Nặc Nặc kéo quai ba lô, thấy có chút buồn cười. Ngoại hình của nữ chính thì bình thường, cùng lắm là thanh tú thôi. Dáng người cũng bình thường nốt. Nói là lương thiện nhưng thực chất cũng ích kỷ, nói là chính nghĩa nhưng lại quá dễ gây họa. Nữ chính chuẩn của truyện tổng tài bá đạo đây mà… Nặc Nặc nghĩ đến người đàn ông đã bóp chết mình, nghĩ đến việc sau này hắn vì Tống Lân mà vung tiền như rác, gọi Tống Lân là "người phụ nữ của tôi", biết đâu còn làm vẻ tà mị cuồng quyến, cô liền không nhịn được cười.
Thế nhưng khi về đến biệt thự, cũng là lúc trời sập tối, Nặc Nặc không tài nào cười nổi nữa. Cừu Lệ ngồi trên sofa, đèn biệt thự sáng trưng như ban ngày. Hắn đang lật tài liệu, dưới chân có ba con Becgie đang ngồi xổm, được vệ sĩ dắt dây nhìn Nặc Nặc với ánh mắt hằm hằm.
Nhìn thấy chúng, mặt Nặc Nặc trắng bệch ngay tức khắc. Cô vẫn nhớ như in nỗi sợ hãi cận kề cái chết hôm đó: đêm mưa, tiếng chó sủa, đôi mắt bạc tình của người đàn ông. Nặc Nặc mặc đồng phục, đeo ba lô đứng ở cửa không dám bước tới. Nguyên chủ muốn chạy là chuyện bình thường, Nặc Nặc cũng rất muốn chạy. Đồ điên! Cô cúi đầu nhìn mũi giày mình.
Vẻ mặt của Dì Trần lạnh lùng đi tới thay dép cho cô. Thấy Nặc Nặc cứng đờ như khúc gỗ, dì Trần cũng chẳng buồn quản cô mà tự mình bỏ đi. Sự im lặng đó duy trì mãi cho đến khi Cừu Lệ khép tài liệu lại. Vệ sĩ kính cẩn đưa sợi dây xích trong tay cho hắn. Hắn đứng dậy, cuối cùng cũng đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Nặc Nặc.
"Tống Nặc Nặc."
"Cừu thiếu gia."
Cừu Lệ cười nhạt, tay nhẹ nhàng buông lỏng, con Becgie đó lập tức lao về phía Nặc Nặc. Hắn nhìn chiếc mặt nạ cố gắng duy trì sự bình tĩnh của cô vỡ vụn, cô gái nhỏ trong không gian chật hẹp không nơi trốn chạy, nước mắt chực trào, gương mặt không còn một giọt máu. Chẳng hiểu sao trông lại có chút xinh đẹp.
Con Becgie lao đến trước mặt Nặc Nặc, Cừu Lệ búng tay một cái, con chó lớn oai phong lẫm liệt đó liền ngồi xuống tại chỗ. Giọng điệu Cừu Lệ trở nên lười biếng: "Ngoan một chút." Không biết là nói con chó hay nói cô.
Nặc Nặc nuốt ngược nước mắt vào trong, lần đầu tiên thấy ghét một kẻ khốn nạn đến thế. Cô uất ức nghĩ: Hay... hay là cứ theo đuổi đóa hoa trên núi trước đã.
Cừu Lệ đi tới trước mặt bóp lấy cằm cô: "Hiểu chưa, hả?" Nặc Nặc giờ sợ hắn phát khiếp phải vội vàng gật đầu. Mắt cô đẫm lệ, dáng vẻ rất ngoan ngoãn. Cừu Lệ nheo mắt, chẳng hề có chút cảm giác tội lỗi khi bắt nạt trẻ vị thành niên. Hắn nhìn môi cô, sắc mặt trắng bệch là thế mà môi vẫn mang sắc hồng anh đào. Hắn nhớ lại hành động Nặc Nặc bịt miệng mình hôm qua, ánh mắt lạnh đi vài phần.
Cừu Lệ buông tay. Mặt đơ của Dì Trần xuất hiện đưa cho hắn một chiếc khăn tay. Cừu Lệ lau sạch ngón tay, vệ sĩ cũng dắt chó đi. Cừu Lệ không thèm quan tâm cô nữa mà tự mình lên lầu. Trên cằm Nặc Nặc hằn lên hai dấu đỏ. Cô mím môi lau khô nước mắt. Cừu Lệ là người cô ghét nhất trong suốt mười tám năm cuộc đời.
Nặc Nặc không có cơm tối. Cừu Lệ đã đi tiếp khách bên ngoài và ăn xong rồi. Nếu không có lệnh của hắn, đầu bếp sẽ không chuẩn bị cơm cho cô. Biệt thự chỉ còn lại một ngọn đèn, dì Trần lạnh lùng nói: "Cừu thiếu gia bảo Tống tiểu thư ngủ ở nhà kho, yên tĩnh một chút, đừng làm cậu ấy nổi giận."
Nặc Nặc im lặng, giữ nét mặt bình tĩnh. Dù cô có dịu dàng hay tốt tính đến đâu thì cũng hiểu Cừu Lệ đang làm gì. Cái nết của nam chính truyện tổng tài bá đạo, cứ thích coi người như chó để huấn luyện sao cho vừa ý mình. Nhưng cô không phải nữ chính, cô cũng sẽ không bao giờ vừa ý hắn. Nặc Nặc không tranh cãi với dì Trần, cô chỉ lặng lẽ đi vào nhà kho.
Nhà kho đã được dọn dẹp, nó trống trơn, giữa phòng chỉ có một chiếc giường. Dù sao cũng là nhà nam chính, ngay cả nhà kho cũng trông khá sang chảnh, khăn trải giường màu xanh mực tạo cảm giác bức bối khó thở. Nặc Nặc bật đèn, lấy sách trong ba lô ra đọc một lúc.
Đến hơn mười một giờ đêm, Nặc Nặc lẻn ra ngoài vệ sinh cá nhân, vì nhà kho này không có phòng tắm riêng. Nhưng tất cả các phòng khách khác đều có. Bên ngoài rất yên tĩnh, trời tối đen như mực, Nặc Nặc không dám bật đèn, động tác rất nhẹ nhàng và nhanh chóng vệ sinh xong rồi quay về. Nam chính này thích sự lạnh lẽo cô độc và bóng tối, biệt thự rộng lớn bên ngoài có vệ sĩ nhưng bên trong không có người ở, Nặc Nặc hẳn là trường hợp ngoại lệ đầu tiên.
Nặc Nặc nhắm mắt, ép mình phải ngủ. Mai còn phải đi học. Vì sắp thi đại học nên thứ Bảy không được nghỉ, mỗi tuần chỉ có duy nhất ngày Chủ Nhật là ngày nghỉ.
Nặc Nặc chìm vào giấc ngủ mê mệt, nhưng đến nửa đêm, cô bị cơn đói làm cho tỉnh. Học cấp ba rất dễ đói, một bữa không ăn là đói đến mức tay run rẩy. Nặc Nặc mở mắt, cô nhất định là người xuyên không thảm nhất, cơm cũng không có mà ăn. Cô cắn môi tự an ủi mình mau ngủ đi, ngủ rồi sẽ không thấy đói nữa.
Trong đêm tĩnh mịch, cô nghe thấy tiếng đồ vật gì đó rơi vỡ trong phòng khách, một tiếng "loảng xoảng" giòn tan, tiếp sau đó là tiếng "thình" một cái, như vật nặng rơi xuống đất. Nặc Nặc do dự một lát rồi mở cửa chỉ hé ra khe nhỏ. Ánh trăng trải dài trên sàn.
Tiếng rên hừ hừ của Cừu Lệ truyền đến, dường như hắn đang chịu đựng nỗi đau cực lớn, cả người đau đến mức cuộn tròn trên sàn nhà. Nặc Nặc không rảnh để hả hê, phản ứng này rõ ràng là đau đến tột cùng. Nhưng cứu người quan trọng hơn, nam chính mà chết thì đa phần cô cũng xong đời, cả đời này không về được nữa.