Tống Chiếm bảo cô cầm lấy hộp quà, sợ cô con gái phản nghịch này sẽ làm loạn tại chỗ khiến tình cảnh gia đình tồi tệ hơn, nên nghiêm mặt nói: "Nặc Nặc, con phải biết là công ty còn nợ mười triệu tệ, nếu Tổng giám đốc Cừu không giúp đỡ, nhà mình đều phải đi húp cháo đấy. Lúc đó cha chỉ còn cách gửi con về chỗ cô của con thôi." Lời này mang ý đe dọa rõ ràng, không cần nghĩ cũng biết chỗ cô của Tống Nặc Nặc tệ hại đến mức nào. Ít nhất là nguyên chủ Tống Nặc Nặc rất sợ điều đó, nếu không thì cô nàng phản nghịch đã chẳng ngoan ngoãn nghe lời đến bên cạnh Cừu Lệ.
Nặc Nặc không phải diễn viên nên cô không biết diễn kịch, chỉ có thể cố gắng làm cho vẻ mặt mình trông hoảng hốt hơn một chút: "Con hiểu rồi, thưa cha."
Đây chính là căn biệt thự nơi Nặc Nặc đã chết đêm qua. Tuy nhiên, khác với đêm mưa gió sấm chớp lúc đó, hiện tại nơi đây giống như một địa điểm gặp mặt của giới thượng lưu. Vô số xe sang đỗ bên ngoài, hoa cúc trong vườn nở rộ.
Tống Chiếm không màng đến cô, tự mình đi bắt chuyện với đám người kia. Công ty nhỏ sắp phá sản của ông ta đang cần cứu trợ gấp, mà ở tiệc sinh nhật của Cừu Lệ, không ai là nhân vật tầm thường cả. Đây là thời cơ tốt nhất để tích lũy quan hệ, mỗi phút mỗi giây đều là tiền bạc.
Nặc Nặc đứng dựa vào cửa, ngoan ngoãn ôm chiếc hộp đó, biểu cảm có chút ngơ ngác và mịt mờ.
Cuộc sống không giống như tiểu thuyết.
Ngoài đời thực, gia đình Nặc Nặc khá nghèo. Cha làm việc ở công trường, tay mẹ bị thương do tai nạn giao thông. Hai vợ chồng coi Nặc Nặc là toàn bộ hy vọng nên Nặc Nặc cũng rất nỗ lực, từ nhỏ đến lớn đều ngoan ngoãn hiểu chuyện, thường tranh làm việc nhà, thành tích học tập luôn đứng đầu lớp.
Môi trường sống của cô đơn giản, dù xinh đẹp nhưng cô chưa từng yêu sớm. Nặc Nặc chỉ muốn nỗ lực học tập để đưa cha mẹ thoát khỏi vực thẳm nghèo khó, nhưng vừa thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng, bước gần thêm một bước lớn đến ước mơ thì...
Cô trở thành nữ phụ bi thảm Tống Nặc Nặc.
Hiện trường hào nhoáng xa hoa thế này, Nặc Nặc chỉ mới thấy trên tivi. Trong phòng khách đa số là người làm kinh doanh nên họ ăn nói khéo léo, cười nói rôm rả.
Cô mặc một chiếc váy trắng đứng trong góc. Mái tóc dài hơi xoăn ở phần ngọn xõa xuống trước ngực. Ngoan ngoãn, yên tĩnh và đầy lạc lõng với nơi này.
Lúc đó đã mười giờ sáng, mọi người đều đang đợi Cừu thiếu gia, nghe nói Cừu thiếu gia cùng một nhóm con em nhà giàu vẫn đang đua xe trên đường núi. Nặc Nặc thầm nghĩ, người đàn ông này thích sự kích thích. Hắn cũng rất phô trương.
Nặc Nặc cúi đầu nhìn hộp quà trong tay, nó có vẻ rất quan trọng. Nghe nói đó là thứ có thể khiến Cừu thiếu gia chấp nhận cô. Là gì vậy nhỉ? Nặc Nặc có chút tò mò.
Ổ khóa cửa vang lên một tiếng, cánh cửa bên ngoài đột ngột bị đẩy vào làm Nặc Nặc giật bắn mình, cô vội vàng tránh sang một bên. Cánh cửa lớn mở ra. Một lần nữa, cô nhìn thấy nam chính.
Không thể kiểm soát được, cô nhớ lại lực tay khi hắn bóp cổ mình, khiến cho bản thân chỉ muốn bỏ chạy trối chết.
Cừu Lệ đi cùng một nhóm người. Tiết trời tháng chín vẫn còn oi bức, tóc mai của hắn ướt đẫm, đồng tử đen như mực. Đám công tử này đều đang thở hổn hển, kêu la phấn khích. Phía sau có người tặc lưỡi: "Cừu thiếu gia đỉnh thật đấy, vừa nãy phóng nhanh thế làm tim tôi sợ đến mức ngừng đập luôn."
Cừu Lệ nhếch môi, ánh mắt khó đoán. Kích thích sao? Tim hắn chẳng hề đập nhanh thêm nhịp nào. Trái tim trong lồng ngực ấy đập vô cùng bình ổn. Giống như biểu cảm của hắn, cũng toát ra vẻ lạnh lùng nhàn nhạt. Hắn dường như đã mất đi cảm giác hưng phấn.
Khi Cừu Lệ đi vào trong, hắn nhìn thấy Nặc Nặc. Ánh nắng vụn vặt từ ngoài cửa trải dài ra, cô gái bên cạnh cửa cúi gầm mặt. Những ngón tay ôm hộp quà màu đen của cô trắng như sứ đang siết chặt lấy chiếc hộp. Cơ thể vẫn còn run rẩy nhẹ, cô đang cố gắng hết sức để giảm bớt sự hiện diện của mình, ngây ngốc lừa dối chính mình.
Sợ hắn? Sợ đến mức này sao?
Hắn bỗng thấy hơi buồn cười, nói với một người đàn ông bên cạnh: "Châm cho tôi điếu thuốc."
Thuốc lá được châm, Cừu Lệ kẹp giữa ngón tay khẽ búng một cái. Hắn xoay bước chân, cố tình dừng lại trước mặt cô. Quả nhiên cô run rẩy dữ dội hơn.
Cừu Lệ hạ mắt nhìn cô, hắn cao một mét chín, còn cô chỉ cao đến vai hắn. Dáng vẻ rụt rè sợ sệt như thể người trước mặt là một con ác quỷ bất lươn. Hắn ra lệnh: "Ngẩng đầu lên."
Cơ thể Nặc Nặc cứng đờ, nghe câu thoại kinh điển trong truyện tổng tài bá đạo này. Giọng điệu vừa rồi làm cô nhớ đến người đàn ông tâm địa độc ác đêm qua. Cái loại tiểu thuyết làm hỏng tam quan, tổng tài bá đạo cái thá gì chứ.
Cô ghét và sợ chết khiếp cái tên nam chính này rồi!