân đá cửa ra, đồng thời nghiêng người nhanh chóng chĩa súng vào bên trong.
Tiếp theo anh ta nhìn thấy Joshua bị trói gô ngồi trên bồn cầu, đầu bị trùm bao đen, miệng ngậm vật gì đó khiến âm thanh phát ra đầy mơ hồ, rêи ɾỉ khẽ khàng.
“Tìm thấy rồi, ở đây này!” Dairis quay đầu lại thì phát hiện Thích Phán Đàn lẽ ra vẫn đang đứng trước cửa đã biến mất không còn dấu vết.