Trêu Chọc Quái Vật Máu Lạnh

Chương 22

Trước Sau

break



Cảm giác nóng rát còn chưa giảm bớt nhưng ngay sau đó lại một cái vỗ giáng xuống mông cô.

Thích Phán Đàn thấy nhục nhã, cô cố gắng gồng mình dịch người lên phía trước để né tránh những cái vỗ mông của anh. Rồi cô nghe thấy tiếng loạt soạt khe khẽ, dường như Chu Tự Tông đang tìm kiếm thứ gì trong túi.

Cô quay đầu lại nhìn, thì ra anh đang cắn một gói bao cao su ngón tay rồi dùng răng xé viền bao ra.

Thích Phán Đàn nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Anh mang cái thứ kia là đã có dự định chơi tôi từ trước rồi đúng không?”

Chu Tự Tông đeo bao cao su vào ngón giữa. Khuôn mặt anh lạnh lùng, trong đáy mắt sâu thẳm kia ngập tràn những cảm xúc khó hiểu khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy sợ hãi.

Lòng tự trọng của Thích Phán Đàn không cho phép cô làm ra tư thế này. Cô đang định nằm sụp xuống giường thì đột nhiên Chu Tự Tông thọc ngón giữa vào thân thể của cô chẳng hề thương tiếc.

“Ui! Đau!”

Cái nơi vốn còn đang khép chặt ấy đột nhiên bị đâm vào, cơ thể của cô còn chưa kịp làm quen với vị khách không mời kia thì đột nhiên ngón tay cứng rắn bên trong lại chuyển động. Lòng bàn tay hướng lên trên, ngón tay hơi co lại và bắt đầu móc cua.

Anh vừa mới xoa nắn âm đế mà bên trong âʍ đa͙σ đã ướt dầm dề, chỉ cần móc một tí là rất nhiều nước dịch trong suốt chảy ra.

Ngón tay thô to của anh làm lớp cao su căng đầy, tạo ra tiếng ma sát hòa cùng tiếng nước chảy da^ʍ đãиɠ. Chỉ cần anh moi ra một chút là đủ để Thích Phán Đàn nghe được cách mà thân thể mình biểu lộ ra khi chìm trong kɧoáı ©ảʍ như nào.

Cô cố gắng đè nén tiếng rêи ɾỉ nhưng vẫn không kìm được mà phát ra những âm thanh nhỏ vụn. Chỉ một ngón tay thôi mà cô đã cảm thấy bụng mình như bị căng ra, âʍ đa͙σ cảm nhận được kɧoáı ©ảʍ mà trước nay cô chưa chừng có

Nhưng cô còn chưa kịp đắm chìm trong cảm giác sung sướиɠ kia thì đột nhiên ngón tay ấy rút ra, đồng thời mông bên phải cũng bị ăn một cái vỗ, cảm giác nóng rát khi nãy càng thêm chồng chất.

Thích Phán Đàn bị đánh mông thì vuột miệng kêu lên. Cô bò về phía trước nhưng rồi lại bị ngón tay kia thọc mạnh vào, kɧoáı ©ảʍ khiến cô sụp eo xuống càng sâu.

Cái mông vẫn vểnh lên, còn vòng eo nhỏ nhắn ấy tựa như một cành liễu dẻo dai đang đung đưa qua lại trên mặt hồ sóng gợn lăn tăn.

“A…” Cái lỗ thịt vốn đã khít khao ướt át nay lại càng co rút lại khi ngón tay ra vào trong đó. Chu Tự Tông phải thọc mạnh mới vào được, gân xanh trên cổ tay nổi lên trông thật khêu gợi.

Khuôn mặt của anh vẫn bình thản vô cùng. Anh nhìn chằm chằm vào cái miệng bên dưới không ngừng nhúc nhích và tập trung moi móc nó, cứ như anh không hề có phản ứng sinh lý nào cả vậy.

“Cô thấy đánh mông thích hơn hay thủ dâm thích hơn?”

Ngay cả âm sắc của anh cũng lạnh lùng như lớp băng chìm sâu dưới đáy vực. Cái lạnh thấm vào trong xương tủy này lại vừa khéo là thứ mà một người đang bừng bừng vì du͙© vọиɠ như Thích Phán Đàn cần. Giọng nói đầy thu hút ấy khiến cô nghe mà nhũn cả người ra.

Chu Tự Tông thấy cặp đùi quỳ trên giường kia lại bắt đầu run rẩy.

Thân thể của Thích Phán Đàn nhạy cảm hơn so với người bình thường, cô không thể kháng cự kɧoáı ©ảʍ. Chỉ cần cô cảm thấy sung sướиɠ là cả cơ thể cô sẽ bắt đầu run rẩy giống như bây giờ.

Ngón giữa được bọc trong bao cao su chen vào trong cô bé ướt mềm, trái moi phải móc, liên tục cào nhẹ vào lớp niêm mạc bên trong. âʍ đa͙σ ướt đẫm dâm dịch càng trở nên trơn trượt mềm ấm, lại thêm chất bôi trơn từ bao cao su dính vào khiến việc ra vào dễ dàng hơn rất nhiều. Vì vậy Chu Tự Tông đẩy ngón tay vào càng nhanh, càng mạnh hơn.

“Ưm… Ưm hưm a!”

Đôi vai mỏng manh của cô trở nên run rẩy, đôi tay lẫn đôi chân cũng bắt đầu run lên. Cơ thể nay đã không còn tuân theo ý chí của cô nữa, nó đã mềm yếu vô cùng, đâu còn vẻ thanh cao như trước nữa?

Thích Phán Đàn chẳng còn lý trí gì đáng nói, cô vùi mặt mình vào gối, hai tay siết chặt ga giường. Dường như mông cô tự có ý chí riêng, nó dịch xuống thấp hơn như hận không thể nuốt trọn bàn tay anh vào trong. Giờ cô sắp lên đến đỉnh, bản năng trỗi dậy, muốn chiếm lấy càng nhiều.

Nhưng đúng vào lúc này Chu Tự Tông lại đột nhiên rút tay về. Cảm giác trống rỗng bên trong đến quá đột ngột khiến cô không biết phải làm gì. Ngay khi chỉ còn cách đỉnh một bước lại bị kìm hãm, cô hoảng hốt muốn đưa tay mình vào trong thay thế, nhưng tay cô còn chưa kịp vươn ra thì một bàn tay to lớn và thô ráp của người đàn ông đã giáng xuống.

“Bốp bốp… bốp bốp bốp… bốp bốp bốp!”

Mấy cái đét mông khiến eo cô như nhũn ra, đôi chân cũng trở nên run rẩy. Trong tiếng kêu của Thích Phán Đàn như còn lẫn vào đó tiếng khóc. Cô giơ tay ngăn anh tiếp tục đánh nhưng lại bị anh siết chặt cổ tay, sau đó anh tiếp tục tát lên bầu ngực nõn nà bên phải.

Chỉ trong nháy mắt, vùng da vừa bị đánh ngay lập tức hồng lên thành hình dấu tay. Anh tát liên tục, da thịt cô nhanh chóng sưng đỏ lên. Thích Phán Đàn không chịu được nữa, cô chửi anh:

“Cút ngay đi!”

Ngón tay thon dài kia lại tiếp tục xâm nhập vào cô bé của cô, chỉ moi móc vài giây như trước là cô lại cảm nhận được kɧoáı ©ảʍ. Đầu ngón tay cái cứng rắn miết vào rìa lỗ, trêu chọc âm đế cô, cảm giác tê dại lại tiếp tục ăn mòn thân thể Thích Phán Đàn khiến cô trở nên run rẩy.

Chu Tự Tông cúi xuống kề sát lưng cô, đôi môi mỏng đến gần vành tai cô, hơi thở của anh tràn vào trong tai. Giọng nói lạnh lùng đầy quyến rũ của người đàn ông chợt cất lên:

“Bây giờ cô còn muốn tôi cút nữa ư?”

Phảng phất như một dòng điện vừa chạy qua làm những dây thần kinh yếu ớt trong đầu cô chợt rung lên. Thích Phán Đàn nức nở, giờ mọi giác quan của cô chỉ còn cảm thụ được ngón tay đang ở trong cơ thể mình. Cô chưa từng khát vọng được cao trào như thế. Cô hận nhu cầu sinh lý của chính mình bị anh nắm trong tay như thế này. Chỉ cần du͙© vọиɠ của mình được giải quyết thì sẽ không còn bị điều khiển bởi ngón tay của anh nữa.

Chợt, ngón tay đang ra vào trong cơ thể cô ngừng lại.

Thanh âm trầm thấp quyến rũ kia lại tiếp tục vang lên:

“Tiếp theo, tập trung đếm vào. Nếu cô trả lời chính xác tôi tát cô bao nhiêu cái thì tôi sẽ cho cô cao trào ngay lập tức.”

“Nhưng nếu trả lời sai, cô sẽ phải chịu ăn đánh gấp đôi.”

“Tôi không chơi cái trò ngu xuẩn này với anh đâu…” Thích Phán Đàn nói, nhưng bây giờ giọng cô run rẩy vô cùng, chẳng còn uy hiếp được ai.

Người đàn ông kia hừ cười bằng mũi, tỏ vẻ chẳng thèm quan tâm tới những gì cô nói. Hiển nhiên, anh chẳng hề cho cô lựa chọn từ chối.

Ngay khi ngón tay rút ra khỏi cơ thể cô, một cái tát giáng xuống, chiếm trọn mông cô!

“A…”

“Cái tên…”

Bốp!

Thích Phán Đàn cắn chặt hàm rằng, cô bị kɧoáı ©ảʍ tra tấn đến mức phải vùi mặt vào trong gối mới che giấu được tiếng rêи ɾỉ suýt nữa bật thốt ra. Cô đạp chân cố gắng dịch về phía trước, nhưng Chu Tự Tông túm lấy mắt cá chân cô đè xuống, khiến cô chỉ có thể ở yên tại chỗ.

Hai quả đào bị đét rung rinh liên tục. Anh chỉ đánh vào mông phải khiến da thịt chỗ đó bằng đầu sưng tím lên, đau đến mức Thích Phán Đàn vô thức hạ eo xuống giường.

Trên da bỏng cháy như đang bị than nướng. Cô không chịu được nữa mà hét lên, giọng khàn khàn: “Được rồi… Anh trả thù đủ chưa… Đủ rồi đấy!”

Nhưng bàn tay kia vẫn lạnh lùng đánh lên nơi da thịt mềm mại kia. Thích Phán Đàn không còn sức lực nào nữa, nằm sõng soài trên giường. Cô sắp khóc ra tiếng, bắt đầu định bất chấp tất cả giơ tay cản anh lại. Nhưng ngay khi khó khăn lắm cô mới xoay người lại nắm chặt cánh tay Chu Tự Tông thì anh cũng ngừng đét mông.

Khuôn mặt đẹp như tượng tạc của người đàn ông ấy nhìn cô đầy băng giá:

“Bao nhiêu?”

Giọng anh lạnh băng đến mức không khí xung quanh cũng hạ nhiệt độ theo.

Thích Phán Đàn vẫn còn đang khóc nức nở. Ngay cả chính cô cũng không biết vẻ mặt của mình đang ngập trong tìиɧ ɖu͙© đến thế nào: mồ hôi mịn phủ đầy chóp mũi đỏ hồng, đôi má đỏ hây hây đầy gợi cảm, như còn dư vị kɧoáı ©ảʍ vừa qua.

Một lọn tóc rối dính chặt vào thái dương của cô, khiến cô trông quyến rũ thêm vài phần, đôi mắt mơ màng vẫn ầng ậng nước, dường như chúng vẫn còn đang nhớ lại, chìm đắm trong cảm xúc khó nói thành lời nào đó trước đây.

Chu Tự Tông nhíu mày, tựa hồ chỉ một giây sau, anh sẽ tiếp tục đét mông cô.

Thích Phán Đàn hoảng loạn, cô trốn tránh ánh mắt của anh như đang che giấu bí mật gì đó không thể cho người khác biết, nói giọng khẽ khàng như gió:

“Hai mươi lăm…”

Lồng ngực anh phát ra tiếng cười trầm thấp, ẩn chứa nguy hiểm như thể sự bình tĩnh thong dong trước khi bắt được con mồi, vô hình khiến người nghe hoảng hốt.

Thích Phán Đàn bắt đầu nghi ngờ rằng mình đếm sai.

Chỉ trong tích tắc, anh chợt nhấc thân thể của Thích Phán Đàn lên khiến cô run rẩy sợ hãi co chân định chạy. Nhưng không ngờ thứ cô nhận được là một ngón tay, nó lấp đầy âʍ đa͙σ đang chảy đầy dịch ngọt của cô.

“Cô làm tốt lắm, xứng đáng được khen.”

Giọng nói của Chu Tự Tông đã dịu đi vài phần, không còn lạnh lùng như trước nữa. Giờ đây anh giống như một thầy giáo nghiêm khắc đột nhiên khen ngợi học trò vậy. Thích Phán Đàn cảm thấy xấu hổ vô cùng, cô không nói gì, nhưng thân thể của cô lại phản ứng rất chân thành.

Anh thọc ngón tay vào trong vài lần là đã quen tay tìm được nơi nhạy cảm trong cô, rồi anh lại tiếp tục nghịch thịt hạch và âm đế của cô.

Đầu ngón tay linh hoạt lục lọi trong cái lỗ nhỏ ấy rồi lại cọ vào rìa ngoài thịt trai, một luồng dịch ngọt trong trẻo như nước ào ạt chảy ra.

Ngón tay sáng bóng đầy dịch ngọt sờ dọc theo lớp thịt trai bên ngoài khiến chúng cũng trở nên ướt đẫm. Bao cao su ngón tay siết chặt lấy tay anh, gợi dục vô cùng.

Cái mông đỏ hồng run rẩy nhếch lên. Thích Phán Đàn lại bắt đầu run. Cô chỉ cảm thấy sung sướиɠ vô cùng, tựa như có thứ gì đó trong cơ thể được mở ra.

Bỗng nhiên ngón tay kia đâm thọc nhanh hơn, dâm dịch chảy ào ạt như nước. Anh hướng lòng bàn tay lên trên, ra vào nhanh chóng đến mức chỉ kịp nhìn thấy bóng chồng. Chất dịch trong suốt ấy càng moi càng nhiều, chảy ra không ngừng, thậm chí còn phun trào ra thành một cột nước, làm cổ tay áo anh ướt nhẹp.

Thích Phán Đàn siết chặt ga giường đến mức sắp rách ra. Cô chôn mặt vào gối, chỉ để lộ tiếng khóc nghẹn trong họng như một đứa trẻ. Tứ chi run rẩy sau mỗi lần anh chạm đến, từng tế bào đều cảm nhận được kɧoáı ©ảʍ trải khắp trong thân thể.

Mãi cho đến khi lần lên đỉnh này kết thúc, tứ chi của cô mới dừng run rẩy. Cô nằm bẹp trên giường, bắp thịt vẫn còn hơi co giật, còn mông phải thì có vết bầm tím trông vô cùng đáng sợ.

Chu Tự Tông rời khỏi cái hang ấm áp ấy rồi đứng dậy vào phòng vệ sinh rửa tay.

Một lúc sau, anh cởi bỏ cái áo khoác ướt nhẹp trên người ra, để lộ chiếc áo cộc tay màu đen bên trong. Tay áo vừa vặn che đến cơ nhị đầu rắn chắc của anh. Lớp vải ôm sát người anh, làm cơ ngực cùng với vóc dáng hấp dẫn của anh được hiện ra rõ ràng.

Anh đi đến cạnh giường, nhìn xuống người phụ nữ đang nằm trên đó, rồi nhếch môi cười đầy thích thú.

“Chỉ trong hai phút, lại còn run như thế kia, mắt cũng trợn ngược lên. Xem ra là sung sướиɠ quá rồi.”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc