Chiếc xe con đang đi trên đường chính thì đột nhiên rẽ vào một lối mòn rải đá chưa được khai phá. Dairis sợ Thích Phán Đàn va vào cửa kính xe, anh ta vừa lái xe, vừa định đưa tay ra giữ cho cô khỏi lắc lư.
Chu Tự Tông ngồi phía sau ghế phụ, ấn bả vai Thích Phán Đàn, tay còn lại đỡ lấy đầu cô, đề phòng cô ngã xuống, lạnh lùng nói: “Anh tập trung lái xe là được.”
Dairis nén lại cơn bất mãn, đạp mạnh chân ga. Bánh xe chật vật lăn trên lớp đá gập ghềnh, đá vụn văng tung toé, những viên đá nhỏ đập vào gầm xe nghe, trong xe mất thăng bằng lắc lư trái phải.
Những bụi cây rậm rạp bên đường thỉnh thoảng có nhánh cây cào vào lớp sơn xe phát ra âm thanh chói tai.
Sau khi xuyên qua đoạn đường đó, chiếc xe lập tức dừng lại. Phía trước không còn đường, khe hở chật hẹp giữa rừng cây không đủ để cho chiếc xe đi qua, chỉ có thể đi bộ.
Dairis vội vã xuống xe, định bế Thích Phán Đàn ra nhưng không ngờ lại bị Chu Tự Tông giành trước.
Anh đeo ba lô lệch một bên vai, cánh tay trái đỡ lưng cô, tay phải luồn dưới đầu gối cô, vì dùng sức đột ngột mà những đường cơ bắp trên cánh tay nổi rõ, lớp áo khoác rộng thùng thình cũng không che đi được. Thích Phán Đàn tựa vào ngực anh, mái tóc dài rối tung phủ lên một nửa khuôn mặt, nhìn như đang ngủ rất yên bình.
“Dẫn đường!”
Dairis cúi người chui vào khu rừng rậm, không quên quay đầu dùng cánh tay gạt những nhành cây phiền phức kia, sợ chúng làm xước mặt hay tay Thích Phán Đàn. Anh ta khá bất mãn với người đàn ông đang ôm cô nhưng chỉ có thể im lặng nhẫn nhịn.
Đi về phía trước được một đoạn, Chu Tự Tông đã nghe thấy tiếng nước chảy. Anh đã biết giữa biên giới hai nước có một con sông chảy qua, là một ranh giới tự nhiên.
Xuyên qua rặng cây cuối cùng, tầm nhìn đột ngột mở rộng. Nước sông phía dưới trong xanh, hai bờ sông cây cối um tùm, những cây liễu mọc hoang, nhánh cây rủ xuống chạm mặt nước, lối mòn uốn khúc dẫn về phía biên giới.
Dòng sông này tên là Alazani, là tuyến đường vượt biên mà Chu Tự Tông từng cân nhắc.
“Chỗ này.”
Dairis cẩn thận bước xuống triền dốc, đi đến bên bờ sông, đưa tay định nhận lấy người từ trong lòng Chu Tự Tông nhưng bước chân của anh nhảy xuống vững vàng gần như không tốn sức chút nào, còn có thể vững vàng ôm người vào lòng.
“Đi tiếp đi.” Anh không cho Dairis cơ hội nhận lấy Thích Phán Đàn.
Bắc qua sông là một cây cầu, ít ai biết phía bên này có một đường hầm xuyên núi, vốn là hầm trú ẩn thời Liên Xô để lại, nằm ngay dưới chân cầu.
Nhân viên biên phòng nước láng giềng sẽ không đến đây tuần tra, có cây cầu chắn ngang, bên này chính là địa bàn của bọn họ. Dairis liếc nhìn đồng hồ đeo tay, biết thời gian đồng nghiệp thay ca trùng hợp chính là lúc này, anh ta chạy nhanh về phía trước dẫn đường, cẩn thận khom người xuống, tránh để camera trên cầu quay trúng.
Những viên đá dưới chân cầu đã loang lổ, rêu xanh mọc kín các khe nứt. Dairis cố hết sức mới đẩy được một tảng đá ra, phía sau là một cánh cửa sắt gỉ sét, lối vào nhỏ hẹp, bên ngoài bám đầy dây leo, tường đá loang lổ như hòa làm một với thiên nhiên.
Anh ta che chắn cho hai người kia vào trước rồi nhanh chóng theo sát phía sau.
Không khí bên trong lãnh lẽo ẩm ướt, vách tường được đổ bê tông dày, chỗ rơi vữa để lộ ra thanh sắt bên trong. Trên bức tường loang lổ còn có dấu vết rỉ sét cũ kỹ năm đó, bên trong tối đen gần như không có ánh sáng.
Dairis bật đèn pin, đi phía trước Chu Tự Tông, cả đoạn hầm đều phải khom người đi, đối với những người cao lớn như bọn họ có thể nói là vô cùng chật vật.
Dọc đường rải rác những vật dụng bỏ hoang: rương gỗ mục nát, thùng sắt gỉ sét nằm ngổn ngang, mặt nạ phòng độc cũ bị tùy ý nhét vào một góc, phần cao su đã cứng lại, ống kính phủ một lớp bụi dày.
“Anh từng đến đây rồi à?” Chu Tự Tông hỏi, giọng nói vang vọng giữa những vách đá ẩm mốc, vọng lại thành vô số tiếng vang nhỏ vụn.
“Tôi từng vào kiểm tra một lần khi đi tuần nhưng chưa đi đến cuối. Theo tôi đoán, đầu bên kia có thể đã bị bịt kín, trừ phi cảnh sát biên phòng bên kia chưa phát hiện ra hầm trú ẩn này.”
Đi được một lúc, giữa hầm xuất hiện một khu vực như nơi trú ẩn khẩn cấp, bên tường có mấy chiếc giường xếp cũ nát, còn có vài chiếc chăn mốc meo và ba lô quân dụng. Độ cao ở nơi này mới có thể miễn cưỡng duỗi lưng thẳng, đi tiếp về phía trước lại phải khom người.
Mục đích Dairis đưa họ đến là để giấu Thích Phán Đàn ở nơi này, đây là nơi duy nhất anh ta biết có thể bảo vệ an toàn cho cô.
“Đường hầm này ở vùng tiếp giáp biên giới, sẽ không có ai lui tới, càng không có ai phát hiện ra. Hai người cứ yên tâm ở lại đây, tôi sẽ nghĩ cách giải quyết visa cho cô ấy, xong sẽ quay lại đón hai người ra ngoài.”
Dairis biết mình sắp lợi dụng đặc quyền vì tư lợi nhưng lúc này chẳng còn cách nào khác. Anh ta không thể trơ mắt nhìn cảnh sát đưa Thích Phán Đàn đi được.
“Chậm nhất là hai ngày. Anh nhất định phải bảo vệ cô ấy thật tốt. Ba tiếng nữa tôi sẽ mang đồ ăn đến. Nhớ kỹ, đừng tùy tiện ra ngoài! Trên cầu sẽ có tuần tra, nếu cô ấy bị biên phòng phát hiện thì chỉ có thể ngồi tù, không phải chuyện đơn giản như chỉ cần về nước là có thể giải quyết được!”
Người nhập cư bất hợp pháp sẽ bị phán tội danh là gián điệp, lúc đó bọn họ sẽ không tiếc bất cứ giá nào tiến hành tra hỏi, Dairis biết rõ điều đó đáng sợ đến thế nào.
“Yên tâm, không cần anh nói, tôi cũng sẽ bảo vệ cô ấy.” Chu Tự Tông ngồi dưới đất, nhẹ nhàng đặt Thích Phán Đàn trong lòng xuống. Dairis nheo mắt quan sát anh, quyết định phải điều tra rõ ràng thân phận của người đàn ông này.
“Cho tôi tên và số hộ chiếu của anh.”
Chu Tự Tông nhếch môi miễn cưỡng nở nụ cười, duỗi tay ra hiệu muốn mượn điện thoại di động của anh ta.
Dairis đưa cho anh, Chu Tự Tông nhập thông tin anh ta muốn. Dairis đưa đèn pin cho anh:
“Tôi muốn nghe anh nói thật, anh thích Thích Phán Đàn đúng không?”
“Tôi biết anh muốn hỏi gì, cô ấy là người duy nhất chịu cưu mang tôi, cho nên tôi sẽ không bỏ mặc cô ấy, xem như trả lại cho cô ấy một ân tình. Cho nên, anh có thể yên tâm để hai chúng tôi ở lại đây.”
“Huống hồ bây giờ giải quyết hộ chiếu cho cô ấy mới là chuyện quan trọng nhất mà đúng không?”
Đường viền hàm của Dairis siết chặt, anh ta bật đèn pin điện thoại lên:
“Ở yên đây đợi tôi!”
Nói rồi, anh ta khom người, vội vã quay lại đường cũ.
Tiếng bước chân vang vọng trong đường hầm hẹp dài, Chu Tự Tông nghe thấy âm thanh anh ta rời đi, cánh cửa sắt từ từ đóng lại, sau đó lại dùng đá chặn kín cửa.
Thích Phán Đàn nằm trên đùi Chu Tự Tông. Anh ngẩng đầu, dùng đèn pin quét một vòng xung quanh. Hầm trú ẩn bỏ hoang vẫn giữ nguyên trạng thái nguyên thủy nhất, trên tường vẫn còn những khẩu hiệu thời Liên Xô đã bạc màu, khẩu hiệu đường dùng chữ tiếng Nga màu đỏ đậm khích lệ tinh thần binh sĩ: “Giữ cảnh giác, chiến đấu đến cùng!”
Chu Tự Tông nhặt một tấm chăn mốc meo bên cạnh lên, ngậm đèn pin trong miệng, rồi lại ôm lấy Thích Phán Đàn lên. Người một phút trước còn hứa sẽ ngoan ngoãn ở lại, vậy mà bây giờ lại đi về phía cuối đường hầm bên kia.
Trước khi đến đây, Chu Tự Tông đã so sánh bản đồ nhiều lần, có thể chắc chắn đầu bên kia của đường hầm là một thị trấn nhỏ ở quốc gia láng giềng - Lagodekhi.
Cũng phải cảm ơn Dairis đã đưa anh đến nơi bí mật chưa có ai phát hiện ra này, dùng cách lợi dụng người mà anh ta yêu quả nhiên là con đường tắt ngắn nhất.
Chu Tự Tông cúi đầu nhìn Thích Phán Đàn vẫn đang bất tỉnh trong lòng.
Người phụ nữ này vẫn còn giá trị lợi dụng với anh, không thể cứ thế mà vứt đi được, ít nhất cũng phải vắt kiệt đến giá trị cuối cùng.
Đi tới cuối hầm trú ẩn, Chu Tự Tông nhắm mắt, điều chỉnh hơi thở. Đường hầm sẽ phóng đại âm thanh bên ngoài, anh nghe thấy tiếng xe cộ chạy qua phía ngoài bức tường đá, tiếng gió không ngừng rít lên mỗi khi từng chiếc xe băng qua.
Chu Tự Tông lùi về phía sau ba mét, đặt Thích Phán Đàn xuống đất, để đầu cô tựa vào tường, sau đó tắt đèn pin, rút khẩu súng đeo sau lưng, dùng chăn quấn chặt lấy họng súng từng vòng một, che kín họng súng đi, động tác thành thạo, giơ lên nhắm thẳng vào khối nham thạch ở cửa hang.
Chiếc chăn dày đã hoàn toàn bịt kín họng súng, ngăn cách với không khí xung quanh. Khoảnh khắc bóp cò, tiếng súng bị bịt kín trong lớp chăn kia, tiếng nổ bị che giấu chỉ còn lại một âm thanh trầm đục.
Viên đạn lao đi, một làn khói mỏng phả ra từ khe chăn.
Nham thạch nứt ra, để lộ một khe hẹp. Một vệt sáng rọi vào từ phía cuối đường hầm. Mấy giây sau, những khối nham thạch không chịu nổi áp lực mà vỡ tan, đá vụn rào rào đổ sụp xuống, đập vào mắt là bên rìa một tuyến đường quốc lộ nằm ngay cửa ra của vách núi, mà bên dưới là một rừng cây hoang vu không có người ở.
Ánh mắt Chu Tự Tông xuyên qua bụi đất tung bay, nhìn thấy quốc kỳ "Saint George" ở bên kia sườn núi, khóe miệng cong lên nở một nụ cười ngạo nghễ, nụ cười của một kẻ sống ngoài vòng pháp luật, trong mắt mang theo sự ngông cuồng khiêu khích, tự tin đến mức khiến người khác rùng mình, là một loại kiêu căng ngạo mạn không để ông trời vào mắt.
Anh buông khẩu súng trong tay xuống, không thèm quay đầu, nói với người bị tiếng súng đánh thức ở sau lưng:
“Nếu cô định đẩy tôi xuống vực thì tôi sẽ lập tức bắn một phát súng vào đầu gối cô.”
Động tác đang định lặng lẽ đứng dậy của Thích Phán Đàn đột nhiên cứng đờ.
Rốt cuộc làm thế nào mà người này như thể mọc thêm một đôi mắt ở sau lưng vậy chứ.
Dairis tranh thủ lúc đồng đội đổi ca, lòng như lửa đốt chạy tới hầm trú ẩn. Hộp cơm trong tay lay động theo bước chân, suýt rơi xuống đất. Tim anh ta đập đập như trống trận, nhanh như thể sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng khi đến nơi, anh ta phát hiện vị trí ban đầu đã trống không.
Một luồng khí lạnh thốc từ gan bàn chân lên, cơn hoảng loạn cuộn trào trong lồng ngực, tay anh ta khẽ run. Dairis cố gắng đè nén nỗi sợ hãi trong lòng xuống, nghiến chặt răng, bước nhanh về phía cuối hầm. Mỗi bước chân đi về phía trước, dự cảm chẳng lành trong lòng lại càng mãnh liệt hơn.
Trong đầu anh chợt hiện lên thông tin từng tra được từ cục quản lý xuất nhập cảnh Baku về người kia – Chu Tự Tông, dưới một hồ sơ nhập cảnh tưởng như đơn giản ấy lại là một sự thật rợn người.
Mà khiến anh ta hít thở không thông là chỉ ba ngày sau khi Chu Tự Tông nhập cảnh, hồ sơ của anh trong hệ thống đã bị gắn cờ truy nã. Một kẻ bị tình nghi đã sát hại gần trăm người, một tội phạm giết gần trăm người đang bỏ trốn.
Tim Dairis thắt lại, anh ta không dám tin mình lại đích thân đưa tên giết người đó đến biên giới.
Chờ đến khi anh ta chạy đến vách đá ở cửa ra cuối hầm trú ẩn, lá cờ nước láng giềng bên kia đang tung bay trong gió.
Phóng tầm mắt nhìn ra, trong đường hầm đã không còn một bóng người. Những tảng đá nham thạch bị đạn bắn vỡ nằm vương vãi dưới chân, như đang châm chọc sự ngu ngốc của anh ta. Dairis thấy trên mặt đất còn sót lại một vỏ đạn, con dấu bên dưới phần thuốc súng vẫn còn thấy rõ.
Cơn tuyệt vọng đột nhiên ập đến, đầu gối Dairis không nhịn được mà nặng nề quỳ sụp xuống đất, đôi mắt vô hồn nhìn trân trân xuống dưới chân, trong lòng sụp đổ giống như ngọn núi lửa đã kiềm chế rất lâu đột nhiên phun trào, cơn tuyệt vọng nóng rực nhanh chóng cắn nuốt lý trí của anh ta, phá hủy phòng tuyến cuối cùng.
Người con gái anh ta yêu, người anh ta vốn nên không tiếc bất cứ giá nào mà bảo vệ lại bị anh ta đích thân trao cho một tên tội phạm bỏ trốn tội ác tày trời.