Xe chạy đến thành phố gần nhất là Sighnaghi, từ đó họ phải bắt xe buýt để đến thủ đô Tbilisi.
Mặc dù Thích Phán Đàn không nói gì nhưng Chu Tự Tông nhận ra cô đau đến mức gần như sắp gục ngã, sợ rằng cô không chịu nổi hành trình hai tiếng đồng hồ nữa nên anh quyết định ở lại đây một ngày trước đã.
Sighnaghi có nhiều khách du lịch hơn Sheki nên thân phận trông như vợ chồng của họ sẽ không khiến người ở đây nghi ngờ. Nhưng để đề phòng, Chu Tự Tông vẫn mua một ít quần áo có thể dễ dàng ngụy trang.
Số tiền mặt mà họ đổi được đủ dùng cho đến Poti, thậm chí còn dư khá nhiều. Nhưng rắc rối duy nhất là thân phận của hai người có vấn đề, nếu muốn ở khách sạn thì cần đăng ký bằng hộ chiếu nên họ đành phải tìm những nhà trọ không chính thống rồi đút lót cho chủ nhà nghỉ.
Để không khiến chủ nhà nghi ngờ, họ chỉ có thể đợi đến khi trời tối hẳn mới nhận phòng, như vậy sẽ an toàn hơn.
Chu Tự Tông làm mấy chuyện này rất thành thạo, cứ như thể anh từng vượt biên trái phép qua nhiều quốc gia vậy. Thậm chí Thích Phán Đàn còn nghi ngờ anh không chỉ là tội phạm truy nã ở Azerbaijan mà cũng bị đối xử tương tự ở mấy nước khác nữa.
Các con đường trong thành phố mang đậm phong cách châu Âu, lát đá quanh co uốn lượn. Hai bên đường là vô số quán cà phê nhỏ và cửa hàng đồ thủ công, bên ngoài treo những tấm thảm dệt thủ công và đồ gốm. Khách du lịch đi lại tấp nập làm con phố trở nên náo nhiệt hơn, hai người ẩn mình giữa những gương mặt nước ngoài.
Thích Phán Đàn ngắm nghía những món đồ thú vị mà người bán hàng bày bán trước cửa. Cô đã bị mắc kẹt ở thị trấn nhỏ Sheki suốt năm năm, đã chán ngấy phong cảnh ở đó, lâu rồi cô không được trải nghiệm một con phố nhộn nhịp như thế này khiến cô mải mê dạo bước.
Bên đường có một bà già tóc bạc đang cúi đầu đan con búp bê chân dài, trên miếng lót bên cạnh bày bán những con vừa đan xong, món đồ này trông xấu một cách khó tả nhưng cũng xấu theo một cách rất độc đáo.
Thích Phán Đàn cầm một con lên ngắm nghía, bà cụ mỉm cười hiền từ, giơ một tay ra, ý muốn nói giá tiền.
Cô không định mua, chỉ thấy nó xấu lạ nên cầm xem thử, cô quay lại nhìn người đàn ông đứng sau lưng mình.
Chu Tự Tông khoanh tay trước ngực, dáng người cao lớn như vệ sĩ. Để tránh bị chú ý, anh cố ý mặc áo sơ mi dài tay mang đậm phong cách địa phương, màu be ấm áp khiến anh trông dịu dàng hơn, cổ tay áo và cổ áo được thêu họa tiết xanh đỏ sặc sỡ, là những họa tiết truyền thống của Georgia.
Tay áo được xắn lên để lộ cánh tay săn chắc với đường gân xanh nổi rõ, đường nét bờ vai căng cứng, rõ ràng, toát lên cảm giác mạnh mẽ nguyên thủy.
Anh đeo kính râm, che gần hết khuôn mặt, nhận ra Thích Phán Đàn đang nhìn mình, khóe miệng nhếch lên, nụ cười ngông cuồng kiêu ngạo, mang theo vẻ lưu manh và nguy hiểm tác động mạnh vào lòng người.
Thích Phán Đàn không đành lòng nói con búp bê này xấu như anh vì khuôn mặt và dáng người kia đã đánh bại ý định muốn sỉ nhục anh của cô.
"Cô định nói chân con búp bê đó dài như tôi mà cũng xấu như tôi, phải không?"
Chu Tự Tông có tài quan sát sắc mặt và đoán suy nghĩ đúng là không ai sánh bằng.
Thích Phán Đàn đặt con búp bê xuống: "Anh cũng biết cách gây sự chú ý thật đấy."
"Xem ra mông của cô không còn đau nữa."
Thích Phán Đàn nghiến răng.
Cô thật sự phải cho tên đàn ông không biết sống chết này một bài học mới được.
Chín giờ tối, họ tìm được một nhà nghỉ, nói dối rằng đã làm mất giấy tờ, ngày mai mới đi làm lại được.
Chu Tự Tông ôm eo Thích Phán Đàn, cử chỉ vô cùng thân mật, hai người trông giống hệt một cặp vợ chồng xứng đôi vừa lứa. Ông chủ tốt bụng mời họ vào, còn an ủi nói không sao cả, sau khi nhận phòng, ông ấy còn cố tình mang cho họ hai ly rượu vang.
Sighnaghi là thị trấn nổi tiếng về rượu vang, các nhà hàng và nhà nghỉ thường mời khách uống rượu vang do nhà tự ủ, nồng độ cũng cao hơn rượu vang bình thường.
Chu Tự Tông không uống rượu nên để nguyên ly rượu không uống, Thích Phán Đàn mang cả hai ly ra ban công, dựa vào lan can vừa hóng gió đêm vừa nhâm nhi rượu, trông cô có vẻ rất tận hưởng.
Khi anh tắm xong đi ra thấy cô đang dựa vào lan can, mặt đỏ bừng, đầu nghiêng sang một bên, mắt lim dim buồn ngủ. Mí mắt rũ xuống trông như sắp không chịu nổi được nữa, cô cố mở mắt ra nhưng rồi lại như muốn khép lại, dáng vẻ có vài phần mơ màng và lười biếng.
Chu Tự Tông không nhận ra mình đang cười, anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi hoa đó, đi đến cửa ban công:
"Tôi nhắc cô một cậu, đây là tầng ba, nếu đầu cắm xuống đất thì cô có bảy mươi phần trăm cơ hội bắt đầu lại cuộc đời đấy."
"Sao miệng lưỡi của anh ăn nói khó nghe thế?" Cô có vẻ muốn lườm anh nhưng mí mắt lại cứ sụp xuống, không giữ nổi nữa.
Chu Tự Tông bước tới định kéo cô vào trong nhưng nào ngờ chỉ kéo nhẹ một cái thì Thích Phán Đàn đã ngã vào người anh, hai tay buông thõng không còn sức, mặt đập vào ngực anh.
Anh ôm eo cô, đang định bế ngang cô lên thì Thích Phán Đàn bất ngờ ôm cổ anh, kiễng chân đưa miệng đến gần mặt anh. Chu Tự Tông vô thức ngẩng đầu tránh né sự thân mật của cô, nắm cánh tay cô nhắc nhở.
"Cô say rồi."
"Chu Tự Tông, anh thật giống một người quen cũ của tôi."
Anh nheo mắt, cúi đầu nhìn gò má đỏ bừng của cô, đôi mắt mất đi tiêu cự mơ màng nhìn thẳng vào anh, Thích Phán Đàn mạnh dạn đưa tay chạm vào phần giữa đôi mày của anh.
"Thật sự rất giống, giống cả ánh mắt nữa."
"Người quen cũ của cô tên là gì?"
"Đồ khốn nạn."
Anh không phân biệt được là cô đang chửi anh hay đang nhắc đến người quen cũ của cô.
Thích Phán Đàn vùi mặt vào ngực anh, hai tay nghịch ngợm túm lấy áo sơ mi trước ngực anh. Móng tay cô vô tình cọ vào phần đầu vυ" sau lớp vải, Chu Tự Tông khẽ rên lên, giữ eo cô đẩy ra phía sau nhưng ngón tay Thích Phán Đàn vẫn túm áo anh không chịu buông ra.
"Cái tên khốn nạn đó… Nói tôi ham tiền, nói tôi là một bình hoa vô dụng, sỉ nhục tôi trước mặt biết bao người, tôi hận anh ta! Một ngày nào đó tôi chắc chắn sẽ giết anh ta!"
Cô nói năng không mạch lạc giống như đang lảm nhảm. Đây là lần đầu tiên Chu Tự Tông nghe cô kể chuyện của mình, vì tò mò nên anh không ngắt lời, nghe thế nào cũng thấy người quen cũ trong miệng cô là một gã đàn ông tệ bạc từng phụ lòng cô.
Thích Phán Đàn bỗng nghẹn ngào: "Tôi rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay đều là vì anh ta! Nếu ông trời ban cho tôi một điều ước thì tôi muốn anh ta quỳ trước mặt tôi mà chết! Sùi bọt mép, ngũ khiếu* chảy máu, máu chảy thành sông, không có con cháu! Tan xương nát thịt!"
(*Ngũ khiếu: gồm có hai lỗ mũi, hai lỗ tai, một lỗ miệng.)
"Tôi tưởng tượng ra được rồi đó, đúng là một cái chết rất tàn nhẫn." Chu Tự Tông hùa theo lời nói điên rồ của kẻ say.
Thích Phán Đàn đột nhiên ngẩng đầu lên, hai hàng nước mắt trong veo lăn dài trên gò má ửng hồng của cô.
Cô níu cổ áo anh, đôi mắt trong veo như suối, nước mắt làm nổi bật tình cảm mãnh liệt trong mắt cô, đôi môi đỏ mọng lấp lánh nước khiến lòng người rung động. Chu Tự Tông nín thở trong thoáng chốc, sau đó nghe giọng nói khàn khàn của cô:
"Nhưng tôi rất thích khuôn mặt này. Tôi yêu mất rồi, phải làm sao bây giờ?"
Thích Phán Đàn tủi thân cầu cứu anh nhưng không đợi anh phản ứng, tay cô đã ấn vào gáy anh rồi kiễng chân lên, đôi môi quyến rũ bất ngờ áp lên bờ môi mỏng của anh.
Chu Tự Tông ngửi thấy hương rượu nồng nàn, đồng tử chợt co mạnh lại. Cảm giác mềm mại như tơ lụa, chiếc lưỡi ấm áp lướt qua kẽ môi đang run rẩy của anh, trong khoảnh khắc đó thậm chí còn chạm đến răng anh.
Ánh mắt người đàn ông thoáng qua vẻ hoảng loạn, vẻ kiêu ngạo và ngông cuồng thường thấy lập tức vỡ vụn.
Chu Tự Tông dùng một tay ôm eo cô rồi ném cô lên giường. Anh đứng bên giường, hơi thở không ổn định phải hít sâu hai lần, cơ ngực nở nang liên tục phập phồng. Anh lui ra ban công, cố để cơn gió lạnh làm dịu đi đôi tai đang nóng ran, khi nhìn thấy ly rượu vang còn thừa đặt trên lan can, anh không chút do dự uống hết.
Đột nhiên, anh nhớ ra đây là ly rượu mà Thích Phán Đàn vừa uống, vội vàng lấy tay che miệng, ký ức trong cơ thể lại gợi nhớ cảm giác trên đôi môi vừa rồi, cũng như cảm giác ẩm ướt khi bị lưỡi cô lướt qua răng.
Chu Tự Tông khom người, cơ thể cứng đờ, vẻ kiêu căng ngạo mạn và thanh cao trên người anh đang dần tan vỡ.
Nửa đêm, Thích Phán Đàn tỉnh giấc vì buồn ŧıểυ. Sau khi đi vệ sinh quay lại, cô ngạc nhiên phát hiện người đàn ông trên giường vẫn chưa tỉnh, ngay cả bật đèn cũng không làm anh thức dậy, ngủ ngon hiếm thấy.
Xương chân mày sâu càng nổi bật hơn trong sự tĩnh lặng, Chu Tự Tông gác một tay lên gối, nằm sấp trên giường. Tư thế này khiến đường cong trên cơ thể anh trông rõ ràng hơn, mông cong eo thon, một sức hút giới tính mãnh liệt ẩn giấu trong cơ thể này.
Thích Phán Đàn liếʍ môi, thành thật mà nói trông anh khá quyến rũ.
Cô nhớ đến ly rượu vang còn chưa uống hết, đi ra ban công thì phát hiện ly rượu đã được đặt trên bàn, bên trong trống không, rõ ràng đã bị Chu Tự Tông uống hết.
Thích Phán Đàn không khỏi nhíu mày, nghi ngờ chính nửa ly rượu đó đã hạ gục hệ thống cảnh giác của anh.
Trông thì cao lớn, vạm vỡ, không chê vào đâu được nhưng không ngờ tửu lượng lại kém như vậy.
Cô mỉm cười bước đến bên giường, như vừa phát hiện một bí mật mới, đắc ý chống tay lên hông, nghiêng đầu ngắm nghía dáng vẻ sụp đổ phòng tuyến của anh lúc này.
Thích Phán Đàn không hề quên mình đã làm gì mà ngược lại, cô cố ý mượn rượu để trêu chọc anh. Mặc dù người đàn ông này trông có vẻ miễn nhiễm với mọi thứ nhưng lúc bị trêu chọc vẫn có thể nhận ra, về mặt tình cảm, e rằng anh vẫn là một tờ giấy trắng.
Dám đánh cô ư? Vậy thì cô sẽ để anh biết thế nào gọi là hối hận không kịp.