Xuyên Thành Cô Vợ Nhỏ Bỏ Trốn Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 6: Nữ phụ thứ hai

Trước Sau

break

Đối mặt với người vừa mới “giết” mình đêm qua, Nặc Nặc mới biết bản thân chẳng hề dũng cảm như những gì mình đã xây dựng trong lòng.

Chỉ với vài câu đối thoại ngắn ngủi đêm qua, Nặc Nặc đã hiểu được tính cách âm trầm bất định của nam chính. Câu trước hắn còn khen cô đẹp, câu sau đã trực tiếp bắt cô đi chết. Thế giới tiểu thuyết này vốn dĩ thiên vị hắn, ngay cả nữ chính cũng bị hắn hành hạ cả thân xác lẫn tinh thần, mãi mới có được một cái kết viên mãn.

Khí thế của người đàn ông mang theo áp lực cực lớn, mùi thuốc lá nhàn nhạt vây quanh. Cô tự an ủi mình: Mày là Tống Nặc Nặc, Tống Nặc Nặc!

Tống Nặc Nặc sẽ không như thế này. Tống Nặc Nặc phản nghịch, phô trương, ánh mắt cô đáng lẽ phải bình thản không sợ hãi. Huống hồ giữa thanh thiên bạch nhật, hắn sẽ không giết cô lần nữa.

Nặc Nặc trấn tĩnh lại, không còn run rẩy. Cô ngẩng đầu đâm sầm vào ánh mắt của hắn.

Cừu Lệ không có biểu cảm gì, đôi mắt hơi nheo lại nhìn một khuôn mặt khiến hắn có chút thất vọng. Khách quan mà nói, khuôn mặt này cũng không tệ nhưng tóm lại là không đúng gu của hắn, Cừu Lệ cũng không nói rõ được là sai ở đâu. Cảm giác như đáng lẽ phải làm người ta có hứng thú hơn, nhưng lại bị mất đi màu sắc một cách vô cớ.

Nặc Nặc nhìn hắn, lo lắng đến chết đi được.

Cừu Lệ khẽ cười nhạt, phát hiện đôi mắt kia có chút thú vị, long lanh và ướt át. Thế mà lại cố giả vờ ra vẻ “không sợ hãi”, chỉ thiếu điều viết lên mắt dòng chữ “Tôi dữ lắm đó nha”. Tuy nhiên, hắn rốt cuộc cũng chẳng có lý do gì để bắt nạt một cô bé.

Cô ấy bao nhiêu tuổi rồi? Chắc là chưa thành niên, nhỏ hơn hắn tận một giáp, non nớt vô cùng.

Cừu Lệ đột nhiên mất hứng, đi vòng qua cô để vào trong. Đám công tử lần lượt đi theo.

Mùi nước hoa thoảng qua, Nặc Nặc liếc mắt thấy những người phụ nữ đi sau nhóm phú nhị đại. Một người phụ nữ đi giày cao gót màu đỏ rượu, đôi mắt toát lên vẻ phong tình. Thấy Cừu Lệ có vẻ hứng thú với Nặc Nặc, ánh mắt cô ta cũng rơi trên người cô, mang theo ý vị dò xét. Tống Nặc Nặc mười bảy tuổi trông cũng được, nhưng không tính là sắc nước hương trời.

Nặc Nặc ôm hộp quà, tránh đi ánh mắt của cô ta. Nặc Nặc đoán, đây chính là nữ phụ bi kịch nhất trong truyện, tên là Trần Thiến. Gia thế của Trần Thiến không tệ, thủ đoạn lại càng cao tay. Nếu Nặc Nặc chỉ được tính là vật hy sinh thì Trần Thiến chính là nữ phụ số hai. Thiết kế để nữ chính lên giường với người khác, tạo ra đủ loại hiểu lầm, Trần Thiến đều đã làm qua. Nhưng kết cục của Trần Thiến còn thảm hơn. Nên nói là những nữ phụ yêu nam chính đều có kết cục thảm hại, không bị cưỡng hiếp tập thể thì cũng bị đâm chết hoặc là ngồi tù đổ bệnh…

Nghĩ đến những điều này, ánh mắt Nặc Nặc nhìn xa xăm theo bóng dáng Cừu Lệ trên sân. Người đàn ông này… cô có chết cũng không muốn dính dáng tới.

Vừa mới nghĩ xong, Tống Chiếm đã đẩy cô một cái, còn thấp giọng nói: “Mau đi đi, đưa hộp quà cho Cừu thiếu gia đi.”

“…” Nặc Nặc muốn khóc.

Cừu Lệ vừa mới lên lầu tắm rửa thay quần áo. Giờ hắn mặc một chiếc áo sơ mi đen đi xuống, cổ áo mở ra hai cúc, ánh mắt hờ hững mang một khí chất khó tả. Rất nhiều người muốn nịnh bợ hắn nhưng vì tính tình hắn quá quái đản nên không ai dám tới gần. Cừu Lệ vắt chân ngồi trên sofa, chỉ mấy người thường ngày có quan hệ tốt mới vây quanh.

Nặc Nặc cũng sợ, cắn môi nói: “Cha, người khác đều không đi, con đi mà anh ấy nổi giận thì sao?”

Tống Chiếm hận rèn sắt không thành thép, bình thường đứa con gái này gan lớn tày trời, giờ lại biết sợ: “Không đâu, thứ bên trong này, hắn nhìn một cái là hiểu ngay.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc