Người Nặc Nặc ướt sũng, Cừu Lệ liếc nhìn cô một cái, hoàn toàn không hề lay động.
Cô ôm lấy hai cánh tay, may mà bộ đồng phục thấm nước cũng không sao, cô chỉ trông hơi thảm hại một chút chứ không bị hở hang. Nặc Nặc cảm nhận được sự không hài lòng nồng đậm từ Cừu Lệ, cứ như thể có ai đó vừa làm vỡ món quà quan trọng của hắn, khiến hắn chẳng thèm nể mặt ai, cũng chẳng thiết tha điều gì.
Trương Thanh Đạc tuy gọi Nặc Nặc là "tiểu mỹ nhân" với giọng điệu cợt nhả nhưng tâm trí anh ta đặt hết lên người Trần Thiến. Dĩ nhiên sẽ không vì giúp Nặc Nặc mà đắc tội với người đẹp.
Bách Diệp khẽ thở dài. Cô bé đang cúi gầm mặt kia trông thật đáng thương. Cô bé này còn chưa đủ tuổi thành niên đúng không? Mặc đồng phục thế này chắc vẫn đang đi học. Ai mà chẳng biết tính khí Cừu thiếu gia thế nào, người chọc giận hắn thì đừng mong có ngày yên ổn.
Bách Diệp thấp giọng dặn dò người phục vụ: "Đưa vị tiểu thư kia đi thay một chiếc áo khoác khác."
Sắp sang tháng Mười, là lúc thời tiết chuyển mùa, Nặc Nặc đã bắt đầu thấy lạnh. Bị bắt nạt như vậy nhưng cô không thể phản kháng lại. Hốc mắt cô nóng lên nhưng cô cố nuốt nước mắt vào trong. Lúc Bách Diệp nói câu đó cô cũng nghe thấy, vì vậy khi phục vụ đưa cô đi thay đồ, cô đã khẽ nói một tiếng cảm ơn với Bách Diệp.
Bách Diệp trước đó cũng không chú ý đến cô. Bởi so với một Trần Thiến rực rỡ sắc sảo thì Nặc Nặc chỉ là một thiếu nữ không đủ diễm lệ. Thế nhưng khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của cô, Bách Diệp ngước mắt, trong ánh nhìn mang theo ý cười. Giọng cô thật hay, mềm mại như tẩm mật, ngọt ngào vô cùng nhưng không hề nũng nịu đến mức khó chịu. Đó là giọng nói dễ khiến đàn ông say đắm.
Nặc Nặc đang bước đi thì bỗng nhiên một lực mạnh truyền đến từ cánh tay. Đau đến mức cô khẽ hít một hơi khí lạnh. Cô quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt băng giá của Cừu Lệ.
Cừu Lệ nhìn cô nhưng lời nói lại hướng về phía Bách Diệp: "Người của tôi, không cần cậu phải nhọc lòng."
Bách Diệp không dám đắc tội hắn, chỉ có thể thầm đồng cảm với Nặc Nặc, nói với Cừu Lệ: "Xin lỗi."
Đôi mắt trong veo của Nặc Nặc nhìn Cừu Lệ. Cô mím môi. Cô bị Trần Thiến bắt nạt, Cừu Lệ không giúp cô, người giúp cô thì lại bị hắn mắng lây. Cô chưa từng thấy người đàn ông nào đáng ghét đến thế. Chiếm hữu dục vọng của hắn cực kỳ mạnh, từ đêm cô và Hàng Duệ bỏ trốn đã thấy rõ điều đó. Trong lòng cô ghét hắn đến mức muốn cắn cho một phát, nhưng ngoài mặt không dám biểu lộ ra.
Chẳng phải chỉ có tám tháng thôi sao... nhịn đi, rồi cả đời này sẽ không bao giờ phải gặp lại hắn nữa.
Cô tức giận, trong lòng Cừu Lệ cũng đang có một ngọn lửa vô danh bốc lên. Đến mức lúc quay về, Cừu Lệ không thèm lái chiếc xe sang của mình mà trực tiếp bước lên chiếc xe đưa đón Nặc Nặc đi học. Thần sắc hắn lạnh lùng đáng sợ, khiến bác tài xế run rẩy khi mở cửa xe, thậm chí không dám chào hắn.
Ngược lại, Nặc Nặc rất lễ phép: "Cảm ơn bác Vương ạ." Ánh mắt tài xế Vương hiền từ cười với cô nhưng không dám đáp lại.
Nặc Nặc ngồi bên cạnh Cừu Lệ. Thân hình cao lớn của người đàn ông tạo ra áp lực nặng nề. Cô vừa lạnh vừa ghét hắn nên nép sát vào cửa sổ, nắm chặt lấy ghế ngồi. Cừu Lệ vắt chéo chân nghiêng đầu nhìn cô.
Gò má cô trở nên tái nhợt, màu môi cũng không còn hồng hào như trước. Dáng vẻ này thật nhếch nhác, thật xấu xí. Ánh mắt hắn sắc lẹm như thực thể, khiến Nặc Nặc cảm thấy như ngồi trên bàn chông.
Trong xe rất yên tĩnh, ánh đèn neon của đô thị bắt đầu sáng rực rỡ. Để đánh lạc hướng sự chú ý, Nặc Nặc nhìn ra ngoài cửa sổ. Những ánh đèn lung linh đầy màu sắc lướt qua mắt cô, ánh mắt cô dịu lại, trông long lanh như chứa cả ngàn ánh sao.
Cừu Lệ bỗng nhiên không thấy cô xấu xí nữa.