Xuyên Thành Cô Vợ Nhỏ Bỏ Trốn Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 30: Hắn có còn là nam chính nữa không?

Trước Sau

break

Và lúc này, tay hắn chống ở hai bên đầu cô, môi hắn đang dần hạ xuống. Nặc Nặc phản ứng có chút chậm chạp nhưng cô vẫn nhận ra hắn là ai. Một người đàn ông cô ghét cay ghét đắng, nhưng lại không thể đắc tội.

Tay cô nhanh chóng che lấy môi mình. Nụ hôn của hắn rơi xuống mu bàn tay cô. Cảm giác lành lạnh khiến cô thấy không thoải mái chút nào. Ánh mắt Nặc Nặc mông lung vẫn chưa tỉnh táo hẳn, nhưng đôi mắt lại vô cùng thuần khiết. Cô va vào đôi đồng tử đen kịt như mực kia.

Nặc Nặc lặng lẽ nhìn hắn, trong lòng có chút tuyệt vọng. Cô vẫn còn nhớ lần trước mình che miệng hắn thì kết quả ra sao, tên nam chính tự đại kiêu ngạo này tuyệt đối sẽ không dung thứ cho việc này xảy ra lần thứ hai. Nhưng cô quá đỗi ghét hắn rồi. Dù sao cô cũng sắp chết vì bệnh, trước khi chết tuyệt đối không được để hắn chiếm tiện nghi.

Nặc Nặc chờ hắn nổi giận. Thế nhưng, người đàn ông này lại nhếch môi, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay đang che miệng của cô thêm vài cái, dáng vẻ say đắm đến mức không thể kiềm chế.

Nặc Nặc: "..." 

Cảm giác ẩm ướt hơi lạnh trên mu bàn tay khiến cô rợn tóc gáy. Là cô điên rồi hay nam chính điên rồi? Lúc này chẳng phải hắn nên lạnh mặt nói: "Tống Nặc Nặc, cô chết chắc rồi" sao?

Thế nhưng trong mắt hắn mang theo một luồng sáng mà cô không hiểu được, nhìn qua mu bàn tay cô, hắn nhìn vào khóe mắt cô, rồi môi hắn dường như muốn rơi xuống nơi đó. Nặc Nặc nhớ lại hành vi liếm nốt ruồi lệ biến thái trước đó, trong lòng trào dâng sự bài xích. Cô quay mặt đi, dùng hành động để nói cho hắn biết cô chán ghét sự đụng chạm của hắn đến mức nào.

Nặc Nặc che môi khẽ ho. Cô không thích hắn ở gần như vậy, cũng không thích ánh mắt như kẻ tâm thần kia. Cô cố tình ho để báo cho hắn biết mình là người bệnh, loại bệnh có thể lây nhiễm ấy, hắn nên tránh xa ra, nên lạnh lùng chê bai người bệnh mới đúng.

Thế nhưng giây tiếp theo, cơ thể cô hẫng đi, được người đàn ông bế bổng lên. Nặc Nặc khẽ kêu một tiếng. Hắn cười khiến lồng ngực hơi rung động, giọng điệu dịu dàng: "Đưa em đi khám bệnh."

Nặc Nặc ngơ ngác phản ứng mất một giây. Cô nghe thấy tiếng tim đập không bình thường bên tai như tiếng trống dồn, như tiếng sấm rền. Mãnh liệt đến mức lồng ngực hắn chấn động theo.

Cô chỉ bệnh một trận, mà nam chính đã phát điên luôn rồi sao? Cô không cho hắn chạm vào, vậy mà hắn không những không tức giận mà còn đại phát từ bi quyết định cứu mạng cô? Có phải cô đã xuyên nhầm sang một cuốn sách khác rồi không?

Cừu Lệ bế một người rất nhẹ nhàng, cơ thể Nặc Nặc rất mềm và nhẹ. Cô bị hắn bế chặt đến mức phát đau, đúng là kẻ điên! Đây hoàn toàn là cách bế của sự chiếm hữu.

"Đau..." Giọng cô hơi khàn làm cho nước mắt sắp trào ra. 

"Xin lỗi, anh sẽ nhẹ tay một chút." Hắn nới lỏng tay ra nhưng Nặc Nặc không dám thở phào chút nào.

Cô mở to mắt nhìn hắn. Nam chính vẫn là khuôn mặt đó nhưng đây có thực sự là cùng một người không? Cảm nhận được ánh mắt của người trong lòng, hắn cụp mắt, ánh nhìn trở nên thâm trầm: "Sao thế?"

Nặc Nặc xác định được rồi, vẫn là ánh mắt biến thái khiến người ta nổi da gà đó, chỉ có thể là hắn. Nặc Nặc mờ mịt nghĩ, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Như thế này cô còn thấy sợ hơn nữa có được không!


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc