| Dịch giả | Giai Nhiên |
| Tác giả | Đằng La Vi Chi |
| Tình trạng | Còn tiếp |
| Thể loại | Ngôn Tình Đô thị Xuyên Sách Ngôn Tình Sủng Sủng |
Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, Nặc Nặc thấy mình xuyên vào trong sách, trở thành cô vợ nhỏ mới mười bảy tuổi đang bỏ trốn của nam chính bá đạo.
Nam chính nhìn nốt ruồi lệ bỗng nhiên xuất hiện nơi khóe mắt cô, tỏa ra sự u ám bóp chặt lấy cổ cô, dùng giọng điệu phát sướng đến bệnh hoạn: "Cô không phải Tống Nặc Nặc nhưng thật đẹp. Nhân lúc tôi chưa yêu cô, đi chết đi."
Thế là Nặc Nặc bị giết.
Thời gian trong sách quay ngược lại, trở về thời điểm người nhà vừa định đem Tống Nặc Nặc tặng cho nam chính.
Làm lại một lần nữa, Nặc Nặc nơm nớp lo sợ đến phát khiếp. Cô nhớ kỹ lý do nam chính giết mình nên đã liều mạng ghi nhớ ba việc:
Phải xấu đi một chút.
Nỗ lực đóng giả Tống Nặc Nặc.
Đừng để nam chính có bất kỳ mầm mống nào của việc yêu cô!
[Tổng tài ác ma mắc bệnh thái nhân cách và Cô gái đáng yêu chỉ đam mê giữ mạng]
"Cừu... Cừu thiếu gia, tôi sắp thi đại học rồi, bộ đề 5/3 còn chưa làm xong đâu."
Nam chính cười lạnh, cởi từng cúc áo sơ mi: "Cô làm của cô, tôi làm của tôi."
"..." Đồ khốn kiếp, cô mới mười bảy tuổi đấy nhé!