Xuyên Thành Cô Vợ Nhỏ Bỏ Trốn Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 13: Cư xử rất tốt

Trước Sau

break

Buổi chiều Cừu Lệ lái xe đưa cô ra ngoài. Hắn dùng tốc độ của xe đua để lái chiếc siêu xe, lúc Nặc Nặc xuống xe, chân cô hơi run. Chiếc xe dừng lại trước một câu lạc bộ giải trí. Nặc Nặc ngước nhìn thì thấy tên câu lạc bộ là "Chỉ Túy". Nặc Nặc cảm thấy cái tên này có chút quen tai, nhưng nhất thời không nhớ ra được. Lúc đó cô vẫn đang mặc đồng phục trường Trung học số 7, buộc tóc đuôi ngựa, dáng vẻ thanh thuần thấp thỏm liếc nhìn Cừu Lệ một cái. Hắn định làm gì đây?

Câu lạc bộ chia làm hai tầng. Cừu Lệ trực tiếp đưa cô lên tầng hai, ở đó một nhóm công tử bột đang đợi sẵn. Thấy hắn đến, bọn họ đồng thanh gọi anh Lệ: "Người đến chưa?" 

"Ở tầng một."

Hắn nhếch môi tạo thành một nụ cười lạnh lẽo rồi nói với Nặc Nặc: "Lại đây, giới thiệu cho cô một người 'bạn'."

Nặc Nặc đi tới, nụ cười trên mặt Cừu Lệ biến mất không còn một vết tích. Hắn đột ngột đưa tay bóp chặt cằm cô, bắt cô nhìn xuống tầng một. Nặc Nặc cảm thấy xương cằm sắp bị hắn bóp nát rồi. Thế nhưng lời hắn  nói còn khiến cô thấy lạnh lẽo hơn: "Thấy người đàn ông có hình xăm trên cổ kia không? Hắn ta tên Vệ Vịnh. Tôi nghĩ, hắn chắc chắn sẽ thích cô."

Nặc Nặc mặt cắt không còn giọt máu. Cô nhớ Vệ Vịnh, lúc bạn cùng phòng kể chuyện đã nhấn mạnh sự ghê tởm đối với người đàn ông này. Gã có sở thích ngược đãi, liên quan đến xã hội đen, được coi là đối thủ một mất một còn của nam chính. Sau này vì âm mưu đụng chạm đến nữ chính mà bị nam chính Cừu Lệ phế bỏ. Trong câu chuyện yêu hận tình thù của nam nữ chính, đây chỉ là một quân cờ thí dùng để làm nổi bật việc ai đụng vào người phụ nữ của tổng tài thì đều phải chết. Gã vốn không phải đối thủ của Cừu Lệ, gã tuy coi Cừu Lệ là địch thủ nhưng với Cừu Lệ thì gã chỉ là loài sâu bọ. Sau này do Cừu Lệ bị gã chọc giận mới ra tay giải quyết.

Đây rõ ràng là tình tiết mà nữ chính phải đối mặt. Thế nhưng lúc này, Nặc Nặc không biết chuyện gì đã xảy ra, nó lại chuyển sang người cô. Nữ chính số hưởng, Cừu Lệ sẽ xót thương cô ấy. Còn Nặc Nặc mà đi thì chỉ có con đường chết, chết vì bị hành hạ đến tận cùng.

Lòng Nặc Nặc lạnh buốt, đến lúc này cô mới hiểu ra, Cừu Lệ biết hết tất cả. Hắn biết lời cô mắng hắn, cũng biết cô đã tát hắn hai cái cho nên cái tên nam chính bệnh hoạn này định để cô chết không được yên thân.

Cơ thể Nặc Nặc lạnh toát, cô ngước mắt nhìn hắn. Ánh mắt người đàn ông lạnh hơn cả màn đêm. Trương Thanh Đạc đột nhiên lên tiếng: "Anh Lệ, Vệ Vịnh lên rồi."

Cừu Lệ không hề quay đầu lại, ngón tay hắn khẽ mơn trớn trên môi cô. Đôi môi hồng như hoa đào mới nở. Không cho hắn nếm, không cho hắn chạm, loại phụ nữ như vậy hắn không cần, hắn thích người nghe lời. Một là đừng chọc vào hắn, còn đã chọc vào rồi thì phải làm cho hắn hài lòng.

Vệ Vịnh cười ha hả đi lên lầu. Phía sau gã cũng đi theo một nhóm người. Đứng cách đó không xa, Nặc Nặc thậm chí còn nghe thấy tiếng bọn họ kể chuyện tục tĩu. Tiếng bước chân phía sau ngày càng gần. Cừu Lệ đến giết người còn dám làm thì chẳng có chuyện đê tiện nào mà hắn không làm ra được.

Nặc Nặc không ngốc, ngược lại tính tình cô chỉ là ôn hòa nhưng rất thông minh. Cô đoán Cừu Lệ định dùng mình làm vật hiến tế để chính thức khơi mào cuộc chiến với Vệ Vịnh, lấy danh nghĩa trả thù cho Nặc Nặc để cướp đoạt tài nguyên của bọn chúng.

Cừu Lệ buông cằm Nặc Nặc ra, lạnh lùng nhếch môi. Nặc Nặc ghét cay ghét đắng cái tình tiết cẩu huyết này của truyện tổng tài bá đạo. Thật sự chết người mà. Phải ở trong cuộc mới biết nó chết người đến mức nào.

Vệ Vịnh đã lên đến tầng, đi qua góc rẽ. Nặc Nặc biết, cô buộc phải đưa ra một lựa chọn. Nụ cười nơi khóe miệng Cừu Lệ khựng lại trong giây tiếp theo, một cơ thể mềm mại nhào vào lòng hắn. Đỉnh đầu cô vừa vặn cao đến vai hắn, Nặc Nặc đưa tay ôm chặt lấy eo hắn.

Thiếu nữ mười bảy tuổi, cơ thể mềm mại, giọng nói cũng rất ngọt ngào: "Cừu Lệ." Cô thấp giọng gọi như vậy. Giọng điệu như pha thêm đường, ngọt đến mức làm tim người ta run rẩy. Lần đầu tiên cô không còn lắp bắp gọi hắn là Cừu thiếu gia nữa, mà mềm mỏng gọi tên hắn: "Tôi rất ngoan, sau này tôi đều sẽ nghe lời anh, anh đừng đem tôi tặng cho tên đó." 

"Anh đưa tôi về nhà đi." 

"Xin anh bảo vệ tôi, có được không?"

Trong mắt người đàn ông như có bóng đêm tan ra. Hắn im lặng hồi lâu, gần như không nén nổi sự rùng mình quái dị đột ngột nảy sinh đó. Hắn không đẩy cô ra vì hắn thích cảm giác này. Cơ thể của thiếu nữ cũng mềm mại giống như giọng điệu của cô vậy. Ngón tay hắn chậm rãi vuốt ve mái tóc Nặc Nặc.

Mỗi một giây trôi qua đối với Nặc Nặc đều là sự giày vò. 

"Gọi lại lần nữa xem." 

Hắn thấp giọng bên tai cô. Nặc Nặc không chắc chắn lắm, âm cuối nũng nịu: "Cừu Lệ?" 

"Ừ."

Cừu Lệ dùng ngón tay nắn nắn vành tai mềm mại của cô, thực ra hơi đau nhưng không dám thốt lên tiếng nào, Nặc Nặc muốn sống tiếp. Cô phải sống để quay trở về, cầu xin tác giả viết cái chết của tên nam chính tâm thần này. Càng thảm càng tốt.

"Thích tôi không?" Hắn thấp giọng hỏi. Lúc đó Vệ Vịnh đã đẩy cửa bước vào. Trương Thanh Đạc và những người khác đều trong tư thế sẵn sàng. Không khí bỗng trở nên nặng nề lạ thường.

Trong bầu không khí ấy, cô ôm chặt lấy hắn thêm một chút, lí nhí đáp: "Thích."

Cừu Lệ cười nhạt: "Tốt lắm, thích thì tạm thời cứ sống đi." Chừng nào không thích nữa, có thể đi chết được rồi. Sau đó hắn ấn đầu cô vào lòng mình dẫn Nặc Nặc lách qua tất cả mọi người đi xuống lầu. Mọi người chỉ nhìn thấy một vạt áo đồng phục màu xanh nhạt trong lòng hắn.

Cừu Lệ rất ngạo mạn, hắn hoàn toàn không nể mặt Vệ Vịnh, không thèm liếc mắt lấy một cái mà trực tiếp rời đi. Trương Thanh Đạc tặc lưỡi, suýt chút nữa là hét lên "ngầu quá". Ngay sau đó mới sực nhớ ra muốn chửi thề: chết tiệt, anh Lệ đi rồi, người dọn dẹp bãi chiến trường lại biến thành bọn họ!

Trong hơi thở của Nặc Nặc là mùi hương trên người Cừu Lệ, mùi thuốc lá bạc hà nhàn nhạt, ngay cả mùi hương cũng đúng chuẩn phong cách như vậy. Cô nhặt lại được một mạng nhưng không tài nào cười nổi.

Nặc Nặc biết nam chính thích con người thật của mình. Cô đã dùng điều đó để cứu mạng mình một lần, cô cá cược rằng hắn không nỡ từ bỏ khoái cảm nhất thời đó. Không cần đưa cho hắn khuôn mặt mà hắn sẽ yêu, chỉ cần cho hắn cảm giác hắn thích là đủ rồi.

Thế nhưng, thích nam chính? Kiếp này không bao giờ có chuyện đó. Cô không thích bị ngược đãi, cũng chẳng thích kiểu yêu hận tình thù. Nặc Nặc không phải nữ chính Tống Lân, cô là một người có đầu óc bình thường. Nặc Nặc không cần nam chính thích mình, tốt nhất là diễn xong cốt truyện rồi đường ai nấy đi, mãi không gặp lại. Cô tin vào sức mạnh của tiểu thuyết, đợi nam chính gặp được "em gái" của cô rồi thì sẽ buông tha cho cô thôi.

Nặc Nặc thà đi đối mặt với khuôn mặt lạnh như tiền của Hàng Duệ còn hơn. Còn về chuyện thích nam chính này, nếu có một ngày hắn hèn mọn quỳ dưới chân cô, cầu xin cô yêu hắn... thì Nặc Nặc... nhất định phải tặng cho hắn một cước.

Cút đi cho tôi nhờ, đồ tâm thần!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc