Trêu Chọc Quái Vật Máu Lạnh

Chương 21

Trước Sau

break



Một đất nước xa lạ, ngôn ngữ không hiểu, ánh mắt của người dân cũng chẳng mấy thân thiện, dò xét người ngoại quốc không rõ lai lịch như cô.

Thích Phán Đàn cực kỳ ghét ánh mắt này nhưng khẩu súng để ngay hông khiến sợ hãi trong lòng cô đã lấn át cả sự khó chịu mà những ánh mắt đó mang lại.

“Cô biết tình cảnh của mình bây giờ là gì không?”

Chu Tự Tông hỏi cô, khoảng cách giữa hai người gần đến mức không còn kẽ hở. Trông thì như thể anh đang ôm cô, tay phải đặt sau lưng cô nhưng thực ra chỉ cần cô đi chậm một bước, họng súng cứng rắn sẽ đè chặt lên cột sống cô, đau đến mức cô chẳng muốn nói gì nữa.

“Tình cảnh có thể bị anh giết bất cứ lúc nào.”

Một tiếng cười thấp trầm vang lên từ lồng ngực người đàn ông, như con dã thú đang ngủ say vừa tỉnh giấc, ánh mắt lóe lên sự giảo hoạt:

“Sai rồi, là chúng ta đang ở trên cùng một con thuyền.”

Ở quốc gia này bọn họ không có hồ sơ nhập cảnh, điều đó có nghĩa là một khi bị cảnh sát phát hiện, bọn họ sẽ lập tức bị bắt vào tù chờ thẩm vấn. Với những gì Thích Phán Đàn biết, nếu bị thẩm vấn thì sẽ bị gán tội danh là gián điệp, không bị hành hạ rớt mất mười cân thịt chỉ sợ không ra được.

“Cho nên anh cố ý kéo tôi theo làm kẻ chết chung với mình? Anh muốn đường xuống suối vàng có người làm bạn với mình à?”

“Đúng thế.” Anh trâng tráo nói: “Nhưng giá trị của cô cũng không chỉ có mỗi việc đó.”

Chu Tự Tông cúi đầu, ghé sát tai cô thì thầm: “Khuôn mặt tôi quá nổi bật, quá gây chú ý, chỉ cần lộ diện là lập tức bị nhắm đến. Nhưng cô thì khác, cô là phụ nữ, trông dịu dàng vô hại, trong mắt bọn họ chẳng khác gì một con cừu đi lại, không hề có bất kỳ uy hiếp nào, đương nhiên cũng sẽ không dẫn đến hoài nghi.”

“Thử nghĩ xem, nếu chúng ta là một đôi vợ chồng thì sao? Đó sẽ là lớp vỏ ngụy trang hoàn hảo nhất, sẽ không ai cố ý vặn hỏi ý đồ hoặc thân phận của chúng ta. Chúng ta có thể tới để du lịch, di dân, thậm chí là thăm người thân. Cho dù bọn họ có suy đoán thế nào cũng sẽ không tra cứu.”

Thích Phán Đàn nghe ra mục định lợi dụng mình của anh, quay đầu lại, lịch sự mỉm cười với anh: “Vậy cho hỏi anh Chu, mục đích cuối cùng của anh là định dẫn tôi đến đâu?”

“Về nước.”

Thích Phán Đàn khịt mũi coi thường: “Đơn giản thôi, vậy thì anh tự khai báo thân phận với cảnh sát đi, người ta chỉ tra khảo anh mười ngày nửa tháng thôi, sau khi kết thúc sẽ trục xuất anh về nước, đỡ phải tốn công sức trèo đèo lội suối thế này đúng không? Trên đường có nhiều nhân tố không xác định như vậy, anh còn chưa về nước đã lên đường xuống suối vàng rồi.”

“Nếu tôi làm theo cách cô nói, tôi sẽ lên đường xuống suối vàng trước đấy.”

Chu Tự Tông nhìn vào đánh dấu bản đồ trên điện thoại Thích Phán Đàn, thấy có một nhà hàng ở ngã rẽ phía trước bên trái, họng súng ấn vào lưng cô, ép cô rẽ theo hướng mình muốn đi.

Chu Tự Tông nhét điện thoại của cô vào túi mình: “Có điều này cô chưa biết, tôi là tội phạm truy nã ở Azerbaijan.”

Thích Phán Đàn không thể tin được, mở to hai mắt:

“Bây giờ anh nói cho tôi biết chuyện này có phải quá trễ rồi không?”

Bọn họ vừa mới trốn khỏi quốc gia đó chưa được bao lâu, Thích Phán Đàn hối hận vì lẽ ra khoảnh khắc có linh cảm bất thường về anh lẽ ra cô nên báo cảnh sát đến bắt anh đi.

“Giờ cũng chưa muộn, ít ra cô Thích sẽ không còn muốn tìm cách giết tôi nữa.”

“Đúng, tôi lo chạy thoát thân còn không kịp.”

“Hy vọng cô hiểu, chạy trốn là quyết định ngu xuẩn hơn cả chết.”

Đến trước cửa nhà hàng, Chu Tự Tông dùng thân súng gõ nhẹ vào eo cô, cúi đầu thấp giọng nói một câu bên tai cô: “Đứng ở đây đợi tôi, đừng quên hộ chiếu của cô vẫn còn ở trên người tôi.”

Chu Tự Tông dùng áo khoác che đi khẩu súng, nhét lại sau lưng, đeo túi trên vai trái rồi bước vào nhà hàng nhỏ tối tăm kia.

Thích Phán Đàn quan sát xung quanh, cũng là thị trấn vùng biên giới, nhưng so với Sheki, nơi này lại mang đậm hơi thở lịch sử hơn nhiều. Đường phố lót đá gồ ghề, mang theo cảm giác tang thương của thời gian.

Xa xa là công viên quốc gia nổi tiếng của Lagodekhi, một biển xanh bạt ngàn, ranh giới mơ hồ mà rộng lớn.

Thích Phán Đàn biết muốn trở về là chuyện không thể. Visa của cô đã hết hạn từ lâu, vốn dĩ ở nơi đó không thể vào mà cũng chẳng thể ra được. Chuyện này lại hoàn toàn phù hợp với ý muốn của tên kia, sở dĩ anh ta cấp cho cô visa thời hạn một năm chỉ sợ là để dùng cách này vây nhốt cô.

Nếu như để anh ta biết cô đã trốn khỏi quốc gia đó thì sao?

Thích Phán Đàn không khống chế được mà có cảm giác khoái trá khi trả thù, thoát khỏi sự kiểm soát của anh ta, không còn bị chi phối, thật sự rất sảng khoái.

Chu Tự Tông cầm tiền địa phương đã đổi đi ra, trông thấy nụ cười phấn khích hiện rõ trên mặt cô.

Anh nhướng mày, ánh mắt lóe lên chút giễu cợt:

“Có thể chia sẻ tin vui của cô với tôi không?”

“Không có gì, chỉ là cảm thấy mặt anh xấu kinh khủng.”

Gương mặt tương tự với người đàn ông kia khiến cô cảm thấy chán ghét nhưng lại nhìn ra được nét anh tuấn của người ngoại quốc, chuyện này khiến Thích Phán Đàn cảm thấy rất mâu thuẫn, vừa muốn giết chết anh lại vừa muốn trêu chọc anh.

Bàn tay to lớn của người đàn ông đặt lên cổ cô, Thích Phán Đàn buộc phải ngẩng đầu nhìn lên. Ánh mắt cô vẫn bướng bỉnh như vậy, hai tay khoanh trước ngực, giống như đã biết rõ giá trị của mình nên càng được thể lấn tới, kiêu ngạo, ngông cuồng.

Ngón tay Chu Tự Tông dùng sức, cổ của cô giống như một khúc xương yếu ớt có thể bị anh dễ dàng bẻ gãy, không chịu nổi một đòn dưới sức mạnh của anh. Cho dù đã khiến cô được trải nghiệm cảm giác hít thở khó khăn nhưng gương mặt cô vẫn không đổi sắc cười nhạo anh.

“Cô rất thông minh.”

Câu này là khen.

“Tôi rất thích.”

Câu này là nói mát.

Bởi vì trong phổi không có dưỡng khí, Thích Phán Đàn bị bóp đến nước chảy nước mắt.

Cô khó mà không nghi ngờ nguyên nhân việc Chu Tự Tông không ăn gì mà đã lập tức thuê phòng khách sạn có phải vì muốn trả đũa cô một cách hợp lý hay không.

Ngay khi cánh cửa vừa khép lại, anh đã ấn cô vào tường, bàn tay luồn vào quần trong của cô, cách lớp qυầи ɭóŧ chính xác ấn vào âm đế của cô giày vò nó.

“Ưm... ưm…”

Chênh lệch chiều cao khiến Thích Phán Đàn phải kiễng chân lên, cơn tê dại ở âm đế vừa ngứa vừa rát. Cô không nhịn được mà run chân, trong mắt đều là nước mắt, ý thức chìm trong kɧoáı ©ảʍ, tầm mắt mơ hồ chẳng thể nào nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông trước mặt.

“Nhìn tôi giống như người dễ trêu chọc vào lắm à?”

Giọng nói của Chu Tự Tông trầm thấp, lạnh lẽo như băng, có thể nói là hoàn toàn trí mạng với thân thể đang nóng bừng của cô. Da thịt tê dại, toàn thân nổi da gà, đầu óc nóng lên đánh mất lý trí, chìm đắm trong giọng nói êm tai của anh.

Chất dịch ấm nóng chảy ra ngoài, thấm ướt qυầи ɭóŧ của cô, cảm giác ẩm ướt vô cùng khó chịu. Thích Phán Đàn nhíu mày, giọng khàn khàn, vỗ vào mu bàn tay anh: “Buông…”

“Bây giờ mà buông ra cô có chắc là mình sẽ chịu được? qυầи ɭóŧ phía dưới ướt đến mức sắp nhão ra rồi.”

“Rên lên đi! Lúc nãy ánh mắt ông chủ nhìn chúng ta không đúng lắm, cô đoán xe có ông ta không nghĩ chúng ta giống một đôi vợ chồng thật hay không? Hay ông ta thấy chúng ta giống một đôi tình nhân đang vụng trộm, lén lút khiến ông ta càng cảnh giác hơn.”

Anh càng lúc càng mạnh tay, dù cách một lớp qυầи ɭóŧ cũng đủ khiến Thích Phán Đàn lên cao trào, đôi mắt cô đỏ hoe chứa đầy căm giận, không nhịn được mà chế nhạo:

“Chỉ vì tôi chê anh xấu một câu mà đã không chịu nổi rồi sao? Lòng tự trọng của anh cũng quá cao ngạo rồi đấy, hay là trước giờ chưa có ai dám nói anh như vậy?”

Tay Chu Tự Tông đột nhiên dùng thêm sức, đáy mắt tối tăm, giọng nói trở nên lạnh lùng:

“Chẳng qua là tôi thấy cô Thích cần được dạy dỗ lại một chút mới có thể hiểu cái gì gọi là họa từ miệng mà ra.”

“Đừng quên, tiền và hộ chiếu đều ở chỗ tôi, dựa vào một mình cô chỉ có thể chết ở đất nước này.”

Thích Phán Đàn hiểu Chu Tự Tông muốn sự phục tùng và sợ hãi của cô mà không phải là một kẻ đè lên đầu anh. Anh làm vậy không phải vì câu chê anh xấu kia mà là vì cô đã xúc phạm đến uy nghiêm của anh, chạm vào vảy ngược không nên chạm.

Thích Phán Đàn giễu cợt: “Nếu anh muốn giết tôi ở đây thì tôi cũng không có ý kiến gì. Một tên tội phạm truy nã như anh chắc cũng chẳng ngại thêm một mạng người nữa đâu nhỉ.”

“Không kẻ nào có thể được chết nhẹ nhàng thoải mái trong tay tôi.”

Khóe miệng Chu Tự Tông nhếch lên nở một nụ cười lạnh lẽo: “Kể cả cô.”

Vừa dứt lời, Thích Phán Đàn đã bị anh ném mạnh lên chiếc giường phía sau. Nệm quá mềm khiến cô bị bật nảy lên nhưng chiếc giường gỗ cũ kỹ suýt chút nữa đã không chống đỡ được sức lực này, phát ra một tiếng kẽo kẹt khiến người ta sợ hãi.

Cô nằm sấp trên giường thở hổn hển, sau đó người đàn ông đã bước tới, quỳ một chân lên giường, tóm lấy eo cô cưỡng chế nâng lên. Thích Phán Đàn bị ép bày ra một tư thế đầy khuất nhục, quần bị kéo xuống nửa mông, làn da trắng mịn phơi bày trước mặt anh.

Chu Tự Tông kéo quần cô xuống hẳn, sau đó không chút khách sáo mà vỗ một cái lên.

“A ưm!”

Tiếng rêи ɾỉ thốt lên khiến chính Thích Phán Đàn cũng bất ngờ.

“Giờ thì cô biết tôi định trả lại cái tát kia cho cô kiểu gì rồi chứ?”

Người đàn ông trầm giọng, lạnh lùng thì thầm.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc