Tuy nhiên, Cừu Lệ không đi theo cốt truyện. Hắn nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Nặc Nặc rồi cười nhạt một tiếng. Sau đó hắn mới chuyển ánh mắt sang Tống Lân: "Em gái cô à?"
Nặc Nặc vội vàng gật đầu: "Vâng, cô ấy tên Tống Lân, tâm địa lương thiện, người tốt lắm ạ."
Tống Lân không hiểu sao mà mặt hơi ửng hồng, cũng không lên tiếng phản bác.
Cừu Lệ thong thả cài cúc áo, ánh mắt lạnh lẽo: "Đã là chị em mà sao khoảng cách lại lớn thế này." Nặc Nặc và Tống Lân đều thấy câu này rất quen, vì cách đây không lâu thầy chủ nhiệm cũng vừa mới nói xong.
Trong lòng Tống Lân gần như không kiềm chế được mà nảy sinh sự vui sướng. Nặc Nặc thì nhìn vào đôi mắt đen của hắn, mắt ướt át nhưng không hề buồn bã. Nam chính thích nữ chính mới là bình thường.
Cừu Lệ giọng điệu mỉa mai: "Một người thì đẹp một người thì xấu, nhị tiểu thư nhà họ Tống hình như còn chưa được dạy dỗ gia giáo cho đàng hoàng."
Đôi gò má vốn đang ửng hồng của Tống Lân lập tức trắng bệch. Từ nhỏ đến lớn cô ấy luôn được nghe rằng: Tiểu Lân hiểu chuyện hơn Nặc Nặc nhiều, Tiểu Lân thật giỏi. Có bao giờ bị sỉ nhục trực diện thế này! Cô ấy là nữ chính, thiết lập là không thể nhẫn nhịn, lập tức bật lại: "Nếu Cừu thiếu gia có gia giáo thì sao lại không biết tôn trọng người khác! Tôi ghét nhất hạng đàn ông tự cao tự đại như anh."
Khi nam chính không đi theo kịch bản, mà nữ chính vẫn dùng bài cũ, kết quả sẽ thế nào nhỉ?
Đồng tử Cừu Lệ đen kịt, hồi lâu sau hắn mới cười. Hắn cử động cổ tay. Hắn không cần gia giáo, hắn chỉ cần khiến cô ấy tiêu đời là đủ.
Nặc Nặc có chút ngơ ngác, sau một thoáng ngẩn người, tim cô thắt lại, vội vàng tiến lên nắm lấy vạt áo của Cừu Lệ: "Cừu Lệ."
Cừu Lệ cụp mắt nhìn cô, trong mắt chẳng có lấy một tia cười. Một người kiêu ngạo ngông cuồng như hắn sao có thể chịu đựng một kẻ tiểu nhân như Tống Lân chỉ vào mặt mình mà mắng. Lòng Nặc Nặc lạnh toát, cái tên nam chính này... hắn mà điên lên thì đến nữ chính hắn cũng muốn giết, thật đáng sợ.
"Anh đã ăn cơm chưa?" Cô ngẩng khuôn mặt hồng hào lên, giọng điệu mềm mại: "Đi ăn cơm trước đã, nếu không dạ dày sẽ khó chịu đấy."
Thực ra lúc này cô cũng rất sợ nam chính. Gương mặt hắn không một chút biểu cảm. Bàn tay Nặc Nặc đang nắm vạt áo hắn run cầm cập. Cô rõ ràng rất sợ, sợ đến mức mắt đã ngân ngấn nước nhưng vẫn tiến tới.
Thiếu nữ mười bảy tuổi, hắn thậm chí còn ngửi thấy mùi hương trên người cô. Không phải mùi dầu gội, mà là một loại hương thơm nhạt khác, như hoa dành dành đang chớm nở. Có chút mê hoặc lòng người.
Hắn cười: "Được thôi."
Tống Lân bị ném ra ngoài. Cô ta sợ mất mật, tóc tai rối bời. Dì Trần lạnh giọng nói: "Tống nhị tiểu thư nên dùng cái não một chút, dù là cha cô đến đây cũng phải cung kính khom lưng gọi một tiếng Cừu thiếu gia đấy."
Có một khoảnh khắc, Tống Lân cảm thấy người đàn ông mỉm cười kia thật sự muốn giết chết mình. Hắn đẹp trai vô song như thần linh nhưng lại lạnh lùng bạc tình như tu la. Trong lòng Tống Lân đột nhiên dâng lên nỗi sợ hãi, nhưng sau nỗi sợ lại là một sự hụt hẫng không tên, nảy sinh vài phần không cam lòng.
Nặc Nặc thẫn thờ nhìn cô ấy bị ném ra ngoài, vẻ mặt còn đau lòng hơn cả chính chủ. Tống Lân có chút hận! Tống Nặc Nặc chắc chắn là muốn xem cô ấy bị mất mặt, cần gì phải trưng ra bộ dạng giả tạo này. Trước đây Tống Nặc Nặc đâu có tính cách thế này, cô nhất định là vì muốn lấy lòng người đàn ông đó!
Cả bữa ăn, Nặc Nặc đều rất buồn. Xong rồi, nam chính có vẻ không thích nữ chính. Lòng Nặc Nặc chùng xuống, cô vội trấn an bản thân. Không đâu, đa số tiểu thuyết tổng tài bá đạo thì nam nữ chính luôn là "oan gia ngõ hẹp", bắt đầu bằng việc ghét nhau, sau khi mài giũa sẽ vui vẻ ở bên nhau thôi. Cừu Lệ... có lẽ chỉ là kiểu tổng tài bá đạo hung dữ nhất thôi. Đợi một thời gian nữa, hắn ngẫm lại chắc chắn sẽ bị Tống Lân thu hút thôi