Hút xong một điếu thuốc, mùi khói đã tan hết, bóng dáng cô cuối cùng cũng xuất hiện phía sau. Cừu Lệ ngước mắt: "Ông đi hỏi cô ấy đã biết lỗi chưa."
Tài xế Vương vội vàng xuống xe, lúc đó Nặc Nặc đã lạnh đến run rẩy, đôi giày vải cũng ướt đẫm, đôi bàn chân nhỏ nhắn gần như mất cảm giác. Nghe tài xế Vương nói xong, cô tức đến phát khóc. Cái tên biến thái này mạch não thật kỳ lạ, cả thế giới đều sai, chỉ có hắn là đúng. Tống Lân mà yêu được hạng đàn ông này thì đúng là... cô tức đến mức không còn từ gì để tả.
Tài xế Vương nhỏ giọng khuyên: "Tiểu thư cứ xuống nước một chút đi, nếu không Cừu thiếu gia… cậu ấy..."
Nặc Nặc mang theo tiếng khóc, sụt sịt mũi: "Tôi tự đi bộ về." Cùng lắm là chết thêm lần nữa, bắt đầu lại từ đầu. May mắn biết đâu còn xuyên không trở về được, cô không muốn lấy lòng hắn nữa.
Khi cô đi ngang qua đầu xe, sắc mặt người đàn ông trong xe đen kịt như mực. Cừu Lệ mở cửa xe, đôi chân dài bước vài bước đã tới nơi, hắn bế xốc cô lên rồi quăng vào trong xe. Cừu Lệ bước lên theo: "Lái xe!"
Nặc Nặc bò dậy, vành mắt đỏ hoe nhưng không rơi một giọt nước mắt nào. Cô không nói lời nào mà ngồi thu mình vào một góc, không thèm nhìn hắn lấy một cái.
Đêm đó cô không biết mình đã vượt qua thế nào, lờ đờ trở về tắm rửa, cơ thể lúc nóng lúc lạnh. Trong lúc mê man, Nặc Nặc vẫn còn nghĩ: hình như ngày kia phải đi thi rồi.
Ngày hôm sau tình trạng của cô quả nhiên không tốt. Nặc Nặc cả người không còn sức lực, chạm vào trán thấy hơi nóng. Thế nhưng Cừu Lệ đã không có ở nhà, từ đêm đó cô không gặp lại hắn nữa. Nặc Nặc tan học tự mình đi mua thuốc hạ sốt.
Ngày thứ ba, kỳ thi tháng của trường số 7 bắt đầu. Nặc Nặc nhìn tờ đề thi mà mắt hoa lên. Các câu hỏi đa phần cô đều biết làm. Nặc Nặc kiên trì đến chiều ngày thứ tư thi xong môn Tiếng Anh. Cô ước chừng mỗi môn đều vừa đủ điểm đỗ, rất nhiều câu bỏ trống không làm. Cô làm xong bài thi Tiếng Anh khi vẫn còn một tiếng nữa mới hết giờ. Nặc Nặc thực sự không trụ vững được nữa, cô gục xuống bàn nhắm mắt lại. Cô muốn nghỉ ngơi một lát.
Ở cuối lớp, Hàng Duệ đặt bút xuống, ánh mắt dừng lại trên người Nặc Nặc ở hàng thứ tư. Cậu khẽ nhíu mày. Chỗ ngồi được máy tính xếp ngẫu nhiên theo số báo danh, cậu và Nặc Nặc tình cờ ngồi cùng một phòng thi. Suốt hai ngày qua, gò má cô luôn ửng hồng một cách bất thường, người cũng rất uể oải. Thế nhưng cô vẫn kiên trì làm bài rất lâu. Cậu không tài nào tập trung vào những câu hỏi trên đề thi, ngược lại cứ nhớ đến lúc trước cô dùng đôi mắt sáng rực hỏi cậu: "Cậu có thể giảng cho tôi câu này không?"
Những ý nghĩ lộn xộn cứ quay cuồng trong đầu cậu, cuối cùng cậu cụp mắt, cầm bút viết tiếp đáp án.
Khó khăn lắm mới thi xong. Lúc Nặc Nặc lờ đờ quay về biệt thự, gần như vừa mở cửa ra, đầu óc cô choáng váng rồi hoàn toàn mất đi ý thức. Khoảnh khắc trước khi ngất đi, cô vẫn còn nghĩ: Cơ thể này không giống với cơ thể ngoài đời của mình, uống thuốc hạ sốt mà không có tác dụng, hình như còn nặng thêm nữa. Khó chịu quá...
Dì Trần là người đầu tiên phát hiện ra Nặc Nặc nằm trên sàn nhà. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nóng bừng, gương mặt vốn luôn nghiêm nghị của dì Trần cũng thoáng sững sờ, sau đó vội vàng cõng Nặc Nặc về phòng. Cừu thiếu gia mấy ngày nay không biết đã đi đâu, vẫn chưa thấy về. Dì Trần cũng không dám tự ý quyết định có nên đưa Nặc Nặc đi bệnh viện hay không. Thái độ của Cừu thiếu gia đối với Nặc Nặc khiến tất cả mọi người không ai dám tùy tiện đưa ra bất kỳ quyết định nào liên quan đến cô.
Cừu thiếu gia rốt cuộc có ghét Nặc Nặc không? Dì Trần đã làm người hầu ở nhà họ Cừu mười hai năm, dì biết tính khí của Cừu Lệ thế nào và cũng luôn tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh. Kể cả Cừu Lệ có nói "Không cứu, không vượt qua được thì chết", thì dì Trần cũng sẽ không làm trái ý hắn. Thế nhưng dì Trần nhớ lại mỗi buổi sáng, Nặc Nặc đều cười ngọt ngào chào dì, trong lòng dì vẫn thấy không nỡ.
Dì giữ khuôn mặt lạnh lùng, lấy rượu trắng ra lau người cho Nặc Nặc. Lau tứ chi sẽ hạ nhiệt nhanh hơn. Hơi thở thiếu nữ nặng nề, hoàn toàn mất đi ý thức. Dì Trần lau qua tứ chi một lượt, rồi lau cả cổ cho cô. Dì suy nghĩ một lát, lại giúp Nặc Nặc rửa mặt. Dì nhớ đám con gái bây giờ ra cửa đều phải trang điểm, Nặc Nặc đã sốt cao thế này rồi mà đi học còn trang điểm, dì Trần thấy giới trẻ bây giờ thật khó hiểu, con dâu dì cũng vậy.
Dì sợ Nặc Nặc ngủ không thoải mái, nên cầm lọ nước tẩy trang trên bàn học giúp Nặc Nặc tẩy trang. Dì dùng chính nước tẩy trang của Nặc Nặc, loại chuyên dụng và cực mạnh.
Cho đến khi dì Trần lau sạch lớp mỹ phẩm lộn xộn kia, khuôn mặt tuyệt sắc của Nặc Nặc dần dần lộ ra. Dì Trần nhìn đến ngây người. Thật là đẹp. Lông mi đen dài cong vút, gò má trắng nõn động lòng người, khóe mắt có một nốt ruồi lệ mềm mại, diễm lệ vô cùng.
Dì Trần nhìn hồi lâu, dưới con mắt của một người trung niên như dì, cô bé này có năm phần giống Tống Nặc Nặc bình thường, nhưng đẹp hơn bình thường quá nhiều, thậm chí còn có chút yêu mị, quá đỗi mê hoặc. Hoàn toàn như hai người khác nhau. Kỹ thuật trang điểm của Nặc Nặc... sao mà kém thế, không làm cho mình đẹp lên mà còn tự làm mình xấu đi. Dì Trần lạnh lùng nghĩ, dì đã nói là nên khuyến khích vẻ đẹp tự nhiên thanh xuân mà, trang điểm làm gì không biết.
Đến tối, Nặc Nặc vẫn chưa tỉnh, nhiệt độ không hề giảm xuống. Dì Trần nhíu mày nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trong chăn mà thầm nghĩ: Hay là cứ thông báo cho Cừu thiếu gia một tiếng vậy?