Trêu Chọc Quái Vật Máu Lạnh

Chương 25

Trước Sau

break



Chu Tự Tông rất ít khi nằm mơ.

Chu Tự Tông ngủ rất nông, đó là thói quen được rèn luyện từ rất lâu về trước. Anh không rõ bắt đầu từ năm bao nhiêu tuổi, chỉ nhớ khi đó mình đã ở vùng liên bang phía Nam nước Nga, trải qua huấn luyện trong môi trường mùa đông khắc nghiệt.

Anh ở đó sáu năm, khi rời đi còn chưa đến tuổi trưởng thành. Ở độ tuổi thiếu niên, anh phải vác súng giữa trời tuyết mênh mông của mùa đông giá rét để tìm kiếm con mồi, nếu không bắn được con thú nào thì anh sẽ không được phép trở về doanh trại.

Nhiệt độ âm hơn hai mươi độ khiến không khí tràn ngập hơi lạnh buốt thấu xương, hơi thở phả ra biến thành làn sương trắng rồi tan đi trong gió. Những ngọn núi phía xa phủ đầy tuyết trắng khiến khung cảnh trông hoang vắng và mênh mông.

Anh trốn gần khu cắm trại, ôm khẩu súng săn trong lòng không dám quay về, tựa lưng vào một gốc thông, lạnh đến mức cơ thể gần như mất cảm giác.

Ngay lúc anh sắp chết cóng thì có người lay anh tỉnh dậy, đổ vào miệng anh một cốc trà đắng chát.

Nước trà nóng hổi, vị thì khó nuốt nhưng cơ thể đã lạnh đến mất hết cảm giác của anh đang rất cần thứ nước nóng này để sưởi ấm chân tay, Chu Tự Tông nhắm mắt tham lam nuốt từng ngụm, cố chịu đựng vị đắng trên đầu lưỡi.

Sau khi uống xong, có người nhét vào miệng anh một viên kẹo trái cây vị cam.

Hương trái cây đậm đà, vị chua ngọt đan xen tựa như ánh nắng xuyên qua tán lá, ấm áp và rực rỡ. Vị ngọt lịm của siro và vị chua thanh của trái cây hòa quyện với nhau khiến hương thơm trái cây càng đậm đà hơn.

Chu Tự Tông mở mắt ra, lông mi dày đã kết thành lớp sương giá trong suốt, đọng những hạt băng li ti khiến tầm nhìn mơ hồ. Anh không nhìn rõ khuôn mặt của người trước mặt, chỉ có thể phân biệt được màu của chiếc khăn quàng cổ là màu cam, hình ảnh viên kẹo trong miệng anh trở nên thật cụ thể.

Đó là giọng của một cô bé, phát âm vụng về, nói tiếng Nga chưa sõi, nghe chừng tuổi còn nhỏ hơn anh.

"Ba ơi, anh ấy sắp chết rồi, ba có thể đưa anh ấy về không?"

Người đàn ông trả lời: "Không được đâu, chỉ có con sói đơn độc còn sống sót mới được phép trở về. Chúng ta mà đưa nó về thì nó cũng chỉ có một con đường chết. Đừng đến gần nó nữa, về đây."

"Nhưng con thấy anh ấy đáng thương quá." Giọng cô bé càng lúc càng xa, dường như đã quay về bên cạnh ba cô bé.

"Đó là số mệnh của nó, sau này con đừng bao giờ cố thay đổi số mệnh của người khác."

Có lẽ do cốc trà nóng phát huy tác dụng hoặc có lẽ lời nói của người đàn ông kia đã kí©ɧ ŧɧí©ɧ anh, Chu Tự Tông cử động tay chân đã cứng đờ, từ từ đứng dậy, tuyết đọng trên đầu và vai rơi lả tả xuống. Anh ôm khẩu súng săn đã đóng băng, một lần nữa bước vào khu rừng sâu không lối thoát đó.

Ngày hôm đó, anh dùng súng săn bắn chết một con hươu tuyết, là người duy nhất trong số mười bốn con sói đơn độc mang được con mồi về. Sau khi tuyết ngừng rơi, xác của mười ba cậu bé còn lại được tìm thấy, bị thiêu trong lò sưởi của doanh trại, trở thành nhiên liệu để sưởi ấm.

Khi thời tiết chuyển sang xuân, Chu Tự Tông đã thành thạo kỹ năng săn bắn. Có lần anh gặp một cô bé trong khu rừng phía sau doanh trại, cô bé mặc một chiếc áo len màu nâu có đốm, suýt nữa Chu Tự Tông đã nhầm cô bé thành hươu hoang mà nổ súng.

Anh bước tới, túm cổ áo rồi kéo cô bé lại. Cô bé bị cổ áo siết đau bị nên ném bó hoa dại vừa mới hái vào thẳng mặt anh. Anh bị ném trúng nhưng không hề lên tiếng, cho đến khi có tiếng súng săn vang lên từ phía sau khiến cô bé sợ hãi ôm đầu ngồi thụp xuống.

Khi nhìn thấy một con hươu hoang nằm trên sườn đồi, cô bé mới nhận ra màu sắc trên người mình giống với con hươu hoang đó.

Cô bé đưa cho anh một viên kẹo như một lời cảm ơn nhưng Chu Tự Tông không thích đồ ngọt nên không nhận, cô bèn nhét viên kẹo vào túi áo bông của anh rồi nói:

"Anh phải ăn kẹo cùng với trà đen, trước đắng sau ngọt, khi đã nếm trải vị đắng thì vị ngọt của viên kẹo này mới trở nên tuyệt vời hơn!"

Chu Tự Tông không thèm nghe lời giải thích không logic của cô bé, mặt không cảm xúc đi vào rừng.

Anh quên bẵng đi viên kẹo trong túi áo, mãi đến khi chuẩn bị giặt quần áo lục túi mới phát hiện ra. Anh định vứt đi nhưng lại không nỡ lãng phí, dù sao ở trong doanh trại này, thứ ăn nhiều nhất chỉ là loại bánh quy nén cứng như gạch, cứng đến mức không thể nhai nổi, vị thì khó ăn, mặn đến nghẹt thở.

Anh bóc viên kẹo cho vào miệng, hương cam thanh mát thoang thoảng khiến anh sững người. Trong đầu anh hiện lên ký ức về mùa đông của nửa năm trước, khi anh được cứu sống bằng một ngụm trà nóng đắng ngắt.

Cô bé cho anh viên kẹo đã biến mất từ ​​lâu, Chu Tự Tông chợt nhận ra, cảm giác hối tiếc bất chợt trào dâng trong lòng.

Anh cố gắng nhớ lại người đã cứu mạng mình trông ra sao nhưng bóng dáng cô bé lúc ẩn lúc hiện, mơ hồ không rõ như bị một lớp sương mù dày che khuất.

Anh cố gắng tưởng tượng ra khuôn mặt đó, khao khát muốn lục tìm một vài chi tiết từ sâu trong ký ức nhưng giống như đang cố nắm lấy cát chảy, càng cố gắng lại càng vô vọng.

Ký ức như những mảnh ghép bị xáo trộn, dù anh có cố ghép lại thế nào thì cũng không thể tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Ngay cả trong giấc mơ, Chu Tự Tông cũng cảm thấy đau đớn. Cuối cùng, giữa cơn lo âu đến xé lòng, anh choàng tỉnh dậy.

Gương mặt xinh đẹp lạnh lùng và kiêu ngạo đó đột nhiên xuất hiện trước mặt anh.

Thích Phán Đàn đứng bên giường lặng lẽ nhìn anh.

Chu Tự Tông dường như không nhớ nổi mình đang làm gì, trong lúc mơ màng, anh chống cơ thể cường tráng ngồi dậy trên giường. Anh nhận ra mình vừa chìm vào giấc ngủ sâu, có lẽ là do ly rượu kia.

"Anh gặp ác mộng à?"

Giọng nói trong trẻo kéo anh từ mơ mộng về hiện thực, cổ áo sơ mi của anh nhàu nhĩ và xộc xệch. Chu Tự Tông nhíu mày, toát ra vẻ uy nghiêm khiến người ta không dám đến gần.

"Không hẳn là ác mộng."

Thích Phán Đàn không hơi đâu đoán xem anh đang nghĩ gì, cô ném tuýp thuốc mỡ vừa lấy từ trong túi ra cho anh: "Bôi thuốc cho tôi."

Chu Tự Tông bắt lấy, Thích Phán Đàn chủ động cúi cúi người nằm sấp lên đùi anh. Cái bụng mềm mại của cô áp sát vào bắp đùi rắn chắc của anh, hơi ấm truyền qua lớp vải, mang theo một cảm giác thân mật khó tả.

Chu Tự Tông bỗng thấy lúng túng, hai tay cứng đờ chống ra phía sau.

Anh vừa mới tỉnh dậy, tinh thần còn chưa kịp dựng lên lớp phòng bị thì đã bị hành động quá mức thân mật của cô phá vỡ. Thích Phán Đàn nhổm người lên, quay đầu phàn nàn với anh: "Cởi quần tôi ra."

Chu Tự Tông nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, đè nén cơn đau đầu, nắm cạp quần cô kéo xuống, chuẩn bị tâm lý xong xuôi anh mới mở mắt ra. Vùng mông lộ ra một mảng bầm tím gớm ghiếc, màu tím đỏ xen lẫn xanh đen, loang lổ trải dài theo đường cong hoàn hảo của mông.

Chu Tự Tông bóp thuốc mỡ lên ngón tay, thoa lớp thuốc mỡ trắng dinh dính lên mảng màu sắc trông không nỡ nhìn kia.

"Ai dạy cô thói quen ăn kẹo sau khi uống trà thế?"

Thích Phán Đàn chồng hai tay gối cằm: "Không ai dạy cả, tự tôi thích thế thôi."

"Vậy sao cô lại đọc hiểu tiếng Nga?"

"Học chứ sao."

"Cô học ở đâu?"

"Tôi thích văn hóa Nga nên tự học."

"Cô từng đến Nga chưa?"

"Tôi chưa đi thì không được học à?"

"Trả lời câu hỏi của tôi."

Thích Phán Đàn quay đầu lại nhìn anh.

"Chu Tự Tông, anh hỏi nhiều thế là muốn tìm hiểu tôi à? Có phải anh thích tôi rồi không?"

Anh ngẩng đầu lên, đối diện với nụ cười đầy ý xấu của cô. Cô hỏi như vậy để chọc tức anh hoặc là để trêu chọc anh.

Chu Tự Tông biết rất rõ cô đang nghĩ gì, anh sẽ không rơi vào bẫy của cô. Sau khi suy nghĩ lại, anh cảm thấy mình hơi hấp tấp, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy được.

Giọng anh không chút dao động đáp lại: "Cô Thích, làm người đừng đánh giá bản thân cao quá."

"Thật không ngờ câu nói này lại thốt ra từ miệng một người kiêu ngạo như anh."

Chu Tự Tông ấn ngón tay cái lên vết bầm trên mông cô: "Trước khi nói nên suy nghĩ cho kỹ, đừng quên mông của cô vẫn đang nằm trong tay tôi đấy."

"…"

Hai tiếng đồng hồ ngồi trên xe khiến Thích Phán Đàn cảm thấy sống không bằng chết, mỗi phút mỗi giây trải qua đau đớn khiến cô càng căm hận người đàn ông này hơn.

Sau khi xuống xe, bên đường có một cửa hàng tiện lợi, Thích Phán Đàn đột nhiên nắm tay Chu Tự Tông, những ngón tay thon dài của cô luồn qua kẽ tay anh, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Bàn tay của Chu Tự Tông rõ ràng cứng đờ trong giây lát, anh quay đầu nhìn cô, ánh mắt lạnh nhạt không để lộ chút cảm xúc nào. Thích Phán Đàn mỉm cười, dựa sát vào cánh tay anh, vào vai "người vợ" một cách hoàn hảo trong một cặp vợ chồng.

"Honey, anh mua cho em một bao thuốc lá được không?"

Để che mắt người ngoài, hai người giao tiếp bằng tiếng Anh hoặc tiếng Nga, tiếng "Honey" vang lên bất ngờ khiến Chu Tự Tông không kịp trở tay.

Nói đến diễn xuất, anh cảm thấy Thích Phán Đàn không thể diễn bằng mình. Nụ cười dịu dàng hiện lên ở đuôi mắt, anh nâng tay cô lên, hôn lên mu bàn tay cô.

"Không được."

Sắc mặt của Thích Phán Đàn ngay lập tức xụ xuống.

Ngay lúc anh đang thấy buồn cười, Thích Phán Đàn bất ngờ ôm cổ anh, áp sát vào lồng ngực rắn chắc của anh: "Xin anh đó chồng ơi, mua cho em một bao đi, một bao thôi, em xin anh đó!"

Cô vừa nói năng điên cuồng vừa định hôn lên mặt anh.

Hành động này thu hút người qua đường dừng lại xem, có người còn cười ầm lên, quay sang bàn tán với bạn bè.

Chu Tự Tông theo bản năng ngửa đầu ra sau, trong mắt thoáng qua vẻ kinh hoàng, cảnh tượng bị cưỡng hôn tối qua bất chợt hiện lên trong đầu anh.

"Mua!"

Thích Phán Đàn ôm cổ anh, cằm tì lên xương quai xanh của anh, sau khi đạt được mục đích thì nở nụ cười ranh mãnh.

"Cảm ơn chồng, em thưởng anh một nụ hôn nhé?"

Ánh mắt Chu Tự Tông trở nên nguy hiểm, anh hạ giọng dùng tiếng Trung cảnh cáo cô: "Đừng được voi đòi tiên."

Sau khi có được thuốc lá, Thích Phán Đàn không còn giữ hình tượng người vợ nũng nịu dính người nữa.

Hai người đứng trong con hẻm vắng người qua lại, cô ngồi xổm trên mặt đất không chút hình tượng, hai chân dạng ra thành hình chữ bát (八) rất tự nhiên, ngón tay kẹp điếu thuốc sắp cháy hết, trông như một tay nghiện thuốc chính hiệu lang thang ngoài đường phố nhiều năm.

Cô hít một hơi thật sâu, nhả ra một làn khói, sau khi xua tan mệt mỏi, cô ngửa đầu thả lỏng đôi vai đang căng cứng. Khuôn mặt tinh xảo hòa quyện với tư thế phóng khoáng đến hoàn hảo, không còn nhìn ra bóng dáng cô vợ ngoan hiền vừa nãy.

Chu Tự Tông nhíu mày không hề thả lỏng, hiếm khi anh tỏ ra chán ghét như vậy.

Thích Phán Đàn chú ý đến ánh mắt của anh, nhún vai cười khẩy đầy khinh thường:

"Không uống rượu không hút thuốc, anh đúng là người đàn ông hoàn hảo. Nếu tôi là phụ nữ bình thường thì tôi chắc chắn sẽ cưới anh."

"Mẹ kiếp, cô nói ra câu đó mới là không bình thường."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc