Xuyên Thành Cô Vợ Nhỏ Bỏ Trốn Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 14: Thay đổi hình tượng

Trước Sau

break

Nặc Nặc nhặt lại được một mạng, buổi tối vẫn phải đi học bài.

Chương trình lớp mười hai rất bận rộn, mỗi tuần chỉ có duy nhất ngày Chủ nhật là được nghỉ. Chiều nay Nặc Nặc bị buộc phải cúp tiết, Cừu Lệ dĩ nhiên không tốt bụng đến mức xin phép giúp cô. Vì vậy buổi tối, Nặc Nặc đã bị điểm danh phê bình.

Giáo viên chủ nhiệm nghiêm giọng mắng: "Tống Nặc Nặc, em không muốn đi học thì có thể không đến. Em coi trường học là siêu thị à? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Em nhìn Tống Lân mà học tập, cùng là chị em ruột mà sao khoảng cách lại lớn thế này!"

Tống Lân là cán bộ lớp, dù thành tích bình thường nhưng rất nghe lời thầy cô, học tập cũng rất nỗ lực. Cô ấy thích giúp đỡ mọi người, nhân duyên vô cùng tốt.

Nặc Nặc chưa bao giờ cúp tiết, ngoài đời thực cô là một học sinh giỏi điển hình, dù có ốm đau cũng sẽ đến trường. Đây là lần đầu tiên cô gặp phải chuyện này. Cảm nhận được những ánh mắt hả hê từ bốn phương tám hướng, trong lòng Nặc Nặc có chút buồn bã.

Mọi người đều đang đợi cô bùng nổ, vì ai cũng biết nguyên chủ Tống Nặc Nặc ghét nhất là bị đem ra so sánh với Tống Lân. Thế nhưng chờ mãi, thiếu nữ lại khẽ lên tiếng: "Thưa thầy, em xin lỗi."

Cô đứng rất thẳng, cả người toát lên vẻ ôn hòa và mềm mỏng. Giáo viên chủ nhiệm sững sờ, vốn dĩ ông ấy đã chuẩn bị sẵn tinh thần nếu Tống Nặc Nặc dám cãi lại thì sẽ đuổi thẳng về nhà, không ngờ cô lại nhận lỗi. Ông ấy cảm thấy như đấm một cú vào bông, hồi lâu sau mới nói: "Ngồi xuống đi, cả lớp mau làm bài tập."

Cánh tay Nặc Nặc bị ai đó chạm nhẹ. Lữ Tương nhỏ giọng: "Mình biết cậu không cố ý cúp tiết đâu." 

Nặc Nặc nhìn cô bạn. Lữ Tương cười híp mắt: "Đừng buồn, mình có mang khoai tây chiên cho cậu này."

Nặc Nặc có chút cảm động. Đây là người đầu tiên cô gặp trong sách đối xử tốt với mình. Lúc bị Cừu Lệ bắt nạt cô cũng không buồn đến thế, cô nuốt ngược nước mắt đang dâng lên vào trong, để lộ một nụ cười hơi thẹn thùng: "Ừm."

Nặc Nặc không đói, Cừu Lệ đã cho cô ăn cơm rồi. Cô tự an ủi mình, dù sao đây cũng coi là một bước phát triển tốt. Tuy nhiên mạng sống vẫn treo trên tay Cừu Lệ, Nặc Nặc cảm thấy rất lo âu. Nam chính truyện tổng tài bá đạo rất hay "lên cơn", không ai biết giây tiếp theo hắn sẽ đối xử với cô như thế nào.

Cô buộc phải hành động. Nặc Nặc quyết định thực hiện một bước đi táo bạo. Cô muốn đẩy nhanh tiến độ cốt truyện, thử vun vén cho nam nữ chính. Nặc Nặc do dự một lát rồi bước đến trước mặt nữ chính Tống Lân.

Tống Lân đang trò chuyện với bạn thân của mình. Cô bạn đó tên là Diêu Giai Giai, chính là nữ phụ sau này sẽ phản bội cô ấy. Nữ chính của truyện tổng tài bá đạo thực tế thường có kẻ thù nhiều hơn bạn thân. Diêu Giai Giai phản bội Tống Lân là vì cô ta lỡ đem lòng yêu Cừu Lệ. Nặc Nặc thầm nghĩ: Cô gái này... khẩu vị lạ lùng thật.

Nặc Nặc vừa đi tới, sắc mặt Tống Lân và Diêu Giai Giai đều rất kỳ quái. Cứ như thể cơn điên mà Nặc Nặc chưa phát tác lúc bị phê bình sẽ được tung ra vào lúc này vậy.

Diêu Giai Giai trợn mắt nói ngay: "Tống Nặc Nặc, mày định làm gì Tiểu Lân?" 

Nặc Nặc: "..." Cô chẳng làm gì được cả, cô còn chưa thể nhập vai nữ phụ độc ác được mà. Cô cũng chẳng thèm chấp Diêu Giai Giai, dù sao sau này nữ chính và nữ phụ này cũng trở mặt thành thù thôi.

"Tống Lân, thầy giáo bảo tôi phải học tập em, cuối tuần em có thể giúp tôi bổ túc kiến thức không?"

Vẻ mặt Tống Lân như vừa nhìn thấy ma. Nhưng cô ấy là nữ chính, thiết lập nhân vật là nhiệt tình lương thiện, lúc nào cũng sẵn lòng giúp người. Dưới những ánh mắt kỳ quái xung quanh, Tống Lân khó khăn gật đầu: "Được."

Nặc Nặc rất vui, cô cong mắt cười chân thành: "Cảm ơn." 

Cô không còn ghét Tống Lân đến thế nữa, nếu Tống Lân có thể sớm yêu nam chính thì Tống Lân chính là người đáng yêu nhất, vĩ đại nhất thế giới.

Nặc Nặc vừa đi, Diêu Giai Giai liền nói: "Sao cô ta đột nhiên lại bảo cậu bổ túc? Chắc chắn là có âm mưu, Tiểu Lân cậu phải cẩn thận đấy."

"Mình cũng thấy lạ nhưng không sao, mình không sợ chị ta. Mình sẽ cẩn thận, nhỡ đâu chị ta thật sự muốn học hành tử tế thì sao?" 

"Tiểu Lân cậu tốt tính quá." 

"Không có gì đâu, tuy quan hệ không tốt nhưng dù sao cũng là bạn cùng lớp mà."

Nặc Nặc cũng tiện thể xây dựng hình tượng học sinh ngoan từ bây giờ. Cô lấy sách toán ra, tìm vài dạng bài trọng tâm. Cô thầm cổ vũ bản thân, sau đó ôm sách quay người lại.

Tiết trời tháng Chín, ban đêm không còn oi bức, lớp học đã tắt điều hòa, mở toang cửa sổ cho thoáng. Hàng Duệ ngồi ngay cạnh cửa sổ. Gió thổi tung mái tóc đen của chàng thiếu niên, tóc mái che khuất xương chân mày. Động tác quay đầu của Nặc Nặc rất đột ngột, cậu cầm bút ngẩng đầu lên. Sau đó cậu thấy thiếu nữ trước mặt có vẻ rất căng thẳng, lắp bắp: "Bạn... bạn Hàng Duệ, tôi có câu này không biết làm, cậu có thể..."

"Không thể." Hàng Duệ lạnh lùng lên tiếng. Giọng nói của cậu rất trong trẻo mang theo cảm giác xa cách hàng ngàn dặm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc