Xuyên Thành Cô Vợ Nhỏ Bỏ Trốn Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 12: Cứ thế mà thành bạn

Trước Sau

break

Nặc Nặc rất đói. Cô ngồi trong lớp mà trước mắt thỉnh thoảng lại váng lên. Mùi khoai tây chiên truyền ra từ ngăn bàn của Lữ Tương rất nồng khiến cô không tài nào tập trung nghe giảng được, cứ liên tục nuốt nước miếng. Cô chưa bao giờ biết khoai tây chiên lại có thể hấp dẫn đến thế!

Thầy giáo vật lý đang viết bảng: "Chuyển động của hạt điện tích dưới tác dụng của lực điện trường..."

Bụng Nặc Nặc kêu vang lên một tiếng. Cô bạn cùng bàn Lữ Tương ngạc nhiên liếc nhìn cô một cái. Nặc Nặc vô cùng ngượng ngùng. Chẳng còn cách nào, yếu tố tâm lý cô có thể khống chế nhưng phản ứng sinh lý thì không.

Cô đã hai bữa không được ăn cơm rồi. Dì Trần từ sáng sớm đã đi chăm sóc Cừu Lệ nên lúc Nặc Nặc xuống lầu, đầu bếp với khuôn mặt không cảm xúc nói với cô: "Cừu thiếu gia không có lệnh nên không có cơm của tiểu thư."

"Nhưng mà, Cừu thiếu gia đang ở bệnh viện chưa tỉnh..." 

"Vậy thì tiểu thư đợi Cừu thiếu gia tỉnh rồi hãy nói, tôi không dám nấu cơm cho tiểu thư."

Nặc Nặc không còn cách nào, đành phải đến trường trước. May mà tài xế không làm khó cô, trực tiếp đưa cô đến nơi. Đến lúc này, Nặc Nặc mới nhận ra một vấn đề. Cừu Lệ rất giàu, là nam chính truyện tổng tài bá đạo, hắn có thể vung tiền như rác vì nữ chính, hắn cũng không bỏ đói nguyên chủ Tống Nặc Nặc, đa phần còn vứt cho một chiếc thẻ vàng hay gì đó.

Thế mà Nặc Nặc, đến cơm cũng không có mà ăn. Tống Chiếm không đưa tiền cho cô, vì ông ta nghĩ người đã đi theo Cừu thiếu gia thì thiếu gì chứ không bao giờ thiếu tiền. Nguyên chủ vốn có vài chiếc thẻ nhưng Nặc Nặc không biết mật khẩu. Thành ra cô trắng tay và đói cho đến tận bây giờ.

Lữ Tương biết bạn cùng bàn của mình là một người phụ nữ hống hách, lúc này thấy cô mất mặt như vậy, trong lòng không khỏi hả hê. Nhưng bản thân Lữ Tương cũng là người thích ăn uống, sau khi vui sướng xong lại nghĩ: bị đói cũng khó chịu lắm. Chuyện ăn uống quan trọng biết bao!

Lữ Tương do dự hồi lâu mới nhỏ giọng hỏi cô: "Có ăn khoai tây chiên không?"

Sau đó cô thấy cô gái bên cạnh dùng đôi mắt sáng long lanh nhìn mình: "Có, cảm ơn cậu, Lữ Tương."

"..." Chết tiệt! Có một khoảnh khắc, Lữ Tương phải thừa nhận rằng cô ấy đã bị biểu cảm khao khát mềm mại của bạn cùng bàn làm cho tan chảy. Cô ấy nhìn Nặc Nặc, vốn tưởng cô sẽ lạnh lùng đáp một câu "Liên quan gì đến mày".

Thế nhưng khi Nặc Nặc dịu dàng gọi tên Lữ Tương, cô nàng suýt chút nữa không kiềm chế được mà đỏ mặt. Tống Nặc Nặc trông thật sự rất xinh đẹp: "Được rồi được rồi, tan học sẽ cho cậu." 

"Được." Dáng vẻ thật nghe lời.

Ở hàng ghế sau, ngòi bút của Hàng Duệ khựng lại, trên giấy đột ngột xuất hiện một vết mực. Cậu ngước mắt nhìn Nặc Nặc một cái, một lúc lâu sau mới tiếp tục giải toán.

Nửa gói khoai tây chiên không thể làm Nặc Nặc no bụng, cô thậm chí còn thấy đói hơn. Thế nhưng tình bạn giữa các cô gái đến một cách thần kỳ và đơn giản. Sau tiết thứ ba, Nặc Nặc thế mà lại được Lữ Tương rủ đi vệ sinh cùng.

Nặc Nặc gật đầu: "Được thôi." 

Đi vệ sinh cùng nhau xong, mọi người chính là bạn bè.

Lữ Tương nhìn góc nghiêng tinh tế của bạn cùng bàn, hào sảng nói: "Chiều có ăn khoai tây chiên nữa không?" 

Nặc Nặc sợ buổi trưa Cừu thiếu gia vẫn không cho mình ăn cơm, liền nghiêng đầu hỏi: "Có thể ăn sao?" 

"Tất nhiên." 

"Ăn."

Lữ Tương lại muốn ôm ngực rồi. Thực sự rất đáng yêu... muốn mạng mà. Cô ấy là con gái mà còn bị đốn tim như vậy, mới một buổi sáng đã quên mất trước đây mình từng ghét Tống Nặc Nặc đến nhường nào.

Khi Nặc Nặc về nhà vào buổi trưa, cô ngửi thấy mùi thơm của thức ăn. Thơm lắm, thơm đến mức đầu óc người ta mụ mẫm, chỉ còn nghĩ đến mùi vị đó thôi. Chân Nặc Nặc phát mềm. Nguyên chủ mới mười bảy tuổi, đang ở độ tuổi rất dễ đói. Học cả một buổi sáng, Nặc Nặc lại càng đói hơn. Cô rất sợ lần này mình sẽ chết vì đói thật.

Nặc Nặc lần theo mùi thơm đi về phía bàn ăn, liền nhìn thấy Cừu Lệ. Cừu Lệ đang khoan thai dùng bữa. Cả một bàn thức ăn, tất cả đều thiên về thanh đạm nhưng đa dạng kiểu cách, hắn sống rất xa xỉ.

Nặc Nặc dừng bước. Người đàn ông ngước mắt lên, cách một bàn ăn sang trọng, dùng cái nhìn lạnh lùng nhìn thẳng vào cô. Trên mặt nam chính không có dấu vết gì nhưng ngực Nặc Nặc vẫn còn đau. Nặc Nặc chẳng hề hối hận vì đã tát hắn. Nếu có thể, cô thậm chí còn muốn làm thêm phát nữa. Dù sao cái tên xấu xa này cũng không biết.

Nhưng Nặc Nặc hiện giờ sắp chết đói rồi. Cô siết chặt ngón tay: "Cừu... Cừu thiếu gia, tôi có thể ăn cơm không?"

Cừu Lệ cười. "Tống Nặc Nặc." 

"Cừu... Cừu thiếu gia." 

"Ăn đi." Ăn đi, ăn bữa cơm “đoạn đầu” này đi.

Nặc Nặc nghi ngờ mình nghe nhầm, cô thấp thỏm ngồi xuống đối diện Cừu Lệ, bắt đầu lùa cơm từng miếng nhỏ. Cô ăn rất thanh tú, dù đói nhưng lưng vẫn giữ rất thẳng. Cừu Lệ ngồi ngay đối diện cô, vắt chân châm một điếu thuốc.

Trong làn khói mù mịt, Nặc Nặc không nhìn rõ mặt hắn. Cừu Lệ cười nhạt bắt đầu suy tính xem nên làm thế nào để xử tử người phụ nữ này. Cừu Lệ nhớ hết tất cả, hắn nhớ bộ ngực mềm mại của cô, nhớ cảm giác rất sướng đó. Nhưng cảm giác sướng đó không đủ để hắn quên đi sự khó chịu của hai cái tát kia. Hắn nhất định sẽ không để cô chết một cách tử tế.

Không phải không cho hắn chạm vào sao? Hắn đã tìm được nơi dừng chân cuối cùng cho cô rồi.

Nặc Nặc ăn xong cơm, Cừu Lệ chậm rãi lên tiếng: "Chiều nay đưa cô đi gặp một người." 

Nặc Nặc có linh cảm không lành, cô rụt rè lấy hết can đảm từ chối: "Chiều nay tôi có tiết học..." Dưới ánh mắt băng giá của người đàn ông, giọng Nặc Nặc ngày càng nhỏ dần. Cô không thể trái lời hắn, ít nhất là lúc này.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc