Chiếc xe cứ thế chạy thẳng về phía cửa khẩu biên giới, qua ngôi làng cuối cùng, khung cảnh xung quanh dần trở nên hoang vu. Những ngôi nhà phía xa mờ dần rồi biến mất khỏi gương chiếu hậu.
Thích Phán Đàn không rõ rốt cuộc anh định làm gì. Chu Tự Tông hành động kỳ quái không phải chuyện ngày một ngày hai, nhưng hiện tại cô chỉ đoán ra được một điều duy nhất.
“Nếu anh định đưa tôi đi thì bỏ cuộc đi. Tôi vốn dĩ không thể ra khỏi đây. Dù là Dairis cũng sẽ không đóng dấu cho tôi, huống hồ anh còn mang theo súng. Nếu bọn họ phát hiện, anh cũng sẽ phải ngồi tù.”
“Đừng phí lời thuyết phục tôi. Tôi đã quyết định rồi.”
Thích Phán Đàn nhìn anh đầy nghi hoặc. Chu Tự Tông không hề né tránh ánh mắt cô, thẳng thừng đáp: “Tôi cần lợi dụng cô.”
Thích Phán Đàn cười lạnh: “Chỉ để lợi dụng tôi thôi mà anh phải trả cái giá lớn đến thế à? Bán rẻ sắc đẹp, còn phải dùng ngón tay và đầu lưỡi hầu hạ tôi hết mình, e rằng đây là nỗi nhục lớn nhất đời anh từ khi sinh ra đến nay nhỉ? Có lẽ cũng chẳng mấy ai dám bắt anh quỳ dưới người như thế.”
“Hình như cô đang đoán tôi là ai à?”
“Có thể khiến nhiều người cầm súng truy sát như vậy, chắc anh cũng chẳng phải người tốt lành gì.”
“Tôi cũng chẳng có hứng làm người tốt. Nhưng tôi có thể nói cho cô biết, nỗi nhục lớn nhất đời tôi chính là bước chân vào cái quốc gia này!”
Cửa khẩu ở phía xa đã hiện ra trước mắt, khung cửa bằng sắt cao lớn, hàng rào sắt dựng đứng, hai bên cửa là những cột đá to lớn vững chãi như một ranh giới không thể vượt qua. Vài sợi xích sắt to đùng đan chéo treo lủng lẳng trên cánh cửa.
Còn cách cửa khẩu chừng hai trăm mét, Chu Tự Tông dừng xe bên lề đường.
“Cô Thích, tôi thật lòng cảm ơn sự giúp đỡ của cô.”
Anh rút khẩu súng từ sau lưng ra.
Cách anh cảm ơn chính là giết người diệt khẩu.
Trong ánh mắt kinh hoàng của Thích Phán Đàn, họng súng đã chĩa thẳng vào đầu cô. Gương mặt người đàn ông mờ nhòe không rõ nét, trong tầm nhìn của cô chỉ còn lại nòng súng đen ngòm. Cô mơ hồ nghe thấy tiếng cười khẽ của anh, đê tiện và vô liêm sỉ.
“Vậy nên, phiền cô giúp tôi thêm một việc nữa nhé.”
Cái thái độ cầu xin kia hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với hành động hiện tại.
Thích Phán Đàn vừa định mở miệng thì Chu Tự Tông đã xoay khẩu súng lại, chĩa xuống dưới.
Ngón tay anh xoay chuyển điêu luyện, động tác gọn gàng dứt khoát, báng súng nện mạnh vào gáy cô. Đòn đánh nhắm trúng huyệt nối liền với phần đáy não, lực va chạm khiến thân não bị chấn động. Không ngoài dự đoán, cô ngất lịm.
Chu Tự Tông vươn tay đỡ lấy cơ thể đang đổ xuống. Chỉ một chút nữa là đầu cô đã đập vào cần số.
Anh cúi đầu, khẽ vén những sợi tóc dài phủ trên mặt cô. Lọn tóc mềm mại tựa như ruy băng bị gió cuốn, để lộ gương mặt tái nhợt. Dưới vẻ lạnh lùng đó là một lớp phòng bị càng khó tiếp cận hơn.
Không dùng đến mấy thủ đoạn thô bạo này, e là Chu Tự Tông chẳng biết phải làm cách nào để khiến cô ngoan ngoãn nghe lời.
Dĩ nhiên, con người không sinh ra đã cảnh giác với đồng loại. Có lẽ cô cũng từng bị lừa quá nhiều lần rồi.
Chu Tự Tông nghĩ, liệu anh có trở thành một trong những lý do khiến cô mất niềm tin vào người khác trong tương lai hay không. Ý nghĩ ấy bất chợt thoáng qua trong đầu khiến anh nở nụ cười quỷ dị. Việc âm thầm ȶᏂασ túng tính cách của người khác quả thật rất thú vị.
Dairis chạy xe tới cửa khẩu. Tài xế đưa anh ta đến nơi rồi quay xe rời đi. Sau khi xuống xe, Dairis chạy thẳng về phía chiếc Toyota.
Chu Tự Tông bước ra khỏi ghế lái, đóng cửa xe lại. Dairis giận dữ quát: “Thích Phán Đàn đâu?!”
Chu Tự Tông mở cửa ghế phụ. Người con gái ngất lịm trên ghế không hề nhúc nhích. Dairis hoảng hốt lao đến nhưng bị Chu Tự Tông giơ tay chặn lại.
“Cô ấy làm sao vậy? Là anh giở trò, đúng không?!”
“Tôi muốn hỏi anh một câu trước đã.”
Chu Tự Tông thản nhiên nhìn cơn giận dữ trong mắt anh ta: “Anh đã từng lợi dụng chức vụ để điều tra thân phận của Thích Phán Đàn chưa?”
Dairis không hiểu tại sao anh lại hỏi như vậy, giận đến nỗi run cả người: “Chưa! Tôi không phải loại người đó! Chính anh mới khiến cô ấy ra nông nỗi này. Người cướp xe của tôi ở tiệm sửa xe cũng là anh đúng không?!”
“Rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh bỗng dưng xuất hiện trong thị trấn này, rồi dọn vào nhà cô ấy sống chung, kẻ đáng bị điều tra chính là anh mới phải!”
“Ồ, thế thì anh nghĩ sai rồi.”
Chu Tự Tông buông tay, như thể nhường đường. Chỉ cần Dairis bước tới là có thể bế Thích Phán Đàn ra ngoài. Nhưng cũng có khả năng bị người đàn ông này ngăn lại lần nữa.
Dairis trừng mắt nhìn anh. Đối phương vẫn bình thản không gợn sóng, rồi buông một câu khiến anh ta khó lòng chấp nhận được:
“Nếu những kẻ làm hại Joshua... thực ra là nhắm vào Thích Phán Đàn thì sao?”
Mục đích Chu Tự Tông quyến rũ Thích Phán Đàn chính là vì Dairis - một cảnh sát biên phòng quan trọng nhưng lại hoàn toàn không ý thức được điều đó.
Anh đã nhìn ra được sự si tình của Dairis. Tình cảm đơn phương càng bị từ chối nhiều lần lại càng trở nên kiên định, tất nhiên không thiếu phần bị anh cố ý khiêu khích.
“Anh đang nói linh tinh cái gì vậy…” Dairis lắp bắp, chẳng thể tin nổi vào tai mình. Chu Tự Tông rút hộ chiếu của Thích Phán Đàn, mở ra đưa cho anh ta xem.
“Visa của cô ấy đã hết hạn từ bốn năm trước nhưng cô ấy vẫn cố bám trụ ở thị trấn này, anh nghĩ vì nguyên nhân gì?”
Anh chất vấn, đồng thời quan sát biểu cảm của Dairis. Cú sốc quá lớn khiến tư duy anh ta trở nên trì trệ, đến mức không nhận ra lời nói dối của Chu Tự Tông.
“Cô ấy đang chạy trốn sự truy sát. Bọn chúng đã lần ra dấu vết, tìm đến tận thị trấn này và chọn Joshua làm mục tiêu. Chính tôi đã cứu cậu ấy ra, cũng chính tôi đưa Thích Phán Đàn đến đây. Nếu anh muốn cô ấy bình an vô sự thì chỉ còn cách đưa cô ấy vượt biên sang nước bên kia.”
Toàn thân Dairis cứng đờ, dường như đang nghi ngờ bản thân vừa nghe nhầm. Khuôn mặt anh ta lộ rõ vẻ không dám tin.
“Anh điên rồi à…” Mỗi chữ thốt ra đều run rẩy, mang theo nỗi sửng sốt không thể che giấu. Dairis nhìn chằm chằm vào Chu Tự Tông, cố gắng muốn tìm được chút lý trí trên gương mặt ấy.
“Anh muốn tôi giúp anh vượt biên à?”
“Không phải giúp tôi. Mà là giúp cô ấy.”
Chu Tự Tông nghiêng người, để anh ta nhìn rõ người phụ nữ đang bất tỉnh trên ghế phụ.
Làn da trắng bệch như ngọc, không vướng chút bụi trần, khiến người khác không dám xâm phạm. Mọi ồn ào ngoài kia như bị cô tách biệt hoàn toàn. Mái tóc dài màu hạt dẻ dịu dàng buông trên vai, hơi thở lạnh lẽo bao phủ lấy cô tựa như bức tượng cổ điển đang chìm trong giấc ngủ, đẹp đến nghẹt thở.
Chu Tự Tông nhận ra ánh mắt của Dairis đã dao động. Anh hiểu đàn ông còn hơn cả những người đàn ông khác, nhất là người đang chìm trong tình yêu, kẻ theo đuổi đầy khát vọng nhưng lại chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn từ xa.
“Với thân phận hiện tại, cô ấy không thể đường đường chính chính rời khỏi cửa khẩu. Chi bằng tìm cho cô ấy một nơi an toàn, trốn vào vùng ranh giới giữa hai quốc gia. Chỉ cần rời khỏi đất nước này, dù đối phương có vũ khí cũng không thể làm hại cô ấy nữa.”
Dairis không thể để Thích Phán Đàn rơi vào hiểm cảnh, nhất là khi anh ta có khả năng cứu cô. Chính vì vậy, anh ta càng phải dốc toàn lực để bảo vệ cô.
Anh ta không hề do dự, nhanh chóng thuyết phục chính mình.
“Để tôi lái xe. Đi theo tôi.”