Xuyên Thành Cô Vợ Nhỏ Bỏ Trốn Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 26: Hành hạ

Trước Sau

break

Mùa hè ở thành phố B năm nay qua thật nhanh, đầu thu bất ngờ có chút lạnh lẽo. Cừu Lệ đi làm ngoài mặc sơ mi thường sẽ khoác thêm áo vest. Hắn giơ tay cởi cúc áo vest ra. Sau đó Nặc Nặc nghe thấy tên thần kinh này nói: "Lại đây."

Nặc Nặc quay đầu nhìn hắn. Hắn cởi cúc áo, ánh mắt đã dịu đi phần nào nhưng hắn không có ý định đưa áo khoác cho cô. Nhìn lồng ngực hắn, cô hiểu Cừu Lệ muốn cô chủ động nhào vào lòng hắn.

Nặc Nặc ghét chết hắn rồi. Cô không thèm vào đâu. Cái vòng tay đó cứ để dành cho Tống Lân đi. Nặc Nặc lắc đầu: "Trên người tôi ướt sũng, làm hỏng áo của anh thì không tốt."

Cừu Lệ nghe xong, đôi mắt trầm xuống. Hắn đột ngột áp sát cô với vẻ dò xét: "Tống Nặc Nặc, nói thích tôi là giả đúng không? Cô ghét tôi?"

Nặc Nặc cắn môi: "Không có." 

Hắn lạnh lùng: "Nói dối."

Nặc Nặc không giỏi lừa người, cô cũng chẳng biết phải biện minh thế nào để lừa hắn. Hồi lâu sau mặt cô đỏ bừng lên, vành tai cũng nhuộm hồng, nhỏ giọng lặp lại: "Thật sự không có mà."

Cừu Lệ cười khẩy: "Thế thì tim cô cũng lớn thật đấy." 

Nặc Nặc mở to mắt nhìn hắn, hóa ra hắn cũng biết là hắn đối xử với cô không tốt. Cô ôm chặt hai cánh tay cụp mắt xuống, không thèm tranh luận nữa.

Trong lòng Cừu Lệ còn lạnh lẽo hơn cả sắc mặt của hắn, cô thật sự ghét hắn. 

Hừ. Tim hắn như bị ai đó dùng kim châm vào. Cô tát hắn ba cái, lại còn làm hắn thất vọng đến thế. Đến lúc này, khi biết rõ sự chán ghét của Nặc Nặc dành cho mình, cảm giác đau nhói đó đột nhiên từ trong tim chui ra, không còn bị chôn vùi nữa.

Cô không thèm vòng tay của hắn sao?

"Dừng xe." Tài xế Vương vội vàng đạp phanh.

Nặc Nặc nghe thấy mệnh lệnh lạnh lùng của người đàn ông: "Xuống xe, tự đi bộ về đi."

Lúc đó vẫn còn một đoạn đường khá xa mới đến biệt thự. Đèn đường mờ ảo, bên ngoài gió thổi lồng lộng. Hắn nhìn Nặc Nặc nhưng Nặc Nặc không nhìn hắn, cô mở cửa xe tự mình bước xuống.

Cô biết nếu cô lại cầu xin hắn hoặc ôm lấy hắn như lần trước thì hắn sẽ đổi ý. Nhưng cô không muốn cầu xin nữa, sự chán ghét của cô đối với hắn đã đạt tới đỉnh điểm. Thà tự mình đi bộ còn hơn.

Vừa xuống xe, Nặc Nặc đã cảm nhận được hơi lạnh bên ngoài. Bộ đồng phục ẩm ướt, gió thổi qua dán chặt vào người vô cùng khó chịu. Cô chịu đủ cái thói hở một tí là hành hạ người khác của gã tổng tài bá đạo này rồi! Đây rõ ràng là chuyện hắn nên làm với Tống Lân mới đúng!

Nặc Nặc không thèm liếc hắn lấy một cái, tự mình đi về hướng biệt thự. Trong xe, mặt Cừu Lệ lạnh như tiền.

Tài xế Vương cũng thấy xót xa, ông ấy sợ Cừu Lệ, nhưng đưa đón Nặc Nặc mấy ngày qua, cô bé vừa ngoan vừa lễ phép nên ông ấy rất quý. Ông ấy đánh liều cầu xin: "Cừu thiếu gia, quần áo của tiểu thư đang ướt, thế này sẽ bị cảm mất, cô ấy còn nhỏ chưa hiểu chuyện, cậu..."

"Câm miệng, lái xe đi."

Tài xế Vương không còn cách nào khác, đành phải khởi động xe. Chiếc xe lướt qua người Nặc Nặc với tốc độ cực nhanh. Cô dụi dụi mắt, tiếng nức nở lúc này mới phát ra: "Đồ xấu xa..."

Dù sao tuổi cô cũng không lớn, tính cách đơn thuần. Nguyên chủ chỉ mới mười bảy, Nặc Nặc cũng mới mười tám. Nhà Nặc Nặc tuy không giàu có nhưng cha mẹ rất yêu thương cô. Kể từ khi xuyên vào sách đến giờ, cô bị hắn giết một lần, sỉ nhục biết bao nhiêu lần, ăn không đủ no, lại còn bị người ta đẩy xuống nước, giờ còn phải chịu ướt sũng đi bộ về biệt thự trong đêm. Ngoài đời thực cô có gia đình yêu thương, có bạn bè thân thiết. Thế mà trong sách chỉ có cái tên nam chính ác quỷ này, cứ phát điên là hành hạ cô.

Tài xế Vương lái được một lúc, Cừu Lệ lại bảo dừng xe. Tài xế Vương thấy rõ Cừu thiếu gia đang rất phiền muộn. Cửa sổ xe hạ xuống, Cừu Lệ châm một điếu thuốc. Đêm ở thành phố B không có lấy một ngôi sao. Trong đêm tĩnh mịch, Cừu thiếu gia không nói gì, tài xế Vương cũng không dám ho he.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc